Hôm nay,  

Tạp Ghi: Thà Buông Súng

7/16/202119:02:00(View: 3057)


http://3.bp.blogspot.com/-hh_d4eBeU1o/U0xcklHpgCI/AAAAAAAAgtU/FPNamffMbxY/s1600/vn_flag_parachute.jpg


Đang “lang thang” tìm tin tức trên Internet, tôi chợt thấy trên Fox News một tiêu đề rất đáng lưu ý: “Florida will require schools to teach civics and ‘evils of communism’”. 


Tiếp tục đọc bảng tin của Michael Ruiz – a U.S. and World Reporter for Fox News – tôi cảm thấy vui vui; vì thân phận người miền Nam Việt Nam tị nạn cộng sản Việt Nam (csVN) tại Hoa Kỳ đã được Thống Đốc Florida, Ron DeSantis, nhắc đến một cách ân cần: "We have a number of people in Florida, particularly southern Florida, who’ve escaped totalitarian regimes, who’ve escaped communist dictatorships, to be able to come to America. We want all students to understand…why would somebody flee across shark-infested waters…to come to southern Florida? Why would somebody leave a place like Vietnam? Why would be people leave these countries to risk their lives to be able to come here." 


Đọc đến đây, bỗng dưng những cảnh tượng hãi hùng, đã được tôi cố tình dìm vào quá khứ, lại bừng sống một cách mãnh liệt cùng với tiếng hát nức nỡ vang vọng trong lòng tôi:


“… Tự do ơi tự do! Tôi trả bằng nước mắt
Tự do hỡi tự do! Anh trao bằng máu xương
Tự do ôi tự do! Em đổi bằng thân xác.
Vì hai chữ tự do! Ta mang đời lưu vong…” (1)


Cố xua tan những hình ảnh hãi hùng đã phủ chụp xuống Quê Hương kể từ ngày ông Hồ Chí Minh – một người đầy tham vọng nhưng thiếu học vấn và kiến thức, chỉ nhận được công việc nấu ăn trên thương thuyền của Pháp – du nhập và áp đặt chủ nghĩa cộng sản lên thân phận người Việt Nam, tôi tìm tin khác đọc.


Thấy trong bảng tin của Ronn Blitzer/Fox News/July 6, câu này: “Nebraska Gov. Pete Ricketts has declared July to be Victims of Communism Remembrance Month and is speaking out against the actions of communist regimes throughout history and the present”, tôi mỉm cười. Quả là một tin vui!

Tin vui này là kết quả tốt đẹp do nhiều chủng tộc và người miền Nam Việt Nam đến Mỹ tị nạn cộng sản, sau tháng Tư năm 1975, vun bồi bằng không biết bao nhiêu mồ hôi và nước mắt! 


Dù vươn lên từ đau thương, mất mác và khóc hờn để ngày nay hãnh diện nhìn sự thành công rực rỡ của thế hệ di dân thứ hai và thứ ba, người miền Nam Việt Nam di tản cũng vẫn chưa bao giờ quên được những hành động ghê rợn, tàn ác do người csVN đã và đang áp đặt lên Quê Hương và dân tộc!


Người csVN lúc nào cũng vỗ ngực “tự sướng” rằng đảng và người csVN thắng hai đế quốc sừng sỏ Pháp và Mỹ.


Thắng cái nỗi gì mà hễ nghe csVN đi đến đâu thì dân chúng vùng đó cũng liều chết chạy về phía Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) hết vậy? Điễn hình là cuộc di cư vĩ đại năm 1954 từ Bắc vào Nam do Hải Quân Hoa Kỳ thực hiện; cuộc di tản không kém phần thảm khốc, do Hải Quân VNCH thực hiện để đưa hơn 30 ngàn người rời khỏi Việt Nam, năm 1975! Sau khi VNCH không còn nữa, người dân Việt vượt rừng, vượt biển, lìa xa csVN – chỉ để lại một câu rất thâm thúy: “Cái cột điện, nếu biết đi, cũng bỏ nước ra đi!” 


Để xác định sự trốn chạy của người Việt vẫn còn tiếp diễn dưới mọi hình thức, tôi xin trích vài phân đoạn trong bài viết của Hoàng Minh, 10/06/2020, trên trithucvn.org: “…Trang RFA dẫn số liệu của Bộ Tư Pháp Việt Nam cho biết trong năm 2015 có 4.474 người từ bỏ quốc tịch Việt Nam. Còn theo Bộ Kinh tế và Xã hội Liên Hợp Quốc (United Nations Department of Economic and Social Affairs), ước tính từ năm 1990 đến 2015 có tới 2,6 triệu công dân Việt Nam rời đất nước đến sống ở một quốc gia phát triển hơn.


Con số mà Viện Chính sách Di cư (Migration Policy Institute) thống kê cho thấy năm 1980, số người Việt Nam cư trú ở Mỹ là 231.000; năm 2000 lên đến 988.000 và năm 2017 đã là 1.343.000 người.


Riêng về du học sinh, con số mới nhất được Student and Exchange Visitor Information System cập nhật vào tháng 3 năm 2019 là có 30.684 sinh viên Việt Nam học tập tại Mỹ ở tất cả các cấp, tăng 3% so với tháng 8/2018


Hôm 23/3, Chủ tịch Nguyễn Đức Chung từng công khai rằng “tôi cũng có một người con trai đang du học tại Mỹ…” (Hết trích)


Link: https://trithucvn.org/tin-tuc-vn/bao-trong-nuoc-go-loi-thu-tuong-phuc-noi-cot-dien-o-my-biet-di-thi-se-ve-viet-nam.html


Bài viết của Hoàng Minh còn thiếu phần người Việt xuất cảnh lao động đi làm “cu -li”, làm điếm, rồi trở thành những kẻ ăn cắp chuyên nghiệp tại các nước ngoài Việt Nam.


Trong khi người Việt Nam nghèo, phải xuất cảnh lao động để làm điếm và ăn cắp gửi về giúp gia đình tại quê nhà thì con cháu của quan chức csVN được ung dung “xâm lược” “đế quốc Mỹ”  để du học.


Không phải chỉ con của ông Nguyễn Đức Chung mới “xâm lược” Hoa Kỳ để du học mà Nguyễn Thanh Nghị – con của ông Nguyễn Tấn Dũng, nguyên thủ tướng của guồng máy đầy ác tính của csVN – cũng “xâm lược” “xứ tư bản dãy chết Hoa Kỳ” và tốt nghiệp tại đại học George Washington; vợ của Nguyễn Thanh Nghị, người Hà Nội, cũng “xâm lược” “đế quốc Mỹ” và tốt nghiệp tại đại học George Washington. (Wikipedia).


Lẽ nào, chỉ với mục đích muốn con cháu của nhân viên cao cấp trong đảng csVN “xâm lược đế quốc Mỹ” để du học và người miền Bắc Việt Nam có cơ hội rời Việt Nam để tìm cuộc sống khá hơn mà ông Hồ chí Minh và người csVN khởi động cuộc chiến “chống Mỹ ‘kíu’nước” để thiu rụi khoảng 849.018 và gây thương tích cho khoảng 500.000 đến 600.00 bộ đội cụ Hồ; phía VNCH có 310.00 quân nhân tử trận và 1.170.000 thương binh? Link: 


https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%95n_th%E1%BA%A5t_nh%C3%A2n_m%E1%BA%A1ng_trong_Chi%E1%BA%BFn_tranh_Vi%E1%BB%87t_Nam


Nguyên văn dòng đầu tiên trong link này ghi:“Chiến tranh Việt Nam đã gây ra cái chết của từ 2-4 triệu người Việt”. Nhưng trong phần Quân đội nhân dân Việt Nam, Quân Giải phóng Miền Nam và Quân đội VNCH lại ghi như tôi đã trích ở phân đoạn trên. 


Từng tháp tùng nhiều cuộc hành quân hỗn hợp trên sông, tôi được biết: Bất cứ trên chiến trường nào, đa số thương binh VNCH cũng được tải thương khỏi chiến địa bằng trực thăng hoặc bằng chiến đỉnh; trong khi bộ đội ông Hồ Chí Minh không có phương tiên tải thương và cũng không có bệnh viện với đầy đủ bác sĩ, thuốc men và dụng cụ y khoa mà số thương binh của VNCH lại gần gấp đôi số thương binh của bộ đội ông Hồ? 


Tin được không?


Trong khi tâm hồn tôi bị chi phối về việc làm thiếu trách nhiệm của Wikipedia tiếng Việt,  tay tôi vô tình đưa “con chuột” vào Google. Tôi thấy bảng tin trên BBC, không thấy tên tác giả, ngày 04-07-2021, tựa đề: Tranh cãi quanh đoàn tình nguyện ‘chi viện cho TP HCM’ chống Covid-19” có vài phân đoạn thể hiện được tất cả sự lố bịch, mong muội, đầy tính cách trình diễn và phô trương của csVN và những lời khơi động căm thù của người trẻ Việt Nam hôm nay.

Các phân đoạn ấy như sau: “Sáng 1/7, hơn 300 cán bộ, giảng viên và sinh viên Trường Đại học Kỹ thuật Y tế Hải Dương đã vào TP HCM hỗ trợ…”

“…Nhiều báo đăng tin hãng hàng không quốc gia Vietnam Airlines bố trí riêng một chuyến bay để chở đoàn 300 sinh viên vào TP HCM, kèm theo những khẩu hiệu như ‘Mở ra đường Hồ Chí Minh trên không’ để kịp thời chi viện cho ‘chiến trường miền Nam’ chống dịch.

 

Một số người trong 'đoàn cứu viện' còn cho đây là cuộc "giải phóng miền Nam lần 2". (Hết trích). Link:

 

https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-57711146

 

Đường mòn Hồ Chí Minh dọc dãy Trường Sơn đã chôn vùi không biết bao nhiêu thanh niên, thanh nữ miền Bắc Việt Nam, người trẻ Việt Nam hôm nay chưa kinh hãi và tỉnh ngộ hay sao mà còn mơ tưởng đường Hồ Chí Minh trên không? Giải phóng miền Nam chỉ để con cháu của lãnh đạo csVN và đại gia “xâm lăng” “xứ tư bản dãy chết” du học; chỉ để người dân mất đất; chỉ để không biết bao nhiêu ngàn người phải lìa xa Tổ Quốc mà người trẻ Việt Nam hôm nay cũng vẫn vui mừng, “gào” lên, đòi giải phóng miền Nam lần thứ 2 ư?

Người trẻ Việt Nam hôm nay không thể nhận thức được giá trị của tình thương, của lòng bác ái, của đạo đức; vì người trẻ Việt Nam hôm nay – ngay từ tấm bé – đã bị tiêm nhiễm bản tính hiếu sát và khát máu do người csVN vun bồi!

Trong khi đó, người Miền Nam Việt Nam tị nạn cộng sản đã chứng tỏ cho thế giới thấy giá trị đạo đức, danh dự và lòng tự trọng của người Việt Nam tị nạn như thế nào. Đó là lý do xã hội và người dân Hoa Kỳ – như Thống Đốc tiểu bang Nebraska – dành cho người tị nạn cộng sản cảm tình và phán quyết tháng Bảy là tháng tưởng niệm nạn nhân cộng sản.

 

Ngược lại, đảng và người csVN được “hân hạnh” xếp hàng thứ nhì trong Facebook RFA của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ: “Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ tiếp tục xếp Việt Nam vào danh sách các quốc gia cần phải theo dõi về nạn buôn người, tức cấp độ hai (tier 2) trong báo cáo về tình trạng buôn người thường niên trên thế giới, được công bố vào chiều ngày 1/7, giờ miền Đông Hoa Kỳ.” Link:

https://www.facebook.com/RFAVietnam/posts/10159612151629571/

Từ 1954 đến 1975, Việt Nam Cộng Hòa bị thù trong – Việt cộng và Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam – cùng giặc ngoài (csVN) mà không hề có tệ nạn buôn người hoặc xuất khẩu lao động để làm điếm!

So sánh xã hội csVN trong 46 năm qua và xã hội thời VNCH, tôi nghĩ, người Lính VNCH và người miền Nam thà buông súng, rời Quê Hương để tiết kiệm xương máu của người đồng chủng còn hơn là cầm quyền – như “nhà nước” csVN – để chỉ biết “hả hê”, “tự sướng”, “ăn mừng chiến thắng” vào những dịp đa số người Việt phải khóc vùi vì thương nhớ người thân đã gục ngã trong Tết Mậu Thân, Mùa Hè Đỏ Lửa, 30 tháng Tư; để chỉ “ôm chân” cầu thủ “bóng đá”, hô vang “tự hào!”; để chỉ  “nổ sản” những điều tốt đẹp không phải do người csVN tạo nên!

Những hành động “nổ sản”, “tự sướng” và “phô trương ảo tưởng” của người csVN làm cho người cùng dòng máu Lạc Hồng ghê tỡm và người khác chủng tộc công khai chỉ trích một cách nặng nề!

ĐIỆP MỸ LINH

https://www.diepmylinh.com/


1.- Nhạc ngoại quốc; lời Việt: Nam Lộc. 

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Ông thích lái xe chạy ra khỏi thành phố. Với ông, thành phố đồng nghĩa với tù hãm. Nếu được ngồi ghế trước trên chiếc xe đò chạy đường xa, cỡ bự, hơn 60 ghế, để nhìn trời cao đất rộng thì càng tốt. Tha hồ mở mắt.
Một căn bệnh phổi đột ngột và nghiêm trọng từ vaping đã ảnh hưởng đến hơn một ngàn người ở Hoa Kỳ, trở thành một cuộc khủng hoảng y tế.
Mùa thu và đông mở ra trong mùa lạnh và cúm, vì thế thật là quan trọng để tăng cường hệ miễn nhiễm của bạn để bảo vệ khỏi vị vi khuẩn và vi trùng. Với mùa xã giao dịp lễ bận rộn, bạn cần đặc biệt cẩn thận vì bạn rất dễ tiếp xúc với những người bị sụt sịt và nhảy mũi hơn.
Trong tuần qua, có một sự kiện thời sự mà có lẽ cả thế giới đều chú ý, đó là chuyện Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump gây sóng gió tại cuộc họp thượng đỉnh của Khối Minh Ước Bắc Đại Tây Dương gọi tắc là NATO diễn ra ở thủ đô London, Anh Quốc.
Năm 1890, sau một chiến dịch ở Wounded Knee, 20 chiến binh Hoa Kỳ được tặng thưởng Huy Chương Danh Dự (Medal of Honor) vì đã “can đảm” thảm sát hàng trăm người bản xứ (chúng ta thường gọi là dân da đỏ) hầu hết là không vũ khí trong tay, và đa số là phụ nữ và trẻ em.
WASHINGTON – Bạch Ốc đã đạt được một “thương lượng trên nguyên tắc” với Bắc Kinh để giải quyết cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung 17 tháng, theo một nguồn tin tóm tắc về các cuộc đàm phán thương mại mà Reuters trích thuật cho biết hôm 12 tháng 12.
Một tàu dầu Việt Nam mà Reuters tường thuật đã đến Bắc Hàn trong tháng 2 đã bị Mã Lai tịch thu sau khi chiếc tàu này được tìm thấy trôi giạt ngoài khơi Mã Lai, theo các viên chức hàng hải mà Reuters trích thuật cho biết hôm 12 tháng 12.
Nhóm khủng bố Hồi Giáo ISIS đã nhận trách nhiệm về cuộc tấn công vào quân đội Niger làm thiệt mạng 71 quân nhân và 12 người khác bị thương, theo tin CNN hôm Thứ Năm.
Một nhóm bảo thủ đang nhắm mục tiêu là các nhà lập pháp Cộng Hòa tại Hạ Viện với chiến dịch bảng quảng cáo kỹ thuật số chỉ trích nặng nề TT Donald Trump.
Mừng Lễ Chúa Sinh Ra Đời (Christmas) là một biến cố trọng đại nhất hàng năm và mang ý nghĩa thiêng liêng nhất, đối với tất cả những người quốc gia trên thế giới theo Kitô Giáo hay theo Đạo Tin Lành
Để kỷ niệm 1 năm thành lập Đài Pháp Âm Phật Giáo Toàn Cầu, đài đã tổ chức buổi tiệc chay văn nghệ gây quỹ vào tối Chủ Nhật, ngày 8 tháng Mười Hai năm 2019 tại nhà hàng Diamond Seafood 3, Westmister, Thành Phố Westminster, Nam California.
Một bí thư Đoàn Thanh Niên Công An tỉnh Nghệ An thừa nhận rằng đa phần thanh niên trong nước thích đọc tin từ lề trái và đảng đã “thua” trong “công tác giáo dục lý tưởng cách mạng” đối với thanh niên tại VN
Mật ong đã là món ăn ưa thích của con người từ thuở xa xưa. Hơn bốn ngàn năm về trước, dân Ai Cập và Ấn Độ đã nuôi ong để lấy mật, nhưng phải đợi tới cả ngàn năm sau, người nuôi ong mới biết được là để có mật, ong phải hút chất ngọt từ nhụy hoa.
Dù là quý vị đang chuẩn bị đón một phái đoàn gia đình và bạn bè về nhà, hay đến chơi nhà người thân, một mùa nghỉ bận rộn có thể tốn nhiều năng lượng.
Khoảng cách giàu nghèo hiện đang là một trong các nguyên nhân chính làm chấn động nền chính trị ở Tây Phương, điển hình với Brexit ở Anh, phong trào áo vàng tại Pháp và Donald Trump đắc cử Tổng Thống ở Mỹ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.