Hôm nay,  

LÃO TÁM LÀNG BẠCH BÌ

12/8/201922:37:00(View: 4437)
Làng Bạch Bì xưa nay nổi tiếng giàu có nhất thiên hạ, đất đai trù phú, sông lớn núi cao, sản vật phong nhiêu, dân cư sung túc, công quyền minh bạch…Mặc dù chẳng có bọn cò mồi bầu bán là nơi đáng sống nhất thế gian như những xứ cả quỷnh nhưng người trong thiên hạ vẫn ùn ùn kéo về đây. Không chỉ bọn bạch đinh đen khu, giang hồ tứ chiếng mà còn có vô số bọn quyền thế, con nhà quan laị cao cấp các xứ khác cũng tìm mọi cách kể cả gian trá để đến sống ở làng Bạch Bì. Trong số dân ngụ cư ấy có không ít  hiền nhân quân tử, văn thân thạc đức, hiền tài xuất chúng… mà còn có bao nhiêu là bọn cò ke lục chốt, cà na xí muội, đá cá lăn dưa… Làng bạch Bì nghiễm nhiên trở thành nơi đất lành chim đậu. 

 Lão Tám cũng là dân ngụ cư thôi, cha ông mới đến làng cũng chỉ ba đời. Tuy giàu có nhưng thuộc thành phần trốn lính lậu thuế, giảo quyệt thượng thừa. Lão cố tình quên cái gốc nhập cư của gia đình mình, ngày ngày ra sức miệt thị, khinh bỉ người nhập cư. Làng có mấy vị nữ dân biểu nhập cư, bọn họ với lão có nhiều đụng độ. Lão xúc phạm người ta rằng:

 - Hãy về làng của mày đi! làm cho làng của mày tốt lên trước đã!

 Lão quên rằng làng của tổ phụ của lão cũng cách làng Bạch Bì cả một đaị dương. Tánh lão nhỏ nhen, ti tiện, thù vặt, mồm mép thì nói trước chối sau, phun ra liếm laị… Người trong làng cũng như các làng khác đặt cho lão cái biệt danh là ông tám!  

 Hôm nọ có người ví lão như các bà hàng tôm hàng cá ngoài chợ, việc này làm cho các bà giận dữ . Họ đùng đùng kéo ra đình làng Bạch Bì đòi phân xử cho ra ngô ra khoai. Bà Tư bán cá nổi tiếng dữ dằn, mồm loa mép giải nhất chợ cầm loa oang oang:

 - Chị em tui phản đối, cực lực phản đối! đem lão Tám ra ví với chị em tui là xúc phạm nghiêm trọng đến danh giá phụ nữ bán cá ở chợ này. Chị em tui tuy nghèo, mua thúng bán bưng nhưng tụi tui có tự trọng, có danh dự. Tụi tui tuy có ăn nói thô nhưng không có cái lối ăn gian nói dối, mồm năm miệng mười, ăn không nói có, không chối bỏ những gì mình nói… Tụi tui cũng chẳng trốn xâu lậu thuế, chẳng lấy tiền từ thiện chi xài riêng. Tụi tui lại càng không có hoang tưởng sảng thần nổ văng miểng tùm lum. Tuị tui chẳng phản bạn bè, xu phụ kẻ thù… Tóm laị đem lão Tám ra so với chị em tui là làm nhục tụi tui! 

 Các bà các cô vô cùng hỉ hả, vỗ tay rần rần, tiếng la phản đối vang cả sân đình. Báo chí, truyền thông, mạng xã hội đưa tin cấp tập. Thiên hạ cười bò lăn bò càng, con nít sơ sanh cười rụng rốn, ông già tám bó cười rớt hàm, đàn bà có thai cười sém bể bầu luôn, mấy bợm nhậu cười văng nước bọt trắng cả đình Bạch Bì. Có người cắc cớ nhắc laị lời bà Tư:” Đem lão Tám ra ví với chị em hàng tôm hàng cá là làm nhục chị em tui!” từ đó dân mạng bình chọn là câu nói hay nhất trong năm. Một tay phóng viên của một tờ báo có tiếng chen đến phỏng vấn bà Tư:

 - Vậy bà có chứng cớ gì không mà dám bảo lão Tám hoang tưởng?

 Bà Tư nhỗ phẹt bãi trầu đỏ loét, thủng thẳng vén váy lên, dạng háng ra bảo:

 - Ê chú em, chú em hỏi giỡn, hỏi chơi hay hỏi đùa vậy? Năm rồi người ta trao giải Nô Beo hoà bình cho anh thủ tướng xứ hắc địa vì có công hoà giải, hàn gắn vết thương chiến tranh. Lão Tám lên cơn:” Bọn trao giải lú lẫn, người xứng đáng nhận giải đó phải là tôi!” thế không hoang tưởng là gì? Tâm thần phân liệt à? Nói thiệt với chú em, nếu tui là chủ tịch cái ủy ban đó, tui sẽ tròng cái giải rút lưng quần của bà cố tổ nhà tui lên cổ lão! Cái vụ mới nhất là lão nổ banh nhà lồng chợ Lớn:” Nhờ tui, hổng có tui là xếnh xángTập đaị ca đã dập cho Hương Cảng thành bình địa trong vòng mười bốn phút rồi!” trời đất qủy thần ơi! chỉ có đứa ngáo đá mới nói vậy, thế hổng phải hoang tưởng là gì hả chú em? 

 Tay phóng viên không biết ăn nói sao nữa nên im lặng. Lúc ấy con Bảy khùng bán tôm kế bên bà Tư cũng hăng hái chen vô:

 - Nhà báo nhớ hôn? Cách đây không lâu, đại hội các làng tổ chức ở đây. Lão Tám vỗ ngực xưng:” Ta là chủ làng giỏi nhất xưa nay, việc ta làm chẳng có bất cứ một chủ làng nào có thể sánh bằng!” đúng là chẳng có ai sánh bằng lão về cái độ vĩ cuồng, giảo quyệt, ích kỷ! Lão phá tan cái liên minh mà các chủ làng đời trước gây dựng. Lão đạp đổ cái quan hệ đồng minh, làm haị các mối bang giao hữu hảo xưa nay giữa làng Bạch Bì và các làng khác. Lão làm haị người ngheò, cắt hết các khoản để dồn tiền cho tuị nhà giàu…Nhà báo còn chưa kịp nói thì chú Hai khen:

- Con Bảy tưng tửng, ai cũng bảo khùng thế mà nói khôn hơn cả lão Tám, từ rày đừng kêu nó Bảy khùng nữa nha bà con! 

 Người làng Bạch Bì hôm ấy được trận cười bể bụng, tiếng cười thấu sang các làng bên luôn. 

 Làng Bạch Bì cũng như các làng khác, tuy tôn trọng nhau nhưng vẫn âm thầm cài gián điệp theo dõi lẫn nhau. Làng Bạch Bì nhờ các cao thủ này mà phát giác nhiều âm mưu tấn công, nhiều gián điệp trộm cắp bí mật quân sự, kinh tế của làng… Các gián điệp của làng Bạch Bì giỏi lắm, chẳng lộ bao giờ!  Nào ngờ hôm kia lão Tám họp với tay tổng đàn chủ xứ Bạch Dương- kẻ thù của làng Bạch Bì:

 - Thằng đó là gián điệp của Bạch Bì. Tao cho mày  biết là để trả ơn cái công mày giúp tao chiến thắng trong cuộc bầu cử vào ngôi vị chủ làng, đồng thời cũng để trả thù con vợ nó dám tố cáo tao, tiết lộ chuyện của tao cho báo chí!”

 Thế là cả tổ gián điệp mà vị tiền nhiệm gầy dựng đổ bể hết, kẻ hị hốt, người bỏ của chạy lấy người, số khác phải đổi tên họ, cải dạng… để tránh sự truy sát của đàn chủ xứ Bạch Dương. Lão nhỏ nhen, ti tiện, thiển cận đến thế là cùng! Nhiều bậc chức sắc trong làng khẳng định:

 - Vậy là tổn haị nghiêm trọng đến làng Bạch Bì rồi! 

 Lão Tám cười hềch hệch như thằng hề:

 - Ai biểu nó dám chơi tao, tao phải chơi laị nó chứ! 

 Cô Ba cháo lòng nghe thế xăng xái:

 - Ngày nào lão cũng lên mạng con chim đâm người này, chọt người  kia, bêu xấu kẻ nọ…thậm chí cãi cọ, chửi mắng tùm lum tà la. Chuyện gì lão cũng xía vô, từ chuyện làng nước đến chợ búa, chuyện ông này tòm tem, bà kia lẹo tẹo, chuyện chuột chết mèo ỉa, chuyện chó dính lẹo…thôi thì đủ cả, chẳng ra thể thống gì cả, không đáng mặt nam nhi chứ đừng nói chi là vai trò chủ làng! một tay giang hồ tép riu còn có liêm sỉ hơn lão ta! 

 Các bà các cô chợ cá làng Bạch Bì được thể vỗ tay rần rần, la to:

 - Không đáng mặt đàn ông! Không xứng ngôi chủ làng! Đem lão ấy so với chị em hàng cá hàng tôm là làm nhục chị em tuị tui!

  Chị Năm ngoài chợ vốn có tiếng đằm thắm, thế mà hôm nay cũng thỏ thẻ:

 - Chuyện lão ấy dê xồm, bốc hốt “ già không bỏ nhỏ không tha” ai cũng biết. Lão lậu xâu trốn thuế, trốn lính trong ngoài làng ai cũng hay. Lão mồm loa mép giải, hoang tưởng, khoác lác… thì thiên hạ đều thấy… Giờ xin thưa xin thêm một việc có tổn haị đến uy tín danh dự của làng:

  - Mấy hôm nay lão đi phó hội ở xứ sương mù, đồng minh các làng về đông lắm nhưng ai cũng né lão như tránh hủi. Lão ngồi đực mặt ra, bọn họ tụm năm tụm ba bàn tán cười cợt, châm biếm lão. Lão giận quá bèn bỏ ngang mà về, danh giá của làng Bạch Bì bị lão bôi quẹt như con nít vẽ bậy lên tường, xưa nay chưa khi nào mà làng Bạch Bì bị người ta khi dễ và coi thường như thế này! 

 Thím Chín hay nhịn nhục, hồi nào giờ có gì cũng cam chịu chứ ít khi phân trần, ấy vậy mà hôm nay cũng lên tiếng:

 - Khí hậu biến đổi, thiên nhiên ô nhiễm, nhiệt độ tăng, băng tan, biển dâng, ozone thủng…Các làng bắt tay nhau cứu vãn. Chủ làng tiền nhiệm tập hợp anh hào ký được cam kết hành động chung. Ấy vậy mà khi lão Tám lên làm chủ làng, lão hủy bỏ cam kết. Lão bảo:” Chẳng có khí hậu chi cả, tiền để ta đánh golf. Khí hậu thay đổi mặc xác chúng mày!” 

 Thiên hạ ngao ngán quá bèn gạt lão và làng Bạch Bì ra, bọn họ tự làm lấy mà không đếm xỉa đến lão nữa, thiển cận và ích kỷ đến thế là cùng. Nhỡ mai kia thiên nhiên khủng hoảng, liệu làng Bạch Bì có sống riêng một mình được chăng? 

 Lão thù vặt, nhỏ mọn đến độ bao nhiêu thành tựu của vị chủ làng tiền nhiệm, lão phá hủy, phế bỏ hết. Lão cố xoá đến từng vết tích nhỏ nhất. Lão cố làm cho mọi người quên vị chủ làng tiền nhiệm đi. Những gì lão gây ra hư hao, đổ bể thì lão lu loa đổ thừa cho người tiền nhiệm. Lão không khác gì một bạo chúa thời phong kiến xa xưa!

 Em Sáu là người trẻ, đaị diện cho giới trí thức vốn tham gia hầu hết các cuộc biểu tình. Em Sáu phát biểu:

 - Lão ấy lợi dụng địa vị chủ làng để trục lợi cá nhân. Lão dùng viện trợ để buộc một làng khác tấn công đối thủ chính trị của lão. Lão chà đạp lên hiến pháp, coi thường luật pháp. Lão là chủ làng chứ không phải một ông vua!

 Em Sáu kêu gọi mọi người bỏ phiếu luận tội lão ta, đồng thời khuyến khích dân làng sang năm chọn người khác làm chủ làng. Người ta mong sao cho thời gian qua nhanh để chọn chủ làng mới, hy vọng chủ làng mới sẽ khắc phục laị những hư hao, tổn thất mà lão gây ra cho làng Bạch Bì trong suốt mấy năm qua.  


TIỂU LỤC THẦN PHONG

Ất lăng thành, 12/2019

 

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Theo sự mời gọi của Ban Hướng Dẫn miền Quảng Đức, chúng tôi viết bài luận này để góp phần trong buổi hội thảo “Gia Đình Phật Tử Giữa Giáo Hội (Tông và Hệ Phái)” vào tháng 12 năm 2019.
Ông Đào Quang Thực đang thọ án tù 13 năm vì tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền” đã chết trong tù hôm 10 tháng 12, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết.
Sáu người đã bị thiệt mạng trong vụ nổ súng kéo dài nhiều giờ tại Jersey City sau khi một người đàn ông và một phụ nữ thực hiện một cuộc đấu súng kéo dài 2 giờ với lực lượng SWAT được báo cáo bắt đầu tại một nghĩa trang và kết thúc với việc họ bị bắn chết bên trong siêu thị.
Các nhà lập pháp Dân Chủ tại Hạ Viện hôm Thứ Ba đã đệ trình 2 điều khoản về luận tội TT Trump cáo buộc ông Trump lạm dụng quyền lực và cản trở Quốc Hội về những tương tác của ông với Ukraine, đưa đến trình tự nhanh mà có thể dẫn tới một cuộc bỏ phiếu tại Quốc Hội về vấn đề này trong vài ngày.
Một đám mây hơi nước và khói nhợt nhạt kéo dài vào Thứ Ba trên đảo White Island ngay ngoài khơi New Zealand, nơi chỉ một ngày trước đó, một vụ phun trào núi lửa đã khiến nhiều du khách thiệt mạng, nhiều người bị thương và cả một quốc gia bị xáo trộn bởi thảm kịch.
Vào lúc 10 giờ sáng Thứ Bảy ngày 7 tháng 12 năm 2019, tại hội trường Châu Đạo Cao Đài Nam California, Thành phố Westminster, Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam Hoa Kỳ (HĐLT) đã tổ chức buổi tiếp tân ra mắt các ủng hộ viên thuộc 6 tôn giáo tại hội trường Châu Đạo Cao Đài Nam California, Thành phố Westminster.
Đúng ra ngày 10 tháng 12 năm 2019 mới là ngày kỷ niệm 71 năm công bố Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền 10 tháng 12 năm 1948, nhưng vì là thứ Ba đầu tuần mọi người phải đi làm nên cuộc biểu tình được tổ chức trước 3 ngày, thứ Bảy 07.12.2019.
Chính quyền CSVN đã không cho người dân Vườn Rau Lộc Hưng tại thành phố Sài Gòn dựng hang đá Noel để chào đón Lễ Giáng Sinh sắp tới và người dân ở đây nói rằng họ sẽ chiến đấu tới cùng để bảo vệ tự do tôn giáo, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết hôm 9 tháng 12 như sau.
Trong những ngày qua trang web Việt Báo đã có sự thay đổi từ hình thức đến nội dung nhằm thực hiện bước chuyển hướng mới sang văn hóa, văn học và nghệ thuật.
Cố gắng này cũng là một bức tâm thư gửi đến anh Phạm chí Dũng và gia đình, để nói lên lòng kính trọng của người viết đối với anh, một người mà vì tinh thần trách nhiệm, sự hiểu biết, cũng như lòng dũng cảm, đang chịu sự đàn áp và tù ngục tại quê hương.
Tình cờ người viết được tham dự một đêm sinh hoạt đặc biệt nhân chuyến đến San Jose. Đó là một tối thứ bảy 8/12/2019 đầy ý nghĩa, với những cơn mưa rào ướt lạnh cuối thu! Lái xe dưới những giọt mưa nặng hạt, theo hướng dẫn của ông Google trên trời, mờ mờ trên những con đường lạ Bắc Cali; cuối cùng chúng tôi cũng đến sau hai ba lần vòng qua vòng lại...
Hôm nay người dân Hồng Kông chính thức làm kỷ niệm một nửa năm dám đứng dậy phản kháng chống Trung Cộng. Đây cũng là dịp để nhìn lại sự kiện tranh đấu kéo dài kỷ lục rất hy hữu này.
Cựu Đệ Nhất Phu Nhân Hoa Kỳ Michelle Obama và cựu tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama đã đến Việt Nam trong chuyến đi nhằm mục đích nâng cao ý thức về sự quan trọng của việc giáo dục cho các thanh nữ, theo bản tin của trang mạng https://footwearnews.com cho biết hôm 9 tháng 12 năm 2019.
Khi Lenin nói rằng lòng nhiệt tình cộng với sự ngu dốt bằng sự phá hoại – xem chừng – chính y cũng không thể ngờ được rằng tác phẩm bất hủ (Chủ Nghĩa Marxist Leninist Vô Địch Muôn Năm) của mình sẽ tạo ra một cái cơ chế “ghế ít đít nhiều” nên cái đít nó nhớ cái ghế, thế thôi
Để có thiệp mời, xin liên lạc qua điện thoại Kim Hương 714-260-5872, Tô Đăng Khoa: 949-232-7089, Huỳnh Duy Thuận: 956-489-1598. Sẽ tới nhà trao thiệp mời tận tay nếu người đặt thiệp mời ở trong khu vực Little Saigon.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.