Hôm nay,  

Đốt Xác Kẻ Thù

22/10/200500:00:00(Xem: 6670)
-Lính Mỹ lại vừa bị mang tiếng ở Afghanistan về tội đốt xác kẻ thù. Nếu không đốt, họ cần làm gì"
Ngày 21 vừa qua, Tổng thống Hamid Karzai lên án việc binh lính Mỹ xúc phạm thi hài của hai tay súng Taliban, nhưng cho rằng trong chiến tranh sai lầm vẫn xảy ra và cảm tạ cộng đồng quốc tế đã yểm trợ Afghanistan. Trước đó, bộ Quốc phòng của ông đã cho lệnh điều tra vụ xúc phạm.

Đầu đuôi câu chuyện là đài truyền hình SBS của Úc đã phát một đoạn hình hôm Thứ Tư 19, được các đài truyền hình khác, kể cả CNN tiếp vận.

Đoạn hình cho thấy các binh lính Mỹ đã đốt cháy và chế nhạo thi hài của hai lính chiến của Taliban tại Afghanistan. Hôm sau, bộ Chỉ huy Trung ương Centcom của quân lực Mỹ ra lệnh điều tra nội vụ, dường như xảy ra từ tháng Chín tại một ngôi làng cách Kandahar 100 cây số. Kandahar là nơi tàn dư của chế độ Taliban vẫn cố thủ và hai tay súng của Taliban bị bắn chết trong một cuộc đụng độ với đoàn tuần tiễu hỗn hợp Hoa Kỳ và Afghanistan, khiến một lính Mỹ và một lính Afghanistan bị thiệt mạng. Vụ đốt xác xảy ra hai ngày sau cuộc chạm súng.

Đài SBS của Úc có phái viên được tháp tùng các đơn vị Mỹ để tường thuật tình hình chiến sự và xưa nay vẫn có lối trình bày sự việc không có thiện cảm với Hoa Kỳ và với việc chính phủ Úc hợp tác với Mỹ. Không nên ngạc nhiên về lập trường của hệ thống truyền thông này, như của nhiều báo chí hay đài truyền hình khác. Nhưng dư luận cần suy nghĩ sâu xa hơn những điều được trình bày, để mường tượng ra thực tế ở tại chỗ.

Trong tháng Chín, nhiệt độ tại Afghanistan thường lên tới gần 100 độ F và nơi xảy ra vụ thiêu xác là vùng giao tranh. Các đơn vị tham chiến không có cơ hội mai táng đồng đội bị hy sinh, nói gì đến việc mai táng kẻ thù trên núi đá" Theo phong tục Hồi giáo tại chỗ thì nội 24 tiếng thi hài phải được rửa ráy, khâm liệm và chôn cất trong lễ cầu kinh. Hoàn cảnh giao tranh và thời tiết nóng bức khiến người ta thường hỏa thiêu người chết vì lý do vệ sinh. Đấy là thông lệ ở tại chỗ. Với các tay súng Hồi giáo tham gia vào việc họ tin là "Thánh chiến", thì tang lễ không cần tiến hành theo thủ tục của thường dân, mà là chôn cất thật nhanh.

Tuy nhiên, khi người Tây phương thiêu xác dân Hồi giáo ngay trong mùa chay Ramadan thì dân Hồi giáo ở xa có thể bất mãn. Đó là kết quả tâm lý của đoạn phim của SBS.

Nếu nghĩ sâu hơn, ta không quên là Afghanistan bị chiến tranh trong một phần tư thế kỷ và việc hai xác chết bị đốt không là điều thảm khốc nhất. Người dân đã chứng kiến nhiều cảnh thương tâm hơn. Còn việc thiêu xác và "chế nhạo" thì sự thật tâm lý ra sao, chúng ta chưa biết được, nhưng có thể đoán ra sự thể, của những người ở trong cuộc.

Dù sao thì việc đáng tiếc đã xảy ra, bộ chỉ huy Mỹ phải lật đật xin lỗi về nội vụ, mở cuộc điều tra đồng thời xoa dịu sự căm phẫn của dân chúng. Nhân việc xoa dịu này, một số tộc trưởng địa phương có thể đòi hòi những quyền lợi hay nhượng bộ mà các đơn vị Mỹ lẫn chính quyền Kabul khó chối từ. Đồng thời, các tổ chức Hồi giáo trên thế giới, từ ôn hòa đến cực đoan ủng hộ quân khủng bố "Thánh chiến" đều sẽ lên tiếng: qua việc ngược đãi tù nhân tại Abu Ghraib hay lính Mỹ vứt kinh Koran vào bồn cầu, Hoa Kỳ rõ là có ác cảm với Hồi giáo! Điều ấy tất gây trở ngại cho nỗ lực vận động của chính quyền Bush nhằm tranh thủ hậu thuẫn của dân Hồi giáo để cô lập quân khủng bố. Thời điểm của vụ tai tiếng quả là bất lợi khi giao tranh đang xảy ra dữ dội tại Afghanistan - dữ dội nhất kể từ tháng 10 năm 2001.

Nhưng, nếu bình tâm xét vào nội vụ, ta có thể tự hỏi là các binh lính Mỹ phải làm gì"
Không thiêu xác thì phải làm gì" Phó mặc cho côn trùng và chim muông, dịch bệnh" Nếu có phải thiêu xác thì cần làm những thủ tục gì cho phải đạo và an toàn" "Thề phanh thây uống máu quân thù" như trong bản quốc ca của một chính quyền tự xưng là văn minh ở Hà Nội thì có hợp cách chăng" Quy luật tác chiến - "the rules of engagement", nói theo ngôn từ của quân đội Mỹ - phải là thế nào trong vùng lửa đạn thiêu đốt, dưới ống kính soi mói của truyền hình"

Những ai đã lâm trận hoặc đang ở trong vùng hỏa tuyến tất nhiên có cái nhìn khác với dân chúng ở xa. Cũng vậy, những ai đã phải vùi xác bạn bè trong tù cải tạo tất nhiên cũng có phản ứng khác với sự hồn nhiên của truyền thông không bao giờ có mặt dưới mấy tầng địa ngục ấy.

Và, vì sao không thấy ai trong thế giới Hồi giáo lên tiếng kết án việc quân khủng bố ném bom vào chợ hoặc ngang nhiên chặt đầu người trước ống kính"
Chuyện không có gì mà ầm ĩ"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hiểu cải cách ruộng đất ở miền Bắc Việt Nam đòi hỏi phải đặt nó trong một bối cảnh lịch sử rộng lớn hơn, thay vì xem xét nó một cách tách biệt. Được khởi xướng bởi Đảng Cộng sản Việt Nam vào năm 1953, cải cách ruộng đất bị ảnh hưởng sâu sắc bởi các sự kiện biến động sau Thế chiến II. Sự kết thúc của cuộc chiến, nạn đói năm 1945, và cuộc đấu tranh sau đó để giành độc lập khỏi ách thực dân Pháp đã tạo ra một không khí cách mạng ở Việt Nam. Cuộc chiến tranh Pháp-Việt (1946-1954) đã làm tăng sự cấp bách cho những thay đổi xã hội và kinh tế triệt để khi Việt Minh tìm cách củng cố quyền lực và giải quyết các bất bình giữa người giàu và người nghèo do khai thác thực dân gây ra.
Cuối tuần vừa qua tôi đi dự hội thảo về Việt Nam tại Bảo tàng Bowers ở thành phố Santa Ana, thủ phủ của Quận Cam. Hai ngày hội thảo với hai chủ đề có liên quan với nhau là Cải cách Ruộng đất 1953-56 và Di cư 1954. Xong ngày đầu của hội thảo, đi ăn tối với một bạn sống ở Quận Cam từ năm 1978, khi biết chủ đề là về cải cách ruộng đất, bạn hỏi ngay: “Có hình Hồ Chí Minh cầm khăn khóc không?”. Bạn tôi ít quan tâm đến sinh hoạt cộng đồng nhưng cũng biết sử Việt vì là con trong gia đình bắc di cư 54, lớn lên tại miền Nam và sống ở đó cho đến khi vượt biển. Hình Hồ Chí Minh khóc và sự kiện bà Nguyễn Thị Năm đóng góp nhiều vàng cho Việt Minh rồi cũng bị đấu tố trong cải cách ruộng đất ở miền Bắc Việt Nam từ 1953 đến 1956 có lẽ là những hiểu biết cơ bản của nhiều người Việt, dù không chứng kiến hay trực tiếp là nạn nhân trong sự việc. Những hình ảnh đó hôm nay cũng đã được trưng bày tại Bảo tàng Bowers và có trong bài nói chuyện của diễn giả tại hội thảo.
Chương trình Triển Lãm Và Thảo Luận Cải Cách Ruộng Đất ở Bắc Việt & Cuộc Di Cư 1954 vừa chấm dứt. Việt Báo đăng lại toàn bài của giáo sự Trần Huy Bích chiều Chủ Nhật ngày 18 tháng 8 tại Bowers Museum kể lại câu chuyện di cư của Ông và bối cảnh Bắc Việt những ngày tháng 8, 1954.
John Andrew Jackson vừa chào đời đã mang phận nô lệ, và được định sẵn là sẽ dành trọn kiếp sống tủi nhục trên những cánh đồng bông vải ở Nam Carolina. Nhưng, không cúi đầu trước số phận, Jackson đã thoát khỏi cảnh nô dịch, trở thành một diễn giả và văn nhân có ảnh hưởng lớn đến phong trào bãi nô. Ông cũng là nguồn cảm hứng cho tác phẩm kinh điển Uncle Tom's Cabin (Túp Lều của Chú Tom) của Harriet Beecher Stowe, xuất bản năm 1852. Cuốn tiểu thuyết nổi tiếng về chế độ nô lệ này được nhiều sử gia đánh giá là đã góp phần thúc đẩy cuộc Nội chiến của Hoa Kỳ.
(Little Saigon-VB) - Để đánh dấu 70 năm cuộc di cư Bắc Nam hậu Hội nghị Geneva; và cùng nhìn lại sự kiện Cải cách Ruộng đất ở miền Bắc Việt Nam dưới thời VNDCCH với tác động, hệ lụy trên cả nước đối với quốc gia, dân tộc Việt, Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt, Trung Tâm Việt Nam ĐH Texas Tech, Trung Tâm Nghiên Cứu Việt-Mỹ ĐH Oregon phối hợp tổ chức Triển Lãm Thảo Luận Cải Cách Ruộng Đất ở Bắc Việt và Cuộc Di Cư 1954: Hai Biến Cố Thay Đổi Lịch Sử Việt Nam Hiện Đại vào hai ngày: Thứ Bảy, ngày 17 tháng 8: Cải cách ruộng đất và đấu tranh giai cấp ở miền Bắc Việt Nam, 1953-1957; Chủ nhật, ngày 18 tháng 8: Cuộc di cư của gần 1 triệu người từ miền Bắc vào miền Nam năm 1954 tại Bowers Museum 2002 N. Main St, Santa Ana, CA 92706.
Ở Hy Lạp thời cổ đại, Thế vận hội Olympics không chỉ là sự kiện để các vận động viên thể hiện sức mạnh và tài năng, mà còn là dịp để những tâm hồn thi ca tỏa sáng – họ sẽ mang những vầng thơ của mình xướng lên trước đám đông khán giả đang háo hức. Và thời đó, các vận động viên cũng thường cậy nhờ những thi sĩ nổi tiếng sáng tác những bài thơ ca ngợi chiến thắng vinh quang của mình. Sau đó, những bài thơ này sẽ được các dàn hợp xướng biểu diễn trong các buổi lễ long trọng. Có một thời văn-võ đã song hành với nhau như thế.
Kể từ khi thượng nghị sĩ JD Vance được chỉ định làm ứng viên phó tổng thống của Donald Trump, các nhà bình luận đã xem xét lại cuốn hồi ký “Hillbilly Elegy” năm 2016 của Vance để tìm hiểu về bối cảnh chính trị hiện nay của Hoa Kỳ. Tám năm trước, Vance là người không bao giờ chấp nhận Trump (Never-Trumper), từng so sánh chủ nghĩa Trump (Trumpism) với “heroin văn hóa,” trong một bài viết trên tạp chí The Atlantic. Tuy nhiên, cuốn hồi ký của Vance là một tài liệu quan trọng để giải thích tại sao chính trị Hoa Kỳ ngày nay lại chuyển hướng ủng hộ Trump.
Từ khi Julius Caesar lìa đời với câu “Et tu, Brute?” (xin tạm dịch: “Cả ngươi nữa sao, Brutus?”), các vụ ám sát chính trị đã không phải là chuyện gì hiếm có. Nhưng liệu với sự phát triển của xã hội thời hiện đại, số lượng các vụ ám sát chính trị có giảm bớt hay không? Liệu vụ ám sát bất thành cựu Tổng thống Donald Trump có phải là một sự kiện ngoại lệ trong các nền dân chủ hiện đại?
Hình ảnh của súng trường bán tự động AR-15 xuất hiện khắp nơi trong đời sống công cộng của nước Mỹ: các nghị sĩ Cộng hòa đeo những chiếc huy hiệu hình AR-15. Cờ Liên minh bay với hình bóng của một khẩu AR-15 và dòng chữ "come and take it" bên ngoài Điện Capitol trong cuộc bạo loạn ngày 6 tháng 1. Chúng cũng được sử dụng để kêu gọi các biện pháp an toàn súng nghiêm ngặt hơn.Vào thứ Bảy vừa qua, khẩu AR-15 xuất hiện trên chính trường Mỹ theo một cách khác – là vũ khí được sử dụng trong vụ ám sát cựu tổng thống Donald Trump.
Campuchia có kế hoạch xây dựng kênh đào Funan Techo Canal (FTC) dài 180 km (110 dặm) từ thủ đô đến bờ biển trên Vịnh Thái Lan, một dự án trị giá 1,7 tỷ USD nhằm giảm sự phụ thuộc vào việc vận chuyển hàng hóa qua các cảng ở Việt Nam. Nhưng bài phân tích này kết luận rằng kế hoạch FTC không khả thi về mặt tài chính, sẽ có tác động môi trường nghiêm trọng và sẽ làm tình trạng khan hiếm nước ở hai nước hạ lưu thêm khắc nghiệt khi mực nước sông Mekong đã hạ xuống cực kỳ thấp dưới kỷ lục thấp nhiều năm liền rồi. Lập luận của chính phủ Campuchia rằng kênh đào sẽ làm cho vận tải hàng hóa rẻ hơn là điều không thế có, tính toán sơ bộ của tác giả cho thấy cước phí vận chuyển hàng hóa qua kênh này sẽ cao hơn so với qua các cảng ở Việt Nam để đến các nước có Mậu dịch nhiều nhất với Campuchia.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.