Hôm nay,  

Lâu Quá

28/05/200500:00:00(Xem: 7938)
Tối hôm 26 vừa qua, trong buổi tiếp tân tại tư thất của Bác Sĩ Nguyễn Quốc Quân, bào huynh của BS Nguyễn Đan Quế dành cho ông Marine, đại sứ của Hoa Kỳ tại Hà Nội, báo chí cũng như một số đông tư nhân đã được dịp phỏng vấn người đại diện của chính phủ Hoa Kỳ tại một quốc gia trong số 4, 5 quốc gia còn theo chủ nghĩa cộng sản trên thế giới.
Ông Marine đã dài dòng trình bày chính sách của chính phủ Bush cũng như của chính phủ Clinton trước đó đối với chính quyền Hà Nội từ khi hai quốc gia bình thường hóa bang giao cách nay được 10 năm. Ông đại sứ Mỹ đã đưa ra các con số viện trợ cho CSVN về mọi mặt từ 10 năm qua, đặc biệt về phương diện giáo dục, y tế, môi trường.v.v... Như cố ý chứng minh rằng với một chính sách hợp tác và giúp đỡ của Mỹ tích cực như thế, tình hình ở Việt Nam dần dần sẽ được cải thiện về phương diện tự do dân chủ và nhân quyền.
Sự thật có thể không như vậy. Trả lời một câu hỏi của chúng tôi rằng với chính sách hiện nay của chính phủ Bush, liệu bao lâu nữa thì dân tộc Việt Nam có được tự do dân chủ, ông đại sứ Marine cho rằng đó là một "câu hỏi tốt" (good question)- theo ý chúng tôi thì có thể ông cho rằng đó là một câu hỏi đáng được nêu lên - nhưng ông Marine trả lời rằng ông không thể nào biết đưọc. Ông cho rằng có thể là 5,3 năm, nhưng cụng ó thể là 2, 3 chục năm nữa.
Làm ngoại giao như thế thì quả là một nhà ngoại giao có biệt tài trả lời mà không trả lời gì cả. Trả lời như thế thì ai muốn hiểu sao cũng được. Chúng ta đều biết rằng chính phủ Bush cũng như chính phủ Clinton trước đây, chẳng bao giờ muốn có sự xáo trộn ở Việt Nam. Chủ quan các chính phủ Mỹ, Cộng Hoà hay Dân Chủ, đều muốn tình hình Việt Nam thay đổi từ từ, không có xáo trộn để cho tư bản Mỹ có thể đầu tư hưởng lợi chứ nếu có xáo trộn, bất trắc thì tư bản Mỹ không thể nào vào đầu tư được.

Nhưng trên đời việc gì cũng vậy, sự kiên nhẫn của con người cũng như sự kiên nhẫn và chịu đựng của cả một dân tộc chỉ có hạn. Thiên niên kỷ thứ ba hay thế kỷ 21 là thế kỷ của những tiến bộ "nhanh như chớp", không thể chấp nhận cho việc thực thi tự do dân chủ từ từ tiến tới một cách vô hạn định, lúc nào có cũng được, vào thời gian nào có cũng được, để có lợi cho những tên trọc phú và nhứt là có lợi cho những tên độc tài khát máu, bóc lột và đàn áp 80 triệu người với sự đồng lõa của một chính sách từ từ, từ một quốc gia hay từ một chính phủ tự cho rằng mình sẽ đem lại tự do dân chủ cho toàn thế giới chứ không phải chỉ riêng cho Trung Đông qua cuộc chiến tranh với Irag.
Thời gian 20, 30 năm mà ông đại sứ Marine nói đó lâu quá, dài quá sự kiên nhẫn của con người hay của một dân tộc và vì thế mà chúng tôi tin rằng nếu có những biến cố như vụ Thiên An Môn thì ai đó cũng đừng trách rằng dân tộc chúng tôi thiếu kiên nhẫn. Việc đấu tranh cho tự do dân chủ của cả một dân tộc - 80 triệu người- không thể nào để bị lệ thuộc vào việc kinh doanh được hay không được của một số tư bản của một đất nước lừng danh vì truyền thống đấu tranh cho tự do dân chủ mà TT Bush thường nêu lên trong các bài diễn văn của ông.
Đại sứ Marine đã thành thật mà cho chúng ta biết như vậy, đặc biệt tại tư gia của bác sĩ Nguyễn Quốc Quân, bào huynh của một chiến sĩ đấu tranh vì tự do dân chủ ớ Việt Nam. Bác sĩ Quân chắc hẳn cũng vô cùng thất vọng vì nếu chưa có tự do dân chủ ở Việt Nam thì chắc chắn bác sĩ Nguyễn Đan Quế cũng mãi mãi sẽ không bao giờ thấy được ánh sáng mặt trời. Chúng tôi tin và nghĩ rằng bác sĩ Quân chắc không tiếc rẽ bữa cơm thịnh soạn thiết đãi đại sứ Marine và gần 200 tân khách đưọc mời tới dự để hy vọng được nghe tin em mình có ngày thấy được ánh sáng tự do dân chủ. Nhưng ít ra ông cũng đã được nghe một sự thật, dù đó là một sự thật phủ phàng.
Than ôi và buồn thay!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi câu nói: "Bố Mẹ ơi! Con có thai rồi!" buột ra từ cửa miệng một đứa con gái còn trong tuổi vị thành niên, cha mẹ thường muốn tắc thở, lảo đảo, ú ớ và không biết xử sự như thế nào với đứa con cưng và quậy này. Thường thì cha mẹ phản ứng ầm ĩ bằng tất cả sự xúc động của mình,
Vào cuối thế kỷ 15 đầu thế kỷ 16, người Âu Châu tìm ra hai hải trình để qua Á Châu giao thương. Thứ nhất, họ đi xuống phía nam Phi Châu, qua Mũi Hảo Vọng, vòng theo bờ biển đi lên, và qua Ấn Độ. Thứ hai, họ qua Mỹ Châu, vượt Thái Bình Dương đến Phi Luật Tân. Người Tây Ban Nha dùng hải trình thứ hai, còn các nước khác
Những lỗ cần bít tại biên giới sẽ mở ra những lỗ hổng khác. Ngày 25 vừa qua, với đa số 62-36 Thượng viện Hoa Kỳ đã thông qua dự luật S. 2611 nhằm giải quyết một cách "toàn diện" (comprehensive) nạn di dân nhập lậu vào Mỹ. Dự luật này phải được dung hợp với dự luật H.R. 4437 Hạ viện đã thông qua
Hoa Thịnh Đốn.- Trong khi Đảng và Nhà nước CSVN đang lo sót vó trước các cuộc điều tra của Ngân hàng Thế giới và Nhật bản nhắm vào qũy viện trợ phát triển xem Tham nhũng đã xà xẻo mất bao nhiêu triệu Đô la thì các “Nhà Tư tưởng”
Như chiếc nhà lá nổi trôi trên dòng nước lũ, cuốn phim nhựa « Mùa Len Trâu » của Đạo Diễn Nguyễn Võ Nghiêm Minh trong chuyến viễn du của bộ Global Lens Film Series cũng trôi theo dòng thời gian ghé những thành phố từ miền Tây sang miền Đông để rồi đến vùng thủ đô
Ngày mai, 19-5-2006 Phim The Da Vincy Code do Dan Brown viết sẽ được chiếu trên toàn thế giới. Trên 30 triệu quyển-sách này đã được bán ra với nhiều thứ tiếng. Được biết có đến 1/3 người đọc tiểu-thuyết này và tin là thật.
Iraq ra sao chưa rõ, nhưng Hoa Kỳ đã ngó về Hoa Lục… Khi được bổ nhiệm làm Tổng trưởng Quốc phòng vào năm 2001, ông Donald Rumsfeld có hai nhiệm vụ chính. Bên trong là chuyển hoá bộ máy quốc phòng cho hình thái chiến tranh mới của thế kỷ 21. Bên ngoài là chuẩn bị đối đầu với Trung Quốc, nếu chẳng may như Thiên triều
Hằng năm, hầu hết trên toàn thế giới, con cái thường làm lễ mừng cha mẹ là những người đã sinh và nuôi dưỡng mình khôn lớn. Người Việt chúng ta nói riêng xưa nay không có ngày lễ mừng cha hay mẹ riêng biệt mà chỉ lấy ngày Đại Lễ Vu Lan, được tổ chức rất trọng thể vào ngày 7 tháng 7 âm lịch để tưởng nhớ đến đấng sinh thành
Ngày 16/5/2006 vừa qua đánh dấu 40 năm ngày Mao Trạch Đông phát động cuộc Cách mạng Văn hóa. Nhưng ngày tưởng niệm trôi qua một cách âm thầm, không kèn không trống. Chính quyền Trung quốc không tổ chức bất cứ một cuộc hội thảo hay một lễ tưởng niệm nào cho những người
Là một người cực kỳ đam mê thưởng thức các bộ môn giải trí có liên quan đến 2 chữ âm nhạc, nhưng thú thật, tôi là một trong nhóm người "ca không hay và đàn nghe cũng dở ẹc"! Chẳng những vậy, khi lớn lên
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.