Hôm nay,  

Chấm Phá: Xấu Hổ

17/07/200400:00:00(Xem: 7257)
Là người Việt Nam, đôi khi ta thấy xấu hổ. Đôi khi thôi sao"
Hãy theo dõi báo chí quốc tế thì biết.
Sau khi bắt giữ Trần Khuê và Phạm Quế Dương gần hai năm trời, nhà nước Việt Nam mới đem hai nhân vật này ra sân khấu có đầy đủ bản sắc múa rối, gọi là Tòa án. Rồi kết án họ 19 tháng tù về tội danh "gián điệp". Sau đó còn bắn tin là sẽ xử đến Nguyễn Đan Quế. Nhà nước đó khinh thường dư luận và cho kẻ bất xứng xét xử những nhân vật ấy qua thủ tục kệch cỡm. Không xấu hổ sao được" Lạc hậu!
Cái nhà nước Việt Nam đó lại vừa mới bày trò lấp liếm, cho Quốc hội len lén "thảo luận" và thông qua các hiệp định về lãnh hải và lãnh thổ họ đã âm thầm ký kết với Bắc Kinh. Đất nước tổ tiên là của bọn hèn kém đó hay sao mà tự tiện dâng người, rồi ngụy trang thành một quyết định của toàn dân" Không xấu hổ sao được" Đớn hèn!
Cũng gần đây, Sứ quán Úc Đại Lợi đã cho nhà nước đó một bài học, khi dõng dạc [hủ nhận tin tức do Việt Nam loan báo là họ ngợi khen tình hình nhân quyền của Việt Nam tại vùng Tây Nguyên. Họ có nói như vậy bao giờ đâu" Bị dân Úc hỏi là "người Việt Nam hay dối trá vậy sao"" ta biết trả lời thế nào" Không xấu hổ sao được" Gian trá!

Có xứ nào mà đàn bà con gái được bán như đầy tớ hay đồ chơi cho Đài Loan như Việt Nam không" Dù được kẻ vô ý thức trình bày dưới hình ảnh lộng lẫy của các "cô dâu Việt Nam", hoạt động ấy gần với kỹ nghệ bán dâm, được nhà nước cho là quốc sách. Dân Đài Loan nhìn phụ nữ ta ra sao" Không xấu hổ sao được" Nhục nhã!
Nhà nước Việt Nam khoe mãi thành tích kinh tế mà vẫn bòn rút đồng tiền của "Việt kiều" hàng năm gửi về và vẫn "xuất cảng lao động" ra ngoài. Người Việt Nam tiếp tục được gửi đi làm lao công cho thế giới, khi bị hành hiếp thì nhà nước ngó lơ. Không xấu hổ sao được" Bỉ ổi!
Trung bình, một năm một người Việt chỉ có lợi tức gần 400 đô la, mỗi ngày kiếm ra một đồng. Nhưng, nhìn vào các khoản tiền biển thủ đến mấy chục triệu đô la, là những khoản rất nhỏ đã trồi lên ánh sáng, ta nghĩ sao về chữ "đạo đức cách mạng" và "cần kiệm liêm chính"" Không xấu hổ sao được" Bẩn thỉu!
Người Việt Nam đâu tệ vậy" Cái nhà nước hiện hành mới lạc hậu, đớn hèn, gian trá, bỉ ổi và bẩn thỉu như vậy.
Nhưng, nó vẫn nhơn nhơn tồn tại.
Không xấu hổ sao được"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi gọi là bị bắt, điều đó đúng bản chất của sự việc. Phía công an gọi là mời, là triệu tập. Triệu tập với số lượng công an đông đảo và khỏe mạnh, có tính bắt buộc cưỡng bức, chỉ là một dạng hình thứ cấp của bắt, không có gì khác nhau cả. Chỉ thiếu cái còng tay khóa số 8 mà thôi. Chúng tôi cứ muốn nói
Hàng năm, Hội đồng Cố vấn Quốc tế (IAB) tổ chức một Hội nghị quốc tế về các chất ô nhiễm hữu cơ chứa halogen và các chất ô nhiễm hữu cơ bền vững, trong đó ghi nhận những biến chuyển cùng sự thay đổi môi trường do những hóa chất trên gây ra trên thế giới. TC KH&MT kỳ nầy thảo luận
Cách nay 230 năm (1776), Quốc hội của 13 tiểu bang Mỹ công bố bản Tuyên ngôn Độc lập sau cuộc chiến giành lại chủ quyền từ tay người Anh. Bản tuyên ngôn độc lập nêu lên những quyền cơ bản của con người là những gì được trao ban từ bàn tay của Đấng tạo dựng nên con người. Tuyên ngôn cũng lên án những ức chế
Hoa Thịnh Đốn.- Tháng 10 năm 1945, Hồ Chí Minh tuyên bố : “nếu nước độc lập mà dân không hưởng hạnh phúc tự do thì độc lập cũng chẳng có nghĩa lý gì”. Vậy tôi muốn hỏi người Cộng sản: “ sau 61 năm “Cách mạng tháng Tám” và 31 năm không còn một bóng lính nước ngoài nào trên đất nước,
Khu phố 2 bên bờ sông thành gạch vụn, chứa rác thải. Cháu Trần thị Thanh Hương (1991), trái, con chị Bùi thị Chỉnh, Chị Trần Thị Dung (dân oan Thái Bình) bị bắt giữ 24 tiếng đồng hồ tại đồn công an phường Nam Thành
Ngày 10/3/2005, Tòa án Brooklyn tuyên bố hủy bỏ vụ kiện kéo dài gần 15 tháng ròng rã giữa Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin VN (HNNCDDC) và 37 công ty hóa chất Hoa Kỳ 'vi phạm luật pháp 
GHEORGHE GRIGURCU: Cho phép tôi bắt đầu bằng một trích dẫn Charles Dickens, nhà văn Anh: "Một người chẳng thể là một nhân vật của công chúng, chỉ trừ khi, anh ta làm cho mình trở thành tiếng nói của họ." Tôi muốn hỏi ông, tới mức độ nào,
Thực tế chứng minh rằng mỗi một hành động tuy nhỏ nhưng có giá trị gấp hàng ngàn, hàng vạn lần lời nói. Công cuộc chấn hưng đất nước với mục tiêu dân chủ, tự do,...đang đứng trước một thách thức phải có bước nhảy vọt mới về lượng và chất, một vài thực tiễn sinh động trong công cuộc đấu tranh của tôi để đem chia sẻ cùng
“Một mảnh phương tâm không chỗ gởi Giàn hoa chầm chậm ánh trăng soi” Hai câu thơ của Bát Chỉ Đầu Đà theo tôi từ lúc vừa ngồi xuống tọa cụ. Không sao, một lát thơ sẽ bay đi mà, như những vọng tưởng thường tới rồi đi. Tôi xếp chân, ngồi bán già, lưng thẳng, lúc lắc cổ, hai vai cho thư giãn, trải lại vạt áo tràng ngay ngắn. Rồi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.