Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Trận Chiến Đêm Noel 1966 Tại Của 1 Đơn Vị Việt-mỹ

25/12/200600:00:00(Xem: 48362)

Trận Chiến Đêm Noel 1966 Tại Của 1 Đơn Vị Việt-Mỹ

LTS: Nhân dịp lễ Giáng sinh, VB giới thiệu đến bạn đọc  một tài liệu chiến sử  ghi lại trận chiến  của 1 đơn vị  lực lượng đặc nhiệm Việt- Mỹ trong trận tấn công vào một mật khu của CSBV ở biên giới VN-Cam Bốt. Tài liệu này được biên soạn dựa theo của các tài liệu phổ biến trên NYTimes.com  và hồi ký của Đại tướng Westmoreland ( nguyên Tư lệnh lực lượng Hoa Kỳ tại chiến trường VN  1964-1968, đã từ trần vào tháng 7/2005, thọ 91 tuổi),  bản Việt ngữ của Duy Nguyên do nhà xuất bản Thế Giới phát hành.
*Trận  chiến của 1 biệt đội đặc nhiệm VN-Mỹ trong đêm Giáng sinh năm 1966 ở 1 khu vực  thuộc biên giới  VN-Cam Bốt.
Vào hạ tuần tháng 12/1966, gần đến Giang Sinh, một chiếc phi cơ thám thính U-2 trở về căn cứ đã bị nổ tung ở cao độ 26 ngàn bộ. Mặc dù phi công nhảy dù ra được và sau đó được cứu, nhưng vì rừng già dọc theo biên giới Việt-Căm Bốt đã cuốn mất những mảnh vở của phi cơ, không tìm thấy một dấu tích nào. Lúc bấy giờ phụ tác đặc biệt về Không quân của Đại tướng Westmorealand, tư lệnh Lực lượng Hoa Kỳ tại VN, là Tướng Spike Momyer, và cấp trên trong quân chủng Không quân của vị tướng này tại Hoa Thịnh Đốn đều rất buồn khi nghe được tin này. Tất cả phi cơ U-2 đều có một chiếc hộp đen chứa những chi tiết tối mật và các chìa khóa giải mã khả năng thám thính của phi cơ. Nếu bắt được những chiếc hộp đen này, đối phương có thể khai thác được nhiều tin tức quan trọng để có thể đối phó với phương thức thám thính do phi cơ U-2 thực hiện.
Mặc dù chiếc hộp đen này có gắn bộ phận tự hủy, nhưng có nhiều bằng chứng cho thấy bộ phận này không mất tính năng đó và khi phi cơ bị rớt, chiếc hộp đen chắc chắn rơi cùng phi cơ. Điều khó khăn đối với bộ Tư lệnh Lực lượng Hoa Kỳ tại Việt Nam là làm sao để tìm ra chiếc hộp đen này. Phi cơ rơi trong vùng địch vào lúc mà quân đội Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng Hòa chưa mở các cuộc hành quân vào đó. Các bức không ảnh không cho thấy có dấu vết nào khả nghi. Tuy nhiên các chuyên viên Không quân đã ước định được khu vực phi cơ rơi nằm trong khoảng hình nói dọc theo biên giới về hướng Tây Bắc Sài Gòn với diện tích ước chừng 440 dặm vuông. Tìm xác phi cơ trong khu rừng rậm như vậy chẳng khác nào tìm một chiếc bè lênh đênh trên đại dương mênh mông ngàn dặm.
Đại tướng Westmoreland giao nhiệm vụ này cho Đại tá Francis Kelly, chỉ huy trưởng Liên đoàn 5 Lực lượng Đặc Biệt Hoa Kỳ. Ông này chuyển sang cho Đại úy James F. Gritz, có biệt danh là Bo, một sĩ quan rất can đảm, chỉ huy một trong những đơn vị biệt kích Việt-Mỹ vừa thành lập. Mỗi đơn vị là một đại đội có quân số khoảng chừng 150 người, trong đó có nhiều biệt kích quân là người Việt gốc Miên mà Đại úy Gritz gọi là Bodes. Đại úy Grits cùng với 11 quân nhân LLĐB Hoa Kỳ chỉ huy đơn vị biệt kích này, hoạt động ở những khu vực xa xôi hẻo lánh, rất ít liên lạc với bên ngoài.
Ngày lên đường thực hiện nhiệm vụ, Đại úy Gritz và các đồng đội chỉ mang theo bản đồ khu vực hình nón và bức hình chụp chiếc hộp đen, và nơi họ hoạt động là khu vực được ghi nhận là dày dặc Cộng quân. Đơn vị này cũng biết rằng khi được trực thăng vận đến nơi này tức là tự động báo cho Cộng quân biết họ đến nơi rồi. Ngay từ giây phút đầu, biệt đội của đại úy Gritz đã phải giành nhau với địch từng bụi rậm. Có người đã tử thương trong khi kịch chiến, nhưng việc tải thi hài quân nhân tử trận và tải thương rất khó khăn. Cả đội phụ nhau khiêng xác và sau đó gọi trực thăng đến thòng dây xuống để kéo lên. Công việc tiến hành rất nhanh trong tình trạng vô cùng nguy hiểm vì địch phát hiện vị trí của đội công tác rất dễ dàng.
Để giữ cho cuộc hành quân tuyệt đối bí mật, phi cơ tiếp tế bằng cách ném thùng xăng đặc xuống giống như các phi vụ bình thường nhưng bên trong chỉ là loại dầu đặc bọc bên ngoài các đồ tiếp tế cần thiết. Trong 3 ngày đầu, Đại úy Gritz và đồng đội băng rừng, lội suối, khi lên núi, khi xuống đồi và lục lạo không sót một chỗ nào. Cuối ngày thứ ba các hướng đạo viên người Việt gốc Miên la lên một tiếng vui mừng. Họ tìm thấy xác phi cơ rơi, nhưng đại úy Gritz tiu nghỉu vì nơi gắn chiếc hộp đen không còn nữa. Sau khi xem xét kỹ lưỡng các dấu vết nơi gắn chiếc hộp đen, đại úy Gritz kết luận rằng có người đến gỡ trước rồi. Như vậy là CQ cũng biết giá trị chiếc hộp đen đó nên đã lấy đi. Tuy nhiên vị sĩ quan này không muốn bỏ cuộc, ông nghĩ rằng nếu không tìm cho ra thì hóa ra chuyến công tác này trở thành công cốc. Đại úy Gritz suy luận, nếu quả CQ đã đến lấy chiếc hộp rồi thì những kẻ ở chung quanh phải biết rõ chuyện này. Tốt nhất là phải bắt một CQ làm tù binh.
Chiều hôm ấy, Đại úy Gritz chọn 10 cảm tử quân trong đội công tác đặc nhiệm tổ chức phục kích dọc theo đường mòn còn dấu mới có dấu chân đi. Đêm xuống, một hồi sau có tiếng chân người đi lại. Tiếng chân một lúc một rõ hơn, Đại úy Gritz đếm cả thảy 6 người. Khi toán CQ lọt vào khu phục kích, theo thủ lệnh của cấp chỉ huy, cả toán nổ súng. Bốn CQ chết tại chỗ, hai bị thương và bỏ chạy, để lại đường máu dài. Biết rằng vị trí của mình đã bị lộ nên Đại úy Gritz cho phần lớn đơn vị của mình dời xa nơi khác, chỉ còn lại mình ông và 10 chiến binh nằm lại ngay chỗ phục kích đêm trước, vì ông biết thế nào CQ cũng trở lại lấy xác. Lần này, Đại úy Gritz cho lệnh phải bắn hạ những CQ đi sau, còn chừa 2 người đi đầu. Để bảo đảm lần này bắt được tù binh còn sống, ông cử một trung sĩ LLĐB Hoa Kỳ vật lộn với địch. Cả toán nằm yên phục kích, 10 CQ mang súng AK 47 và AKS đi tới như đang diễn hành.
Như đã dự trù, Đại úy Gritz ra lệnh và cả khu rừng đang yên tĩnh bỗng vang lên tiếng nổ dòn dã. Vị chỉ huy này đã dùng loại cây thép dùng làm dây trời cùng với viên trung sĩ nhảy ra chụp lấy hai CQ đi đầu. Với sức mạnh của một người đai đen Thái Cực Đạo, đại úy Gritz đánh quá nặng tay vào CQ mà ông chọn để bắt nên người này ngãy lăn ra chết. Chỉ có viên trung sĩ bắt được CQ sống sót kia. CQ bị bắt làm tù binh chỉ mới 16 tuổi, bị thương nặng vì đánh nhau với viên trung sĩ.
Từng tiếp xúc với người Việt Nam trong hai năm qua, nên Đại úy Gritz biết chút ít tiếng Việt. Ông cho tù binh này biết rằng cậu ta sẽ chết nếu không được chữa trị. Lúc bấy giờ chỉ có bác sĩ của đơn vị Biệt kích này mới giúp cậu ta sống được lại thôi. Vì vậy nếu tù binh này có thể dẫn đường để cho đội công tác tìm ra được chiếc hộp đen thì mới bỏ công cứu sống. Cậu tù binh chịu giúp, cậu cho biết bộ phận gắn hộp đen và cả chiếc hộp đen đang ở tại căn cứ cậu ta cách đó mấy dặm đường. Chính cậu ta đã nhìn thấy một chiếc hộp đen, nhưng cậu cho biết căn cứ này được canh gác rất nghiêm ngặt. Do trận phục kích trong đêm trước nên căn cứ CQ này đặt trong tình trạng báo động. Theo đề nghị mang đầy tinh thần hợp tác của cậu tù binh thì muốn đánh vào căn cứ, tốt nhất là từ nhà tiêu đánh ra thật bất ngờ.
Vì lo lắng đến số phận các phụ nữ và trẻ con trong căn cứ , Đại úy Gritz không còn cách nào hơn là nghe theo lời của cậu tù binh. Lần phục kích đêm trước, có hai CQ trốn thoát và việc đi lấy xác khiến cho lời của cậu tù binh có vẻ đáng tin. Đại úy Gritz quyết định tấn công căn cứ trước khi trời tối, như vậy mới có thể phân biệt đàn bà, trẻ em được, sau đó còn dịp để tẩu thoát. Được băng bó cẩn thận, cậu tù binh trẻ thấy người Mỹ đã chăm sóc vết thương của anh ta một cách chu đáo nên cậu ta không tìm cách báo động cho đồng đội của cậu biết.
Súng trên tay, cả đội tấn công chớp nhoáng và bất ngờ vào căn cứ, đến nổi địch quân không ai trở tay kịp, mà chỉ biết chạy tìm nơi trú ẩn. Người được phân công tìm chiếc hộp đen thì đã tìm thấy nó. Đêm buông xuống cũng là lúc cả đội cùng cậu tù binh trẻ thoát ra được ngoài rừng rậm. Sau một lúc lâu, Đại úy Gritz đoán rằng toán quân mình đã đi khá xa căn cứ địch nên ra lệnh tất cả ngừng lại để nghỉ qua đêm. Hôm ấy nhằm đúng vào đêm Giáng Sinh, nhìn kỹ lại đồng hồ, bấy giờ đã quá nửa khuya. Bỗng có tiếng súng cối và hỏa tiễn nổ vang cả khu rừng, khiến mọi người phải phân tán mỏng theo đúng tiêu lệnh về thay đổi địa điểm tập trung nhất là khi một đơn vị nhỏ bị một đơn vị lớn của đối phương rượt đuổi. Đến sáng hôm sau, cả toán mới gặp nhau lại, Đại úy Gritz gọi trực thăng đến để tải thương và chở tù binh cùng chiếc hộp đen. Vị sĩ quan này và những người còn lại quyết định đi xa thêm một quãng nữa trước khi yêu cầu trực thăng đến đón về.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sau sự thành công vượt bực của bộ DVD Asia-50 "Vinh Danh Nhật Trường Trần Thiện Thanh", Trung Tâm Asia thừa thắng tiến thêm bước mới nữa là cho ra Asia-51 "Nhạc Vàng 30 Năm, Tình Khúc Sau Cuộc Chiến"
Ô. Huỳnh Văn Lang là một trong những nhân sĩ, trí thức có tiếng ở Miền Nam. Xuất thân từ một gia đình gốc nhà quan có công lớn đối với triều Nguyễn thời Gia Long - Minh Mạng - Thiệu Trị, và cũng là một gia đình đại điền chủ ở Miền Tây thời trước 1945, với quá trình học vấn tân tiến vừa cao xa
Kính thưa quý vị... Tháng 5, 1998, nhân kỷ niệm 30 năm xảy ra vụ thảm sát Tết Mậu Thân ở Huế (1968-1998), lần đầu tiên, tôi được mời đến đây với tư cách là nhân chứng...Hôm nay, sau 08 năm xa vắng, tôi lại được đến đây lần thứ hai, trước hết là do lòng hiếu khách và nhiệt tình của các thân hữu đối với chị em chúng tôi
Thấm thoát thế mà đã một phần ba thế kỷ đã trôi qua, kể từ khi thế hệ chúng tôi những thanh niên Hà Nội rời ghế nhà trường vượt dãy Trương Sơn hàng ngàn cây số vào Nam chiến đấu...
Bà Hằng Tâm,   phật tử vùng HTĐ đã tổ chức một buổi thuyết giảng về “Mật Tông,   con đường   đốn ngộ đưa tới sự giải thoát” do Đại Sư Tây Tạng   Ngarampa Tashi   trình bày vào lúc 2 giờ
Cuộc di tản vẫn tiếp tục trong đêm cho đến rạng ngày 30 tháng 4, tuy nhiên con số người Mỹ còn lại ở Sài Gòn vẫn còn nhiều. Vào lúc 1 giờ 30 sáng, Ngoại trưởng Kissinger ra lệnh cho Tòa đại sứ Mỹ phải kết thúc việc di tản vào lúc 3 giờ 45 sáng
Lời người viết: Hơn 30 năm sau khi Cộng Sản cưỡng chiếm miền Nam Việt Nam , người Việt lần lượt bỏ nước ra đi tìm tự do. Từ đó cũng nảy sinh ra sự phân biệt không tránh khỏi giữa những thuyền nhân tị nạn và những sinh viên du học
Trong suốt 15 năm dậy hoc tại thành phố ven biển này, một kỉ niệm mà tôi không bao giờ quên, một cảnh tượng đã ám ảnh tôi suốt cuộc đời
Ba mươi mốt năm về trước, thành phố Phan Thiết sau mấy cơn mưa đầu mùa, đẫm đầy nước mắt, máu lệ và đạn pháo kích của quân Bắc Việt, thêm sự tàn phá ghê gớm của đám đặc công
Từ đó, tiềm năng của giặc tại Bình Thuận xuống thấp hơn bao giờ hết. Nhất là sự thành công mỹ mản của các chương trình 'Tháo nước bắt cá, cạo đầu bắt chí', đem dân từ bưng về lại các Ấp Tân Sinh
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ
Hôm thứ Năm (02/07/2020), Venezuela đã rút lại quyết định trục xuất đại sứ EU, nhưng yêu cầu khối có hành động thể hiện quan điểm khách quan hơn với quốc gia Nam Mỹ.
Để giải quyết những thách thức an ninh đối với đất nước, chính phủ Úc sẽ chi 186 tỷ USD cho quân đội trong 10 năm tới và sẽ mua tên lửa tầm xa để tăng cường phòng thủ.
Ngày 21/06/2020, hiện tượng Nhật thực hình khuyên diễn ra trên một số nơi tại Châu Á
Các công dân từ 15 quốc gia sẽ được phép vào Liên minh Châu Âu (EU) bắt đầu từ ngày thứ Tư (01/07/2020), nhưng trong danh sách không có tên nước Mỹ.