Hôm nay,  
Việt Báo Online

31 Năm Quốc Hận (1975 -2006): Thương Nhớ Những Anh Hùng Liệt Nữ Bình Thuận Đã Hy Sinh Vì Quốc Gia - Dân Tộc ( Phần II )

21/04/200600:00:00(Xem: 29044)
 31 Năm Quốc Hận (1975 -2006): Thương Nhớ Những Anh Hùng Liệt Nữ Bình Thuận Đã Hy Sinh Vì Quốc Gia - Dân Tộc ( Phần II )

Từ đó, tiềm năng của giặc tại Bình Thuận xuống thấp hơn bao giờ hết. Nhất là sự thành công mỹ mản của các chương trình 'Tháo nước bắt cá, cạo đầu bắt chí', đem dân từ bưng về lại các Ấp Tân Sinh, để tách người dân hiền lương ra khỏi VC và cắt đứt nguồn tiếp tế cho giặc, bằng kế hoạch Mìn Claymore.<"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

 

Thời gian Đại Tá Ngô Tấn Nghĩa làm tỉnh trưởng, ba vị lãnh đạo đầu não của Quốc Gia là Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, Phó Tổng thống Trần Văn Hương và Đại tướng Trần Thiện Khiêm, Thủ tướngChính phủ kiêm Bộ trưởng Quốc phòng, đã có hai người tới Bình Thuận.  Thủ tướng Khiêm ra thăm Hải đảo Phú Quý, cách Phan Thiết hơn 100 km, bằng Chiến hạm HQ. Trần Hưng Đạo. Còn Tổng thống Thiệu thì Bình Thuận không phải là nơi xa lạ vì ông sinh trưởng tại Phan Rang, nên một đôi lần về thăm quê, ông có ghé thăm Phan Thiết và đã tỏ ra rất am tường về địa thế tỉnh nhà, bởi vì khi ông còn là Trung Tá, cũng đã từng hành quân và đụng độ với địch khắp các chiến trường, kể cả mật khu Lê Hồng Phong..Có một điều mà ít ai ngờ, là chính Tổng thống Thiệu đã chỉ thị miệng cho Đại tá Nghĩa, đặc cách Thiếu Tá cho Đại uý Thổ Thêm, Tiểu đoàn trưởng TĐ 230 ĐPQ/BT, một trong những đơn vị thiện chiến nhất của TK/BT, đang trấn đóng tại quận Thiện Giáo của Thiếu tá Lê Văn Thông.

 

Là Đại đội trưởng DD 888/DPQ biệt lập, mà quân số hầu hết là người Chàm, nổi tiếng gan dạ, dũng cảm, chỉ biết có tiến vào trận địa mà không hề hãi sợ, cho nên rất được thượng cấp tin tưởng tuyệt đối. Sau ngày 1-5-1975, như hàng trăm ngàn quân, công, cán, cảnh Miền Nam, Thiếu tá Thổ Thêm cũng bị nhiều năm tù đày khổ hận tại các trại giam tận biên giới Hoa-Việt nhưng ngày trở về quê cũ tại Ma Lâm Chàm, lại rất vinh quang, vì đã có hằng trăm đồng bào thân thương, ra tận nhà ga để mừng đón một trong những anh hùng của Bình Thuận, từng đem lại một đời sống hạnh phúc cho họ. Bời thế mọi người bất chấp sự hiện diện của bọn công an cán bộ Huyện Hàm Thuận Bắc, cứ tự do reo hò coi như chẳng có ai trước mặt.

 

Đối với Lực lương Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn của Bình Thuận, nói chung rất thành công, từ sự chiến đấu cho tới xây dựng, vì họ từ dân mà có, do dân mà ra, đi tìm một hướng đi, một đời sống tự do no ấm cho dân. Cuối cùng khi hoàn thành trách nhiệm giao phó, người cán bộ lại trở về với đời sống hằng ngày nơi thôn dã. Tóm lại để nhận được màu cờ, sắc áo, người cán bộ XDNT đã phải rút tỉa qua nhiều kinh nghiệm, biến dạng, đổi danh từ ngày thành lập 1955 cho tới cuối tháng 4-1975 mất nước.

 

Trước ngày 1-11-1963, Bình Thuận đã thiết lập nhiều  Hàng Rào Ấp Chiến Lược, đồng thời với sự có mặt của các Đoàn Võ Trang Tuyên truyền, Dân Vệ và Cảnh Sát Xã. Tuy nhiên các lực lượng trên, vẫn không đủ sức ngăn chận sự phá hoại, tấn công hằng đêm cũa giặc về đốt hàng rào Ấp Chiến Lược. Từ đầu năm 1963, tình hình nông thôn càng thêm bi đát, trong lúc ở Phan Thiết ngày nào cũng có biểu tình, đã đảo, tự thiêu..thì hằng đêm ở vùng xôi đậu, nhiều cán bộ xã ấp bị giặc giết chết tại Tân Phú Xuân, Phú Hội..Ngoài ra chúng còn táo tợn về bắt một số thanh niên nam nữ đi học tập, dân công rồi bắt cóc dụ dỗ theo chúng.

 

Từ sau Nhà Ngô sụp đổ, kéo theo sự thất bại của Quốc Sách Ấp Chiến Lược và các cơ sở hạ tầng. Tình trạng hỗn loạn này, làm cho không ai dám hợp tác với chính quyền vì sợ nguy hiểm đến bản thân và gia đình. Năm 1964, giải tán Lực Lượng Võ Trang Tuyên Truyền để thành lập Đại Đội Võ Trang Tâm lý Chiến. Giai đoạn này, Tỉnh cũng thành lập các Đại Đội Bảo An 441,442,443 do các Thiếu Uý Lê Thanh Hải, Mai Vi Thành..làm Đại Đội Trưởng. Tại Phan Thiết có Đại Đội Biệt Kích. Nhiều cuộc đụng độ đẫm máu tại Phước Thiệu Xuân tháng 9/1964, Suối Chinh tháng 11/1964, Ba Hòn tháng 1/1965, Bàu Muống tháng 5/1965.

 

Thời Trung Tá Đinh Văn Đệ làm Tỉnh Trưởng, là giai đoạn Tiểu Khu Bình Thuận bị tổn thất nặng nề nhất, trong cuộc chiến tại đây suốt hai mươi năm, mà mở đầu là Đại Đội 288 mới được cải tuyển từ Nghĩa Quân sang, chết 28 người, trong trận đụng độ tại Ga Phú Hội vào tháng 7/1965. Trên Hương Lộ  Ngả Hai Hàm Thuận đi Mương Mán, đoạn đường Láng Cát qua Suối Dầu, Vườn Trầu..vào tháng 2/1966, Đại Đội 288 ĐPQ lại đụng độ và chết 7 người, Trung Đội Trưởng Vũ Khí Nặng là Phan Cảnh tử thương, mất 1 súng cối 60 ly.

 

Có thể nói được là thời kỳ này (1966-1967), ở Phan Thiết, Đệ thả lỏng cho biểu tình loạn xị. Tại Nông thôn để cho VC chiếm gần hết xã ấp, chẳng những lộng hành ban đêm, mà nhiều nơi còn tự do hoạt động luôn ngày. Tình trạng bất ổn nguy ngập, nên hầu hết viên chức địa phương gần như bỏ trốn về tỉnh và chỉ trở lai khi có các cuộc hành quân.

 

Nói chung các vùng Mỹ Thạnh, Ninh Thuận, Khu 1 Bình Lâm, Bình An, Tân Điền,  Tân Bình, Bầu Muống, Ruộng Giở, Suối Chinh, Ca Găng, Đại Nẩm, Phú Hội..đều bị VC chiếm đóng. Giặc tổ chức các Đoàn Thanh Niên Nam Nữ Đảng Cọng Sản, ra lệnh cho đồng bào khi thấy Lính Quốc Gia tới thì phải đốt nhà cửa theo kế hoạch Vườn Không Nhà Trống, để ngăn chận địch. Nếu ai lỡ bị bắt, thì cứ Không Biết, Không Nghe, Không Thấy. Tàn ác hơn là khi đụng trận, để cho đồng bào lẫn lộn với du kích, khi có ai lỡ bị lạc đạn chết, thì chúng lập tức tuyên truyền, biểu tình, đã đảo 'Mỹ Ngụy' sát hại thường dân vô tội.

 

Tại Phan Thiết, vùng ngoại ô như Phú Tài, Phú Phong..tới 4 giờ chiều là mất an ninh vì có VC xuất hiện. Các Quận Hàm Thuận và nhất là Thiện Giáo, ban đêm về phía bắc Lâm Hòa, phía nam Cầu Ngựa, gần như thuộc về VC. . Liên tỉnh lộ 8 Phan Thiết-Ma Lâm chỉ 15 km nhưng gần như bị đào xới, đắp mô, đặt mìn. Cầu cống lớn nhỏ cũng bị giựt xập. Đường sắt Mường Mán-Ma Lâm, bị lật gọng. Thế là nhờ Đinh Văn Đệ, mà VC Bình Thuận đã thành công trong kế hoạch 'Tiến từng bước dành thắng lợi từng phần'. Giai đoạn thứ hai là lấy Nông Thôn Bao Vây Phan Thiết., bằng cách cắt đứt Quốc Lộ số 1 và phá hoại Thiết lộ'.

 

Để chống trả, Trung Ương đã tăng phái cho Bình Thuận thường xuyên 2 Tiểu Đoàn thuộc Trung Đoàn 44/SĐ23BB và một Chi Đoàn Thiết Kỵ. Quân đội Hoa Kỳ cũng có một đơn vị thuộc SD101 Nhảy Dù, có Thiết Vận Xa 113 cả M48 tăng phái. Nhiều Đại Đội ĐPQ tân lập từ NQ sang như ĐĐ 510, 784, 953..

 

Nhưng quan trọng nhất vẫn la VNCH, đã mở lại Quốc Sách 'Bình Định Và Tái Thiết', một chiến thuật được mệnh danh là 'Vết Dầu Loang', từng được áp dụng rất thành công tại Mã Lai, trong cuộc chiến dẹp tan phiến Cộng ở nước này. Do đó, Tổng Bộ XDNT ra đời, Thiếu Tướng Nguyễn Đức Thắng làm Tổng Bộ Trưởng kiêm Tổng Trưởng Bộ XDNT, còn Đại Tá Nguyễn Tài Lâm làm Giám Đốc Nha Cán Bộ. Tại các Quân Khu, có Hội Đồng BĐPT và văn phòng Đại Diện Bộ PTNT. Mỗi tỉnh đều có Hội đồng BĐPT và Tỉnh Đoàn Cán Bộ XDNT. Bộ cũng có một Trung Tâm Huấn luyện CB/XDNT tại Rừng Chí Linh, Rạch Dừa, Vũng Tàu do Đại Tá Nguyễn Bé làm Chỉ Huy Trưởng.

 

Tuy nhiên mọi điều không phải là dễ dàng khi thực hiện, mặc du Quốc sách đã được Tổng Thống Thiệu đồng ý, các Phủ Bộ, Cơ quan thông qua, các đơn vị tại địa phương  được học tập, chuẩn bị và nhất là dân chúng trong vùng có liên quan, cùng với Hội đồng tỉnh và các Dân biểu. Đó là việc thành lập các Ấp Tân Sinh mới, bên các trục lộ giao thông, có trường học, bệnh xá, nhà hộ sinh. để có an ninh lâu dài, bảo vệ sinh mệnh của đồng bào với sự có mặt của các Đoàn Cán Bộ/XDNT, Chiến tranh chính trị, Dân Vận Chiêu Hồi..

 

Chiến dịch bắt đầu với việc xây cất nhà cửa cho đồng bào, giúp vận chuyển đồ đạc của dân chúng vào Ấp. Nhà cũ vẫn để nguyên, ngoại trừ các cánh cửa bị tháo gỡ, ban ngày người dân về ruộng vườn canh tác, làm ăn và phải trở về Ấp ban đêm. Mọi sự xuất nhập đều phải có giấy phép của chính quyền địa phương, thức ăn đêm ra đồng chỉ đủ dùng buổi ăn trưa. Những thực phẩm khác như lương khô, thuốc men, vải vóc, đèn pin..đều bị cấm.

 

Trước tình cảnh đó, VC lồng lộn như con thú bị dồn vào đường cùng, vì 'Không có Dân bên cạnh' chúng sẽ chết bởi không còn tin tức, tiếp tế, nhân lực và các phương tiện, cơ hội để mà tuyên truyền chống chính quyền, khi chúng chiếm nhà dân làm nơi pháo kích vào đồn bót, thị xã..để chờ bên ta phản pháo, có thương vong. Lập tức khiêng xác dân biểu tình, đòi hỏi yêu sách chính trị. Ai cũng biết, nông thôn là căn bản huyết mạch của đời sống toàn tỉnh, ngôi nhà mãnh vườn đã gắn bó bao đời, ăn sâu vào tâm khảm, ngay đến đêm đêm dưới ánh đèn dầu, cũng là điều thân thiết và hạnh phúc trong đời sống con người. Bời vậy, bây giờ dọn vào trong Ấp, có anh đèn điện, bệnh xá, trường học và nơi ăn chốn ở đều được cấp phát. Tuy nhiên trước mắt, khi đối diện với chiến tranh, khiến cho ai nấy cũng đều bứt xúc đau lòng.

 

Là một cán bộ chính trị tình báo, lăn lộn khắp chiến trường, từ trong hàng ngũ Việt Minh, cho tới Mười Tám Thôn Vườn Trầu rồi tháng năm dài đối mặt với giặc ngay trên đường mòn HCM và rừng núi Trường Sơn mịt mù xác ngập của ta lẫn thù. Bởi thế nên ông luôn đặt nặng công tác 'Dân Sự Vụ' là ưu tiên một, dành sự chăm sóc đời sống người dân như cho vay tiền chăn nuôi, cung cấp thuốc trừ sâu, phân bón. Đến mùa gặt hái, CB/XDNT và các đơn vị NQ+DPQ giúp dân gặt hái và chuyển thóc lúa về nhà trong Ấp.

 

Tất cả các công tác trên do Chính quyền Quốc Gia thực hiện, dần dà  người Dân Nông Thôn nhận ra được, chỉ vì cuộc sống của họ mà thôi, từ chuyện sinh đẽ nếu khó khăn, trực thăng sẽ được gọi kịp lúc để chở sản phụ về bệnh viện cứu chữa. Buổi sáng, đường được mở, để học sinh tới trường đúng giờ, người lớn đi chợ, đi ruộng. Thương tật, tử vong theo đời sống êm đềm nơi thôn dã lụi dần.

 

Nhưng giặc có bao giờ để cho đồng bào sống yên ổn làm ăn, nếu thế chúng phải chết. Bởi vậy phải có đổ máu, xác người, nhà cháy, những vành khăn tang trắng luôn được chít trên những mái đầu xanh, đầu bạc. Có như vậy, VC mới chứng tỏ được sức mạnh của chúng với dân, với đảng. Bởi vậy qua bao nhiêu đời Tỉnh trưởng Bình Thuận, giặc bằng đủ mọi cách, phương tiện, bất chấp tất cả, chỉ với một mục đích, là vô hiệu hóa bằng được sự hiện hữu của Chính quyền Quốc Gia.

 

Nhưng THÂM ĐỘC hơn hết vẫn là các lá bài DÂN CHỦ,TỰ DO , mà các Hội viên, Nghị viên, Dân biểu, những nhà trí thức mưu đồ chính trị, được giặc tác động. Rồi các bài báo, hình ảnh được chọn lọc, từ một góc cạnh đen tối nào đó, sẽ dấy lên một phong trào, tại diễn đàn Quốc hội, các Phủ Bộ..trong đó Ngô Tấn Nghĩa, biểu hiện như hung thần, hành động thất nhân tâm, tham nhũng, làm lợi cho VC..Tóm lại cần phải được thay thế người khác, qua các phúc trình, nơi này đòi hỏi, nơi kia đòi hỏi. Phải điều tra, phải có biện pháp kịp thời, các phái đoàn trung ương đến tỉnh, các phái đoàn hổn hợp Thượng Hạ Viện..

 

Tất cả chỉ với một mục đích, đuổi cho được Đại tá Nghĩa  ra khỏi Bình Thuận. Đây là một trận đánh, một đối đầu về sách lược, của cái gọi là 'Chiến Tranh Nhân Dân' hay đúng hơn là trò chơi chính trị tại Miền Nam VN, mà nạn nhân hầu hết đều là những người dám ăn, dám nói.

 

Tất cả tội lỗi mà Tỉnh trưởng Bình Thuận gánh chịu, cũng chỉ vì  thi hành theo lệnh của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, về công cuộc Bình Định lãnh thổ, khi người Mỹ rút đi. Và rồi lúc Quốc lộ 1 với chiều dài 140 km có 40 cây cầu lớn nhỏ bắt ngang, chạy qua tỉnh không còn gián đoạn, bảo đãm xe cộ có thể lưu thông ngày đêm rất an ninh. Lúc mà chương trình dời dân vào Ấp Tân Sinh  gần như hoàn tất với thành công tốt đẹp. Khi mà Công cuộc Khẩn Hoang Lập Ấp khắp tỉnh được mở rộng, để làm xanh thêm đồng ruộng, vườn tược của nông dân, góp phần cung cấp thêm nhiều lúa gạo hoa quả cho đồng bào, cũng là giờ Những Người Lính Chiến VNCH nơi chiến trường lửa máu, suýt bị Phó Tổng Thống Trần Văn Hương, dù suốt đời đã làm Thủ tướng, Phó Tổng thống và Tổng thống, vẫn chưa một lần, dám rời cung vàng điện ngọc ở kinh đô Hòn Ngọc Viễn Đông Sài Gòn,tới tận chổ dù chỉ tới Phan Thiết, để mà  nghe biết một phần nào về những tốt xấu, có thật hay lời bịa láo đâm sau lưng chiến sỉ, qua các tờ trình, bài báo và sự đâm thọt của những người chung quanh.

 

Tất cả khởi đầu từ vụ Trưởng Ty Điền Điện Bình Thuận tên Minh, tố cáo Đại Tá Ngô Tấn Nghĩa 'Tham Nhũng' trong vụ yêu cầu Bộ Điền Địa, dành mọi dễ dãi, cho các cấp Quân, Cán, Chính, Công Thương Kỹ Nghệ Gia trong tỉnh, được hợp thức hóa đất đai đã bỏ hoang lâu đời, vừa khai khẩn, dọc theo QL 1. Đây là chiến khu của VC Bình Thuận, trong suốt cuộc chiến, lợi dụng địa thế rừng rậm, để đắp mô, phục kích, bắn sẽ, chận xe cộ qua lại, đóng thuế, bắt người.

 

Cũng vì có cha vợ là một công chức bự, đang làm việc trong phủ Phó Tổng thống, trong nhiệm vụ 'Bài trừ tham nhũng.' Do đó Trưởng ty Minh bõ nhiệm sở, tự động về Sài Gòn, tố cáo Đại tá Nghĩa chiếm cứ đất đai, buộc đương sự phải làm sai nguyên tắc, trong việc cấp bằng khoán đất, cho những người đã hưởng ứng kế hoạch an ninh của Chính phủ, nhằm giúp phương tiện khai hoang rừng rậm, bảo vệ quốc lộ, xã ấp.

 

Thế là Phó Tổng thống Hương nổi trận lôi đình, lập tức dồn hết tiềm năng Quốc Gia, làm như trời sắp sập, để mở ngay một cuộc điều tra, với nhiều phái đoàn rất hùng hậu, đa số là những thành phần đối lập, đang hậm hực cay cú về những thành quả rực sáng, trong cuộc chiến đấu hào hùng thần thánh của quân dân Bình Thuận. Tóm lại những điều Đại tá Nghĩa đã làm để xoay trở tình thế, đẩy VC vào thế bị động. Thêm vào việc tỉnh được Phủ Quốc Vụ Khanh, ủy nhiệm thi hành  việc lập Ấp, khẩn hoang, để định cư nhiều Việt kiều Kampuchia hồi hương và những đồng bào chiến nạn từ Quảng Nam, Quảng Ngãi đến đây lập nghiệp. Đây là một chiến lược của tỉnh, nhằm khai quang một diện tích qui mô, để có đất canh tác, sớm thu hoạch lúa gạo và hoa màu phụ, giúp đồng bào tự túc, sau khi  trợ cấp chấm dứt.

 

Đối với Bác Sĩ Quốc Vụ Khanh Phan Quang Đán, Bình Thuận chỉ xin cấp một ngân khoản rất nhỏ, để trả tiền ủi quang và cam kết giữ an ninh tuyệt đối hiện trường, cũng như thực hiện kế hoạch đúng hạn định. Đối với các đơn vị có nhiệm vụ bảo vệ doàn xe ủi, ngoài trách nhiệm an ninh khu vực, còn phải cưa gỗ, dọn cây, thu gom sạch sẽ vùng khai quang. Đây là nguồn lợi của đơn vị, giúp binh sĩ thêm chút tiền còm vào bửa ăn, gói thuốc.

 

Tại những miền đất khô hạn, thiếu nước như Tuy Phong, Lương Sơn, Nam Bình Thuận..được giao cho các Kỷ nghệ gia, thầu đất trồng cây Thầu Dầu mua hạt giống của Nhật. Ở Bình Tú sát Phi trường Phan Thiết, trồng toàn khoai mì. Vùng Lương Sơn thuộc Quận Hòa Đa, nhờ có Đập Đồng Mới, nên có thể trồng các loại Lúa Thần Nông nước dài hạn, được các chuyên viên Canh nông Đài Loan, chăm sóc kỹ thuật.

 

Đó là chuyện dài Ngô Tấn Nghĩa tham nhũng, do Trưởng Ty Điền Địa Bình Thuận, tố cáo và được Phủ Phó Tổng Thống phúc trình Tổng Thống Nguyễn VănThiệu, với đề nghị biện pháp kỹ luật, thuyên chuyển và giáng sức. Cũng may cho cho ông, vì các kế hoạch mà Bình Thuận thực hiện, đều do chính Tổng Thống chỉ thị và trên hết tất cả cũng vì lợi ích cho đồng bào, đem lại an ninh cho tỉnh, bằng phương tiện chiến đấu nhà nghèo, khi người Mỹ rút đi. Hơn nữa, chính vị nguyên thủ của VNCH , khi về thăm Phan Rang, đã cùng ngồi xe Jeep với Đại tá Nghĩa, chạy trênQL1 không câan đoàn hộ tống. Tổng Thống Thiệu đã ghé thăm các Nông trường, chính tay cầm các gốc sắn nặng trĩu vừa nhổ từ đất lên, vuốt từng nhánh lua  còn thơm mùi hương mới, ghé thăm một doanh trại, chính mắt thấycác quân nhân tay súng tay cuốc.Bao nhiêu đó, đã đũ để nói lên tình chiến hữu nồng thắm, cũng như để chứng thực về một Tỉnh Trưởng bị tố cáo tham nhũng, mà lúc nào cũng đem sinh mệnh của mình, để mà giởn mặt với kẽ thù. Cuối cùng mọi sự đều yên ổn, đó cũng là chuyện bình thường.

 

3- BÌNH THUẬN, NHỮNG NGÀY THÁNG 4-1975:

 

Sáng mồng một tháng 4-1975, một cuộc họp được coi là lịch sử, đã được tổ chức tại Phòng khách danh dự, trong Tòa Hành Chánh tỉnh, gồm BCH. Hành chánh, Tiểu khu và bảy Quận trưởng. Đây là một buổi họp đặc biệt, mục đích để tìm cách đối phó hữu hiệu với đoàn di tản chiến thuật, từ Cao nguyên và Miền Trung, sắp tới Phan Thiết. Trong cuộc họp này, Đại Tá Nghĩa đã không hề dấu diếm với mọi người, khi ông cho biết, kể từ đêm qua tới nay,Bình Thuận vẫn không hề nhận được một chỉ thị hay câu trả lời 'Đã ghi nhận' , chừng ấy thôi, từ BTL SD23BB, QD2,Trung tâm hành quân của Bộ TTM/QLVNCH và Phủ Thủ tướng. Thời gian này, tại địa phương, VC chỉ quấy rối lẽ tẽ nhưng không gây thiệt hại nào đáng kể. Xa hơn, tình hình  chiến sự Lâm Đồng, vừa được Trung Tá Tỉnh Trưởng Vương Đăng Phong, cho biết rất sôi động, nhất là tại mặt trận giáp ranh với Quận Định Quán (Long Khánh). Phía Nam, QL 1 đã bị VC bít cứng ở Rùng Lá (Bình Tuy), với quân số tập trung cả Sư đoàn, với ý đồ chuẩn bị một trận tấn công khủng khiếp vào SĐ18BB tại Xuân Lộc. Ở Bình Tuy, Đại tá Tỉnh Trưởng Trần Bá Thành, cũng đã lập một nút chặn rất hùng hậu, từ Căn cứ 10, ở Ngả ba cây số 46, chạy tới Thị xã La Gi, với mục đích giải giới Đoàn quân trên.

 

Như vậy Đoàn di tản chắc chắn sẽ bị khựng lại và dội ngược về Bình Thuận, chừng đó Phan Thiết sẽ hứng chịu toàn bộ sức nặng này. Để giải quyết một biến động tàn khóc, mà không một thẩm quyền nào, từ Trung Ương cho tới Quân Khu và các Tỉnh Thị đã bó tay, nên các cấp chỉ huy tại Bình Thuận, trong cuộc họp trên, đã đề nghị thật nhiều giải pháp, như nhờ BTL.Không và Hải Quân, yểm trợ phương tiện,chuyển vận đoàn di tản từ Bình Thuận về Nam bằng máy bay và chiến hạm. Laị có những đề nghị có tính cách quân sự, như dùng mìn, đánh sập vài chiếc cầu lớn trên QL1, hay xử dụng pháo binh làm thành hàng rào hỏa lực và cuối cùng là thiết lập một nút chặn tại Cà Ná, ranh giới giữa Quân Tuy Phong và tỉnh Ninh Thuận.

 

Nhưng dù có gọi cuộc di tản trên bằng một cái tên nào chăng nửa, thì đối với những người có trách nhiệm tại Bình Thuận, nó cũng được đánh giá như một cuộc tấn công vĩ đại nhất, từ trước tới nay, trong lịch sử chiến tranh của Ba Trăm Năm Miền Biển Mặn. Trong khi đó, không một ai có đủ thẩm quyền bắt nó dừng lại, mà chỉ hy vọng giới hạn phần nào sự tàn phá của nó, để tiết kiệm bớt máu xương của đồng bào, giảm thiểu thiệt hại vật chất, giữ được tinh thần chiến đấu của quân, cán, chính trong tình huống xôi động này.

 

Phương chi các đối tượng trước mắt, tuyệt đại đa số không phải là địch, mà là một lực lượng vì hoàn cảnh phải di tản chiến thuật. Nên dù không một cấp chỉ huy nào nói ra hay chỉ thị, thì ai cũng phải hiểu rằng nó phải được che chắn an toàn, để tái phối trí, chứ không phải là đoàn quân phản loạn, thật sự chống lại quân Chính Phủ tại Vùng I Chiến Thuật, vào những năm xáo trộn 1965-1967. Do đó, không một ai dám, kể cả Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, Thủ Tướng Trần Thiện Khiêm, Đại Tướng Cao Văn Viên, vào lúc đó, công khai ra lệnh tàn sát họ.

 

Hơn nữa, cho dù có ra mặt đối phó, liệu ngăn cản đuợc hay không, trước một lực lượng đông đảo, tuy là ô hợp nhưng cũng đủ xe tăng, đại pháo, quân số và súng đạn để  trả thù, tàn sát, tàn phá và cảnh nồi da xáo thịt giữa những người lính cùng chung một màu cờ sắc áo lại tái diễn, chẳng những có lợi cho giặc, mà còn trúng kế bọn Việt gian phản tặc, đám khoa bảng trí thức thân Cộng, đang thấp thỏm theo dõi tình hình từng giây phút, để mà viết bài đăng báo, làm vui đảng và 'bác Hồ tặc Nguyễn Tất Thành'. Đó là một bài toán nát óc, một sự khó khăn nhất trong cuộc đời quân ngũ, mà Đại Tá Ngô Tấn Nghĩa quyết định  trong phiên họp lịch sử hôm nay "Bỏ Ngỏ Thành Phố Phan Thiết" suốt thời gian Đoàn Di Tản, đi ngang qua.

 

Rồi điều không ai muốn cũng phải làm trong khi đợi chờ. Tất cả đặt trong tình trạng báo động cao nhất. Đối với các Đơn Vị đóng dọc QL1, được lệnh lùi sâu vào phía trong, để tránh tình trạng ngộ nhận, khiêu khích giữa hai phía, và phải trở lại vị trí cũ ngay, để bảo vệ cầu đường thông suốt và ngăn chận mọi sự tấn công, đóng chốt của địch.

 

Tại Phan Thiết,bắt đầu ngày 2-4-1975, đã có một số đồng bào và các gia đình cán bộ, công chức, quân đội, hưởng ứng theo lời kêu gọi của Chính quyền địa phương, đã tạm thời thu xếp lánh ra ngoại ô nhất là Phú Hài, Rạng, Mũi Né để tạm lánh nạn. Ty Dân Vận Chiêu Hồi, Đại Đội Chiến Tranh Chính Trị, Tỉnh Đoàn CB/XDNT cùng với Xã Châu Thành Phan Thiết, cũng đã xử dụng tất cả phương tiện truyền thanh, để trấn an và kêu gọi đồng bào bình tĩnh, trước mọi tình huống xấu, để tránh nguy hiểm, thiệt hại tài sản và sinh mệnh. có thể sẽ xảy ra.

 

Thiếu Tá Hàng Phong Cao, Quận trưởng Hải Long, được giao trách nhiệm, bảo vệ an ninh  tỉnh lộ từ Phan Thiết tới Mũi Né, thông suốt 24/24, đồng thời bằng phương tiện sẳn có, đã thành lập các Khu Tạm Trú tại Trường Học, Chùa, Nhà Thờ, Nhà Lều Nước Mắm..để chuẩn bị tiếp nhận đồng bào các nơi tới tạm trú. Quận Hàm Thuận giữ an ninh tuyệt đối trên QL1, từ Phan Thiết tới cây số 25 giáp ranh với Bình Tuy. Quận Thiện Giáo hành quân, mở rộng vòng đai, hạn chế VC pháo kích về thành phố, gây thêm chết chóc và hổn loạn khi  có mặt đoàn di tản.

 

Con đường huyết mạch, nối liền Phan Thiết với Phi trường và nhất là Quân Y Viện Đoàn Mạnh Hoạch, đã được BCH. Tiểu Khu bảo vệ chặt chẻ và cẩn mật, để sẵn sàng chuyển vận các nạn nhân đến chữa trị. Ty Y Tế và Bệnh Viện Phan Thiết, trên đường Hải Thượng Lãn Ông, hoạt động 24/24, đồng thời cũng lập thêm Hai Toán Y Tế cứu cấp lưu động, thường trực tại Trường Tiểu Học Đức Thắng và Nam Phan Thiết, trên Đại lộ Trần Hưng Đạo, để kịp thời cứu cấp bệnh nhân, khi không thể chuyển vận họ tới được Bệnh viện hay QYV.

 

Riêng Ty An Ninh QĐ, Ty Cảnh Sát QG và Phòng 2 TK, sẳn sàng đối phó với Đặc Công CS, bọn này đang trà trộn trong Đoàn Di Tản, để kích động, khiêu khích, tạo hổn loạn kể cả đốt phá các cơ sở chính quyền, cây xăng, chợ búa. Riêng Xã Phan Thiết, phải theo dõi bọn trộm cướp, du đãng có tiến án, để ngăn chận kịp thời, bảo vệ sinh mạng và tài sản đồng bào. Ngoài ta Tiểu Khu phải thiết lập ngay Một BCH nhẹ, đóng trên Lầu Ông Hoàng với hệ thống truyền tin thông suốt 24/24. Suốt thời gian báo động, Tham Mưu trưởng/TK thay mặt Tỉnh Trưởng, giám sát và giải quyết trực tiếp các mệnh lệnh đã quyết đinh trong cuộc họp.

 

Cuối cùng Đại Tá Nghĩa cũng đã dự trù kế hoạch dành cho giờ thứ 25, mở lại đường bay Dân sự Phan Thiết-Sài Gòn do Cát Ngọc Giao, trưởng Ty Công Vụ phụ trách. Ký hợp đồng thuê mướn các ghe tàu đánh cá tư nhân, để sẳn sàng chuyên chở cán bộ và gia đình, kể cả đồng bào khi cần thiết. Tiền thanh toán được rút từ Ngân khoản Khai Hoang Lập Ấp, hiện đang tạm đình chỉ, vì tình hình chiến sự. Ngoài ra Phái Viên Hành Chánh Phú Quý cũng đã chuẩn bị sẳn sàng một đoàn ghe, khi cần thiết sẽ vào Phan Thiết công tác.

 

Ngày 2-4-1975, Bộ Tư Lệnh/ Quân Đoàn II lần lượt tan hàng tại Pleiku và Nha Trang, và cuối cùng bị xóa tên, vào lúc 1giờ 45 trưa cùng ngày, qua quyết định của Bộ Tổng Tham Mưu/QLVNCH, sáp nhập phần lãnh thổ còn lại vào QĐIII. Theo Thiếu Tá Phạm Huấn, tác giả 'Cuộc Triệt Thoái Cao Nguyên1975' cũng như tài liệu của Đốc Sự Phạm Ngọc Cửu, Phó Tỉnh trưởng BT. Cả hai  đều là nhân chứng,xác nhận Thiếu Tướng Phạm Văn Phú, Tư Lệnh QDII, đã tiếp nhận mệnh lệnh trên, tại BCH. Hành quân của TK.BT đóng trên Lầu Ông Hoàng, từ tay Thiếu Tướng Nguyễn Văn Hiếu, Tư Lệnh Phó QDIII. Sau đó, ông đã rút súng của mình để tự sát nhưng nhờ Đại Ta Ngô Tấn Nghĩa (chứ không phải Đại Tá Đức), đang đứng bên cạnh, đã ngăn cản kịp thời, nên Tướng Phú đã nói 'Chết bây giờ hay chết lúc VC vào Sài Gòn, cũng thế thôi, có gì đáng tiếc'. Và ông đã giữ đúng lời hứa, vào ngày 1-5-1975, khi VC cưởng chiếm được Miền Nam, đã quyên sinh bằng độc dược, như các Vị Tướng lãnh Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Lê Nguyên Vỹ, Trần Văn Hai..lưu danh thiên cổ, tuy chết nhưng vẫn sống muôn đời trong lòng Dân Tộc Việt.

 

Một đêm trôi qua và cuối cùng Đoàn Di Tản cũng đã vào lãnh thổ Bình Thuận. Các Quận Tuy Phong, Phan Lý Chàm, Hải Ninh nhờ không nằm trên QL1 nên ít bị thiệt hại vật chất. Ngược lại Quận Hòa Đa bị tàn phá nặng nề, từ Phan Rí Cửa, Phan Rí Thành,Chợ Lầu vào tới Lương Sơn nằm dưới chân núi Tà Dôn. Tiệm ăn, quán giải khát, cửa hàng tạp hóa đều bị cướp sạch.

 

Tại Phan Thiết, sáng ngày 4-4-1975, hầu như mọi con đường trong thành phố đều tràn ngập các loại xe cộ của Đoàn Di Tản, chẳng khác gì một con quái vật khổng lồ, dài mấy chục cây số. Hởi ôi công trình ba trăm năm đánh đổi bằng máu xương huyết lệ của không biết bao nhiêu thế hệ, chỉ có một đêm ngắn ngũi, đã đốt cháy ngôi chợ lớn, nhiều cây xăng, dập phá phố xá thương mại và nhà cửa của dân lành. Nhưng nhức nhối hơn hết, vẫn là cảnh đàn bà, con gái..ngay trước đám đông, mà không ai dám ngăn cản hay can thiệp, vì Tỉnh dã bỏ ngỏ nên không tìm đâu được bóng dáng của chính quyền.

 

Buổi trưa, có hai hỏa tiển 130 ly, từ hướng Xuân Phong,Trinh Tường, pháo vào trung tâm  Phan Thiết., làm thương vong một số người. Chừng ấy đoàn di tản mới chịu rời thành phố nhưng lại rơi vào ổ phục kích của VC tại cây số 37 trên QL1. Số còn lại chạy thoát về tới Căn cứ 10, thì bị Tiểu khu Bình Tuy giải giới hết.

 

Ngay khi Phan Thiết được giải tỏa, lập tức Tỉnh Đoàn CB/XDNT/BT, chỉ thị cho Đoàn CB/XDNT của Đoàn trưởng Phan Chính, từ Nông trường Sao Đỏ về Trường Nam Tiểu Học, để tiếp nhận hơn 10.000 đồng bào chiến nạn, từ các tỉnh Cao nguyên và  Duyên Hải Miền Trung chạy về.

 

Sau đó, số đồng bào trên, đuợc chuyển tiếp bằng GMC, tới các Trại Tạm Cư, vừa được tỉnh thiết lập, dưới rặng dừa xanh, chạy dài từ Đá Ông Địa, tới Trường Tiểu Học Rạng, thuộc Xã Thiện Khánh, Quận Hải Long. Đoàn CB của Phan Chính có 15 người, được tăng cường thêm 10 cán bộ địa phương của Phùng Bửu Hưng, phối hợp với Ty Xã Hội, dựng lều trại, lập danh sách cấp phát gạo, cá thịt hộp, chăn mền, quần áo cũ, thuốc men và các phương tiện, cho những gia đình  muốn về Nam.

 

Tại Quận Thiện Giáo, ngày 4-4-1975, lợi dụng về tỉnh họp, Thiếu Tá Lê Văn Thông và Đại Úy Lê Văn Tuân, Chi Khu Trưởng và Phó Quận, đã trốn theo đoàn di tản.về Sài Gòn. TK/BT đã cử Đại Uý Mai Vi Thành, Q. Tiểu Đoàn Trưởng TD230/ĐPQ, XLTV Chi Khu Trưởng Chi Khu Thiện Giáo. Đại Uý Trần Đăng Thiệt, Tiểu Đoàn Phó, XLTV.TĐT. TD230.

 

Ngày 7-4-1975, sau khi Lâm Đồng bỏ ngõ, quân Bắc Việt từ Di Linh về tấn công Chi Khu Thiện Giáo và Trung Đội Nghĩa Quân,bảo vệ Cầu Ngựa tại Xóm Gọ, đồng thời pháo kích vào TD230 DPQ, để chận đường tiếp viện. Trận chiến thật ác liệt., VC mở nhiều đợt tấn công nhưng đều bị chận tại hàng rào phòng thủ,bởi mìn Claymore, lựu đạn và những khẩu đại liên ở các lô cốt. Trận này, có sự tham dự của hai Đại Đội thuộc TD230, do Đại Uý Tập và Trung Úy Sanh chỉ huy, thêm vào yểm trợ của Pháo Bi nh và Trực Thăng võ trang. Sáng ngày 8-4-1975, VC chém vè, bỏ lại chiến trường 72 xác chết, bên ta có 14 tử thương và nhiều binh sĩ thương nặng.

 

Ngày 12-4-1975, VC lại pháo 130 ly vào quận Thiện Giáo, đồng thời chiếm Xóm Động Giá, Phú Long, làm gián đọan lưu thông, trên QL1. Đại Uý Huỳnh Văn Quý, được chỉ định thay thế Thiếu Tá Phan Sang, làm Tiểu Đoàn Trưởng TD 249/DPQ, tăng cường thêm ĐĐ283/DPQ biệt lập của Đại Uý Nguyễn Văn Ba, đã tái chiếm lại được Cầu Phú Long và thị trấn, sau những trận đụng độ ác liệt kinh hồn. Ngày 15-4-1975, VC từ khắp nơi, pháo kích dồn dập vào Chi khu Thiện Giáo. Do trên Đại Tá Nghĩa cho lệnh di tản và điều động TD230 về phòng thủ Phan Thiết.

 

Ngày 16-4-1975, phòng tuyến Phan Rang thất thủ, các quận Tuy Phong, Phan Lý Chàm và Hòa Đa đều di tản bằng tàu thuyền, vì QL1 đã bị VC chiếm đóng nhiều đoạn. Chi khu Hải Ninh từ Sông Mao, qua tường thuật của Đại Uý Lê Ngọc Hiển, một nhân chứng, cho biết  Quận đã rút bằng đường bộ về Chợ Lầu,theo kế hoạch dùng ghe đánh cá ở Phan Rí Cửa đi Phan Thiết. Tuy nhiên khi tới bến, tất cả tàu ghe không còn nửa,vì vậy đã hành quân dọc theo bờ biển, băng qua Mật Khu Lê Hông Phong, về Mũi Né, được tàu Hải Quân vớt, đưa thẳng tới Vũng Tàu, nhưng thiệt hại không đáng kể.

 

Khi tình hình Bình Thuận bắt đầu nguy ngập, Tuần duyên hạm Chí Linh HQ11, được lệnh ra Cà Ná, tuy bị trúng đạn pháo kích 105 ly của VC từ trên núi bắn xuống, vì cập sát bờ, nhưng cũng vớt được nhiều binh sĩ  chiến đấu tại Ninh Thuận và TD248/DPQ của TK.Bình Thuận. Tại Tuy Phong, quận xa nhất và cũng là Ải địa đầu của tỉnh, những giờ phút cuối cùng, BCH. Chi khu, kể cả Trung Đội Biệt kích Quận, giữ Cầu Đại Hòa, trên QL1, sau khi hai chiếc A-37 từ Biên Hòa, tới đánh bom nhưng đã lạc mục tiêu. Nói chung, hầu hết Quân, Cán, Chính tại đâu, đều rút được về Phan Thiết.

 

Riêng Chi Cảnh Sát  Quốc Gia Tuy Phong, do Trung Úy Bảng chỉ huy, đóng tại Thị trấn Liên Hương, kế bên Chi khu, chẳng biết vì sao vẫn không nhận được lệnh di tản trực tiếp tư Trung Tá Phan Trần Bảo, Chỉ Huy Trưởng CSQG.BT, nên tới giờ cuối không rút kịp, cho tới  khi Tăng T-54 của VC vào tận doanh trại. Tất cả đơn vị trên,hơn mấy chục người,đều bị VC bắt làm tù binh hay phải ra đầu thú vì không còn lựa chọn. Trung Úy Bảng, vì là Sĩ quan QLVNCH biệt phái, nên sau đó đi tù nhiều năm, qua các trại giam sông Mao, Phú Khánh và mới tới Mỹ theo diện HO.

 

Bắt đầu đêm 17-4-1975, lửa khói đã mịt mù khắp thành phố Phan Thiết. Hải Quân 07 và Hải vận hạm Ninh Giang HQ 403, được lệnh tới bờ biển Phan Thiết yểm trợ hỏa lực và chờ chuyển vận binh sĩ về <"xml:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" />Namkhi nguy ngập. Lúc 1 giờ chiều ngày 18-4-1975, tăng pháo và đại quân Bắc Việt vào Phú Long, TD249 và DD283 DPQ kể cả Trung Đoàn 6/SD2BB đều rút ra biển. Ác chiến đã xãy ra khắp thành phố Phan Thiết, mãi tới 6 giờ 30 chiều cùng ngày, xe tăng VC, mới chỉ vào tới Cầu Trần Hưng Đạo và đã cố thủ tại các vị trị vừa chiếm được, mà không dám di chuyển tới các nơi khác, vì ở đâu cũng đều có sự hiên diện của người lính VNCH. Đây là một sự thật lịch sử, một hãnh diện của người miền biển và trên hết là cũng nhờ tinh thần chiến đấu dũng mảnh của quân dân tại địa phương, chỉ chịu bỏ quê hương, khi không còn giữ nổi, trong ngấn lệ ngậm ngùi.

 

Đại Tá Nghĩa, Tình/Tiểu Khu Trưởng BT, người đã gắn bó với sự tồn vong của địa phương trong nhiều năm qua, trước khi rút khỏi Lầu Ông Hoàng, đã cho bắn một hoả châu màu xanh, cho phép các đơn vị đang chiến đấu, được tuỳ tiện theo hoàn cảnh rút lui để bảo toàn sinh mệnh. Tại Bãi Thương Chánh, trong cảnh lửa đạn mịt mùng, phía sau là truy binh của VC, Đại Tá Nghĩa đã may mắn, tránh được cảnh phanh thây, nhờ một chiếc ghe đánh cá đưa ra chiến hạm, và đã té xuống biển, suýt chết đuối. Cùng lúc, chiếc Thiết Vận Xa M-113 do Ngô Quang Lễ chỉ huy, bên trong có chở nhiều thùng bạc của Ty Ngân Khố BT và lương bổng của một số Đơn Vị DPQ+NQ, CB/XDNT vì hoàn cảnh chưa kịp lãnh trong tháng 4-1975. Chiếc xe bọc sắt này đã chìm không xa, cách Bãi Thương Chánh, khi lội ra Chiến Hạm và phần lớn tiền bạc đều bị VC tịch thu, kể cả số tiền còm của các ngư dân quanh vùng mò tìm được. Chủ ghe đưa Đại Tá Nghĩa ra chiến hạm, bị tù và chết trong trại giam, hiện còn người em ruột tên Nhu, vượt biên đang ở Bắc CA, là một nhân chứng, xác nhận 'Trận đánh nào tại BT, cũng đều có đại bàng' và người lính trận nào của BT-PT nếu có chết, cũng chết trên chiến trường hay trong trại giam khổ sai của Cọng Sản tại khắp miền đất nước, như Tỉnh Trưởng Lưu Bá Châm, Nguyễn Khắc Tuân, Vương Đăng Phong, Huỳnh Ngọc Ghênh, Trịnh Vĩnh Bình..chứ không ai đi làm giặc, để mang tiếng nhục vì phải nằm rọ của chính phe mình..

 

Suốt đêm 18-4-1975, các đơn vị DPQ vừa chống cự với VC, vừa rút lui xuống Bến Tàu Kim Hải gần Phi trường. QYV. Đoàn Mạnh Hoạnh, trong giờ phút nguy ngập, cũng chuyển vận được nhiều thương bệnh binh ra chiến hạm.

 

Sáng ngày 19-4-1975, hai Phản lực cơ A-37, được lệnh Quân Đoàn III, thả bom đánh xập các cây cầu trên sông Mường Mán nhưng thả lạc mục tiêu, làm hư sập nhiều nhà cửa của đồng bào, trong khu phố Thương Mai, quanh các đường Gia Long, Nguyễn Tri Phương và Ngô Sĩ Liên. Tại Bến Tàu Kim Hải, các Chiến Hạm Hải Quân đã vớt được toàn bộ các Đơn vị DPQ, BDQ,SD2BB và QYV. Đoàn Mạnh Hoạch, chở vào Vũng Tàu tối 19-4-1975.

 

Tại Phước Tuy, các đơn vị DPQ + NQ .Bình Thuận, tập họp lại rất đông và được Đại Tá Ngô Tấn Nghĩa, phát lương tháng 4-1975. Riêng các cấp chỉ huy quân sự của TK gần như có mặt, kể cả Tỉnh đoàn trưởng và Tỉnh đoàn phó CB/XDNT là Lê Minh Giang và Lê Minh Hải. Trưa 30-4-1975, Tổng thống Dương Văn Minh ra lệnh đầu hàng, QLVNCH tan rã từ đó.

 

Tại Phan Thiết, sau ngày 1-5-1975, VC đã sát hại một số lớn Quân, Cán, Chính để trả thù. Ngoài một số anh em bị hạ sát ngay, khi kẹt lai, từ 19 tới 30/4/1975, đã có không biết bao nhiêu người khác, đã gục ngã trước đạn súng và lòng thù hận  sắt máu cũa giặc sau ngày 1-5-1975.  Giờ đây, qua ba mươi mốt năm trầm thống hờn hận, dù đã vật đổi sao dời nhưng những người còn sống, một thời là nạn nhân hay nhân chứng, gia đình hoặc đồng bào địa phương,  làm sao có thể quên được những hình ảnh dã man tàn khốc, mà  họ đã chứng kiến được, khi VC BT đã  vô lương vô nhân đạo, bắn giết những kẻ ngả ngựa sa cơ..

 

- Dương Đàng (Đoàn trưởng CB/XDNT), Đại Uý Lê Văn Trò, DDT. Đại Đội 206 Thám Sát/BT, khi hai người từ Sài Gòn về trình diện và cả hai đã bị bắt ngay sau đó, đem bắn chết tại Xóm Mía (Tân Bình). Cho tới mấy hôm sau, nhờ các em mục đồng phác giác được, thân nhân mới biết chồng mình đã bị giặc thảm sát và dập xác dưới suối.

 

- Xã Trưởng Xã Bình Mỹ Thuận (Thiện Giáo) Trương Văn Bi nguyên Đoàn trưởng CB/XDNT, cùng với 3 viên chức Xã Ấp, bị bắt và VC bắn chết trên đường áp giải, tại Ngã Ba Ông Kỵ, nơi phân nhánh thiết lộ Mường Mán-Ma Lâm-Phan Thiết. Châu Ngọc Cơ, Xã Trưởng Tân Phú Xuân, bị bắt và thủ tiêu mất xác. Nguyễn Văn Bảy (Bảy Đen), Cảnh Sát đặc biệt Tân Phú Xuân, sau khi bàn giao súng đạn, bị kéo ra bắn chết.

 

-Trung Đội NQ Xã Lại An và ấp trưởng, phó gồm 14 người, được lệnh đi cải tạo. Đêm tối, VC bảo xuống hầm ngủ và bị quăng lưu đạn xuống giết hết.

 

- Cảnh sát đặc biệt Phan Lý Chàm Nguyễn Thìn, bị bắn chết tại Động Thái An.

 

- Xã Trưởng Dược (Lương Sơn), Phúc (Đại đội phó Chủ lực VC hồi chánh trước 1975), Lê Hai (Cuộc trưởng Cảnh sát Long Hiệp). Cả ba bị giam tại Lao Xá, nửa đêm xử tử ở động giá. Trung sĩ I Trim, Phòng 2/TK/BT, bị bắn chết trước nhà, ở ga xe lửa Phan Thiết. Thượng sĩ Nguyễn Văn Đức, Phòng 2/TK/BT, bị giam ở Phòng 13, trại 1 Lao Xá Phan Thiết, nửa đêm bị thắt cổ chết bằng giây cột mùng. Xã trưởng Phú Hội là Nguyễn Văn Thơ, chết trong Trại Xóm Mía khi bị giam.

 

- Giáo sư Nguyễn Xuân Quang (ba cô Nguyễn Xuân Anh-GS/PBC/PT), chủ tịch Đảng Dân Chủ tỉnh BT, năm 1980 chết trong cải tạo Huy Khiêm ở Tánh Linh (Bình Tuy). Tại trại Kà Tót, nhiều sĩ quan chết, trong số này Trung Úy Nguyễn Văn Nhị (Phan Chi Khu trưởng Phước Thiện Xuân), Nguyễn Văn Tân, Đoàn Hửu Bính., Đại Uý Tôn Thất Ái..Thiếu Tá Trịnh Vĩnh Bình, TDT 275/DPQ/BT (Chồng Trương Đức Nghi), chết trong trại giam Hoàng Liên Sơn, biên giới Hoa-Việt.

 

- Nhiều người mãn tù về nhà chết, trong số có Trung Uý Pháo Binh Nguyễn Văn Thanh, Tỉnh Đoàn Phó BC/XDNT Lê Minh Hải, Phùng Bửu Hưng (Quận Đoàn trưởng CB/XDNT Hải Long), Đỗ Quế (Xã Đoàn Trưởng CB/XDNT), Nguyễn Mẫn (Chù tịch Xã Phước Thiện Xuân), Nguyễn Thông (Chủ tịch Xã Phú Long), Nguyễn Đồng (Trưởng Ấp Phan Rí Cửa), Trung Uý Tăng Văn Đồng (Trưởng Ban 5 Quận Hòa Đa), Nguyễn Văn Bường (Cảnh Sát Hải Long)

 

- Huỳnh Đức, Chủ hãng nước đá, bị tịch biên gia sản khi đánh tư bản, bị bắt đi học tập và chết.

 

Đời lính là  như vậy đó, cho nên đâu cần phải là sử gia, nhà văn trí thức,hay những kẻ một thời nắm quyền hành, mới ghi lại được những thảm kịch của chiến tranh. Tôi, một tên lính quèn tại địa phương, với hơn mười năm quân ngũ, xuôi ngược mọi nẻo đường đất nước, khắp các vùng chiến thuật và ở trong nhiều đơn vị. Nhưng điều vinh hạnh nhất của đời người, là đã cùng với quân dân Bình Thuận, sống trọn vẹn trong 18 ngày cuối cùng  của tháng tư đen 1975. Bởi vậy với tôi, tháng tư  là một khoảng thời gian kỳ diệu, với những trang lịch sử đẫm máu treo lơ lửng trên đầu, luôn cho người lính già sống sót, môi cảm giác rất xa rất gần, như những người bạn cũ đã nằm xuống hôm qua, giờ chỉ biết nhớ mà không bào giờ gặp lại được.

 

Đó cũng là lời giải đáp của thắc mắc,mà tôi đã đeo đẳng suốt 31 năm qua, là đã không hề nuối tiếc cho bản thân mình, trong đó có gia đình luôn nhận phần thua thiệt, đau khổ vì vẫn sống trong vùng địch đóng.

 

Bây giờ như mới hôm qua, những ngày tháng tư lửa máu tại Phan Thiết, xin kính  cẩn tưởng niệm những người đã mất. Bổng thấy tâm hôn như chết khựng, không phải vì men rượu, mà là nổi xót xa khi nghĩ tới những cơ cực của miền biển mặn, như đang úa vỡ ở cuối chân trời, trong đó có mẹ, có em, có quê hương gió cát, đang quằn quại trong thiên đàng Xã Nghĩa, không biết bao giờ mới ngoi lên được, để mà làm người -/-

 

Xóm Cồn

 

Tháng 4-2006

 

MƯỜNG GIANG

 

Viết qua tham khảo với:

 

- Đại Tá Ngô Tấn Nghĩa, Tỉnh Trưởng Bình Thuận.

 

-Đốc sự Phạm Ngọc Cửu, Phó Tỉ3nh trưởng Bình Thuận

 

- Thiếu Tá Dụng Văn Đối, Quận/Chi khu trưởng Hòa Đa và Hàm Thuận.

 

- Thiếu Tá Lê Văn Trung, Đại Uý Lê Bá Hùng, Mai Xuân Cúc, Lê Ngọc Hiển..

 

- Các cấp chỉ huy XDNT/BT Lê Ngọc Lan, Phạm Thân, Phan Văn Chính

 

- Trung Uý Pham Ngọc Bảng, CHT/CSQG/Tuy Phong

 

- Tài liệu Sử của Nguyễn Đức Phương, Phạm phong Dinh, Diệp Mỹ Linh..  

25/12/2006(Xem: 47411)
Vào hạ tuần tháng 12/1966, gần đến Giang Sinh, một chiếc phi cơ thám thính U-2 trở về căn cứ đã bị nổ tung ở cao độ 26 ngàn bộ. Mặc dù phi công nhảy dù ra được
01/08/2006(Xem: 42525)
Sau sự thành công vượt bực của bộ DVD Asia-50 "Vinh Danh Nhật Trường Trần Thiện Thanh", Trung Tâm Asia thừa thắng tiến thêm bước mới nữa là cho ra Asia-51 "Nhạc Vàng 30 Năm, Tình Khúc Sau Cuộc Chiến"
25/07/2006(Xem: 30890)
Ô. Huỳnh Văn Lang là một trong những nhân sĩ, trí thức có tiếng ở Miền Nam. Xuất thân từ một gia đình gốc nhà quan có công lớn đối với triều Nguyễn thời Gia Long - Minh Mạng - Thiệu Trị, và cũng là một gia đình đại điền chủ ở Miền Tây thời trước 1945, với quá trình học vấn tân tiến vừa cao xa
05/06/2006(Xem: 34832)
Kính thưa quý vị... Tháng 5, 1998, nhân kỷ niệm 30 năm xảy ra vụ thảm sát Tết Mậu Thân ở Huế (1968-1998), lần đầu tiên, tôi được mời đến đây với tư cách là nhân chứng...Hôm nay, sau 08 năm xa vắng, tôi lại được đến đây lần thứ hai, trước hết là do lòng hiếu khách và nhiệt tình của các thân hữu đối với chị em chúng tôi
28/04/2006(Xem: 31749)
Thấm thoát thế mà đã một phần ba thế kỷ đã trôi qua, kể từ khi thế hệ chúng tôi những thanh niên Hà Nội rời ghế nhà trường vượt dãy Trương Sơn hàng ngàn cây số vào Nam chiến đấu...
28/04/2006(Xem: 43433)
Bà Hằng Tâm, &nbsp; phật tử vùng HTĐ đã tổ chức một buổi thuyết giảng về “Mật Tông, &nbsp; con đường &nbsp; đốn ngộ đưa tới sự giải thoát” do Đại Sư Tây Tạng &nbsp; Ngarampa Tashi &nbsp; trình bày vào lúc 2 giờ
27/04/2006(Xem: 39666)
Cuộc di tản vẫn tiếp tục trong đêm cho đến rạng ngày 30 tháng 4, tuy nhiên con số người Mỹ còn lại ở Sài Gòn vẫn còn nhiều. Vào lúc 1 giờ 30 sáng, Ngoại trưởng Kissinger ra lệnh cho Tòa đại sứ Mỹ phải kết thúc việc di tản vào lúc 3 giờ 45 sáng
25/04/2006(Xem: 30621)
Lời người viết: Hơn 30 năm sau khi Cộng Sản cưỡng chiếm miền Nam Việt Nam , người Việt lần lượt bỏ nước ra đi tìm tự do. Từ đó cũng nảy sinh ra sự phân biệt không tránh khỏi giữa những thuyền nhân tị nạn và những sinh viên du học
22/04/2006(Xem: 40780)
Trong suốt 15 năm dậy hoc tại thành phố ven biển này, một kỉ niệm mà tôi không bao giờ quên, một cảnh tượng đã ám ảnh tôi suốt cuộc đời
21/04/2006(Xem: 33263)
Ba mươi mốt năm về trước, thành phố Phan Thiết sau mấy cơn mưa đầu mùa, đẫm đầy nước mắt, máu lệ và đạn pháo kích của quân Bắc Việt, thêm sự tàn phá ghê gớm của đám đặc công
Tin công nghệ
Dù Face ID vẫn hoạt động trong công việc nhận dạng gương mặt của mỗi người và phát hiện những cách lách luật, nó vẫn bị lừa bởi những cặp song sinh trong gia đình. Trước đây, khi lần đầu ra mắt iPhone X, đã có hàng loạt video trên YouTube chứng minh vấn đề.
Tinh vân Đầu ngựa tối và Tinh vân Orion phát sáng là những khung cảnh vũ trụ tương phản. Cách Trái đất 1,.500 năm ánh sáng, ở trong một trong những chòm sao dễ nhận biết nhất của bầu trời đêm, chúng xuất hiện ở các góc đối diện của bức tranh khảm hai ảnh tuyệt đẹp.
Khoảng giữa tháng 03/2019, một số nguồn tin Đức cho biết, có thể BMW và tập đoàn Daimler - công ty mẹ của thương hiệu Mercedes-Benz đang thương lượng về kế hoạch cùng phát triển nền tảng xe điện. Dù vẫn chưa có gì chắc chắn nhưng nếu thành công, phân khúc xe mà cả hai nhà sản xuất xe hơi hàng đầu nước Đức hướng đến là các mẫu xe cỡ nhỏ và cỡ trung. Việc sử dụng chung nền tảng cùng nhau phát triển được cho là sẽ giúp tiết kiệm ít nhất 8 tỷ USD trong suốt 7 năm đối với cả 2 bên.
Tháng 01/2018, những hacker được cho là thành viên của nhóm Lazarus, những kẻ được cho là do chính phủ Triều Tiên thuê để trộm tiền và hack các doanh nghiệp, tổ chức trên thế giới đã thử cố trộm 110 triệu USD từ ngân hàng Mexico Bancomext. Những hacker mũ đen không thể nuốt trọn số tiền 110 triệu USD, nhưng chúng cũng thành công trong việc “tuồn” từ 300 đến 400 triệu Peso ra khỏi Mexico, quy đổi ra là khoảng 10 đến 20 triệu USD vào tháng 04/2018.
Khoảng giữa tháng 03/2019, sau khi Google phát hành bản cập nhật Android Q cho các mẫu điện thoại Pixel, một số lập trình viên của diễn đàn XDA-Developers đã nghiên cứu và phát hiện ra một loạt tính năng mới mà Google đã bổ sung vào hệ điều hành mới nhất của hãng.
Khoảng giữa tháng 03/2019, trường Đại học Princeton, Stanford, Ohio State và California-Berkeley cho biết đang cắt đứt hoặc giảm liên quan với Huawei. Theo Bộ Giáo dục Mỹ, từ năm 2012 đến 2018, công ty Trung Quốc đã trao 10.6 triệu USD dưới dạng quà tặng và hợp đồng cho các chương trình truyền thông và công nghệ của 9 trường học. Ông Tobin Smith, Phó Chủ tịch Hiệp hội các trường đại học Mỹ, cho biết “ngày càng nhiều trường cắt liên lạc với họ”. Tháng 09/2018, FBI tổ chức hội nghị lớn với Hiệu trưởng các trường đại học tại Washington.
Điều gì đang diễn ra ở trung tâm của thiên hà xoắn ốc M106? Thiên hà M106 xuất hiện vô cùng ấn tượng với một đĩa xoắn ốc chứa đầy những ngôi sao màu xanh cùng mây khí, và phần gần trung tâm với những dải bụi mảnh màu đỏ hòa quyện vào nhau. Lõi của M106 bức xạ mạnh trong vùng sóng radio và tia X, cho thấy hai luồng vật chất phun theo hai hướng ngược nhau, dọc theo trục lớn của thiên hà. M106 là một trong những thiên hà tiêu biểu theo kiểu Seyfert với phần trung tâm có độ sáng lớn bất thường.
Nhiều người đã quá quen thuộc với đo nồng độ cồn qua việc thở vào 1 chiếc máy, trong tương lai, ở Mỹ sẽ có 1 thiết bị mới dùng để đo nồng độ: nồng độ cần sa có trong hơi thở, một bước kiểm tra mới để xem tài xế có đang sử dụng thuốc khi đi ngoài đường hay không, sản phẩm của hãng Hound Labs đang trong những giai đoạn thử nghiệm cuối cùng và chuẩn bj bán ra thị trường
Khoảng giữa tháng 03/2019, Toyota và cơ quan vũ trụ của Nhật Bản cho biết sẽ cùng hợp tác để phát triển một chiếc xe du hành Mặt Trăng có người lái. Hoạt động trên một môi trường đặc biệt đòi hỏi phương tiện phải dùng một dạng nhiên liệu đặc biệt không kém và loại được lựa chọn chính là pin nhiên liệu. Koichi Wakata, phó chủ tịch Cơ quan thám hiểm hàng không vũ trụ Nhật Bả (JAXA) khẳng định chiếc xe đóng một vai trò quan trọng trong công cuộc thám hiểm Mặt Trăng của con người, hứa hẹn sẽ diễn ra từ năm 2030.
Sẽ có những lần chúng ta ngồi một quán quen nhưng không thể nhớ mật mã WiFi của quán đó khi được người khác hỏi. Ngay cả khi chiếc điện thoại của chúng ta đã kết nối WiFi và luôn lưu lại mật mã, nhưng ta không thể nhớ ra là gì.
Khoảng giữa tháng 03/2019, Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ (AMA) đang đề nghị các công ty công nghệ và truyền thông xã hội lớn, bao gồm Amazon, Facebook và Google, tham gia ngăn chặn phong trào chống vắc-xin và sự truyền bá thông tin sai lệch về tiêm chủng trên nền tảng của họ.
Thiên hà xoắn ốc to lớn, xinh đẹp, M101 là một trong những mục cuối cùng trong danh mục nổi tiếng của Charles Messier, nhưng chắc chắn không phải là cái kém nhất. Trải rộng khoảng 170.000 năm ánh sáng, thiên hà M101 rất lớn, gần gấp đôi kích thước của Dải Ngân Hà Milky Way. M101 cũng là một trong những tinh vân xoắn ốc nguyên bản được quan sát bởi kính viễn vọng lớn thế kỷ 19 của Lord Rosse, Leviathan of Parsontown
Khoảng giữa tháng 03/2019, Facebook thông báo Chris Cox, Giám đốc sản phẩm, và Chris Daniels, người phụ trách ứng dụng nhắn tin WhatsApp sẽ rời khỏi công ty. Cổ phiếu Facebook đã giảm khoảng 2% sau khi tin tức được công bố.
Có vẻ như nhiều cơ quan lập pháp liên bang Mỹ đang thực sự nghiêm túc trong việc truy tố hình sự các tội danh của Facebook , liên quan chủ yếu tới việc mua bán dữ liệu người dùng với nhiều đối tác công nghệ khác. Mọi nỗ lực điều tra đều đang được đẩy mạnh để làm rõ diễn biến của mạng xã hội lớn nhưng nhiều scandal, kể cả khi đã 1 năm trôi qua từ lúc vụ việc đầu tiên dậy sóng
Chưa rõ nguyên nhân vụ tai nạn của Ehthiopian Airlines với chiếc 737 MAX 8 là gì nhưng với 2 tai nạn chết người xảy ra liên tiếp trong vòng 5 tháng, mọi người có quyền hoài nghi về độ an toàn của dòng máy bay 737 MAX 8. Động thái thông thường đối với các hãng hàng không vẫn là tạm ngưng khai thác, còn các quốc gia thì cấm bay vào không phận chờ kết luận chính thức từ hãng sản xuất máy bay và các cơ quan an toàn hàng không.