Hôm nay,  

CHO MÙA XUÂN TƯƠNG LAI

3/14/201300:00:00(View: 5160)
Tác giả Ngô Mai Hương là phu nhân của Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân, một nhà hoạt động dân chủ đang bị nhà nước cộng sản cầm tù tại Việt Nam. Ngày 7-4-2012, khi vừa từ Hoa Kỳ về Sàigon, ông Quân bị bắt tại phi trường và nhà nước cộng sản hiện đang cố dàn dựng một phiên toà ghép tội. Trước thềm năm mới, bài viết nói lên ý chí đi tới và niềm tin ở tương lai tốt đẹp.

Tôi nhớ mang máng một câu thơ của Văn Cao đại ý - Thời gian rơi như tiếng sỏi trong lòng giếng, riêng chỉ những câu thơ còn xanh. Với tôi, không chỉ những câu thơ còn xanh, thời gian hình như chưa bao giờ làm tàn úa ước mơ của tôi. Cái ước mơ ngày tôi lên sáu tuổi cho đến nay vẫn còn mới nguyên. Khi ấy tôi mới học lớp năm, vừa biết đọc, biết viết, lá thư nguệch ngoạc đầu tiên tôi viết là thư tôi gởi cho bố tôi. Ông là một quân nhân đang trấn đóng tiền đồn ngoài miền Trung. Tôi chỉ muốn ông về nhà và được sống gần ông, bố tôi bảo với tôi rằng khi nào hết chiến tranh, khi nào đất nước thanh bình ông sẽ về. Mãi sau này tôi mới biết rằng cái ước mơ của đứa bé gái sáu tuổi đó là cái ước mơ lớn nhất, dai dẳng nhất của biết bao người.

Mùa xuân đang về, mùa của câu đối và những lời chúc lành. Nguyễn Bính viết: Cột nhà hàng xóm lên câu đối / ai viết tương tư giữa giấy hồng. Mùa xuân ở đây không có câu đối, nhưng nỗi nhớ thương, nỗi tương tư về một mùa xuân thanh bình luôn luôn hiện hữu. Ngày hôm nay, 37 năm sau chiến tranh, vận mệnh đất nước lại đang rơi vào những tháng ngày đen tối nhất. Những người lính ngày xưa bị buộc phải buông súng đầu hàng, nhiều người đã không còn. Bố tôi mất năm 2006, ông không hề biết chuyện Ải Nam Quan mất, Thác Bản Giốc mất, Hoàng Sa mất... Bản công hàm nhượng đất cho Trung Quốc do Phạm Văn Đồng ký kết chỉ được biết đến vào cuối năm 2007. Âu như thế cũng đỡ cho ông một nỗi ngậm ngùi. Tôi nghĩ đến những đồng đội của ông, những người VN ngày nào ngơ ngác, rẽ nghé tan đàn, ngỡ rằng sau cuộc tang thương đó đã mất dấu nơi quê người. Nhưng lòng ái quốc của họ là một điều không giải thích được. Cho đến nay, dường như đối với rất nhiều người Việt hải ngoại, cái ước mơ lớn nhất của họ vẫn là ước mơ cho một ngày tươi đẹp của đất nước.

Những ngày cuối năm buồn bã đến theo cái bản cáo trạng của anh Quân, và cái cảm giác như anh đang vuột khỏi tay mình làm tôi chới với. Có lẽ vì vậy mà giấc ngủ tôi đầy những cơn ác mộng. Có đêm tôi nằm mơ thấy con trai tôi, Trí đang bơi trong một hồ nước đầy rong, rồi tôi thấy một con cá sấu lớn nổi lên trên mặt nước. Tôi cố gọi con, nhưng khi nắm được bàn tay bé nhỏ của Trí tôi không thể nào kéo cháu lên được, cánh tay tôi tự nhiên yếu ớt mất hết khí lực. Tôi choàng tỉnh dậy giữa đêm khuya, người mướt mồ hôi. Tôi ý thức rằng giấc mơ có lẽ đến từ nỗi bất an, nỗi lo lắng quá cho anh Quân. Nhưng dẫu sao, dù nỗi lo lắng có lúc đã làm tôi nghẹt thở, tôi quyết định phải có một cành đào cho phòng khách, tôi hứa với lòng tôi như vậy. Tôi không thể để một năm mới đến với mình và các con trong tâm trạng đó.
ngo-mai-huong_1
Hình bên: Ông bà Nguyễn Quốc Quân.
Cây đàn dương cầm nằm phủ bụi lạnh tanh. Cái bóng hạnh phúc của những ngày đầu năm còn nguyên vẹn nơi từng góc nhà. Tôi chợt nhớ da diết những đêm giao thừa rộn ràng tiếng cười, tiếng đàn dương cầm và những bài hát xuân. Không có anh, chẳng biết ai sẽ làm cái cho màn bầu cua tôm cá của mấy em nhỏ. Sẽ không có ai pha trò cho mọi người cười. Nhưng điều tôi nhớ nhất vẫn là những câu chuyện kể của anh, những câu chuyện bao giờ cũng làm mọi người im lặng. Một người bạn bảo rằng khi anh Quân kể chuyện, thế nào cũng để lại một điều gì đó. Viết đến đây, tôi chạnh nhớ câu chuyện của chú heo con anh kể vào đêm giao thừa năm ngoái:


Một buổi sáng đẹp trời, chú heo con chạy đến bên mẹ và hỏi:

- Mẹ ơi hạnh phúc ở đâu? Mẹ heo con mỉm cười đáp:

- Hạnh phúc nằm ở chiếc đuôi xinh xắn của con đó!

Heo con thích lắm, ngày nào chú cũng ngắm nghía chiếc đuôi của mình, vừa nhảy vừa vẫy vẫy đuôi. Nhưng rồi bỗng một hôm, chú heo con buồn bã chạy đến bên mẹ:

- Mẹ ơi , tại sao con chẳng bao giờ nắm giữ được hạnh phúc vậy?

Mẹ chú khẽ vuốt ve heo con và đáp:

- Chỉ cần con tự tin bước về phía trước, hạnh phúc sẽ tự đi theo con thôi.

Hạnh phúc có lẽ luôn đi theo anh vì anh luôn kiên định với những điều mình làm. Mahatma gandhi đã từng nói: "Hạnh phúc là khi điều bạn nghĩ, điều bạn nói và điều bạn làm hài hòa với nhau". Giờ này, anh đang nghĩ gì khi một mình cô đơn đối đầu với mọi nỗi khó khăn của trại giam? Anh từng bảo với tôi rằng điều an ủi anh nhất là trong lúc ngồi tù anh biết bên cạnh tôi và các con luôn có những bằng hữu thân thiết của anh. Ngay lúc này, nếu được nhắn với anh tôi thực sự muốn anh biết rằng: Không chỉ những bằng hữu thân thiết, trên bước đường đi vận động cho anh, tôi đã nhìn thấy những tình cảm nồng ấm, thương yêu của biết bao người dành cho anh. Rồi những lời khích lệ, những an ủi vỗ về, và cả những giọt nước mắt đồng cảm đã làm cho tôi thật ấm áp. Tôi nhận ra rằng ngay cả lúc mình tuyệt vọng, lo buồn nhất, mình vẫn cảm thấy cảm kích cuộc đời nhất. Tôi cảm được niềm hạnh phúc của một người được nhận quá nhiều tình thương, cùng lúc tôi ý thức rằng tình thương đó rất bền chặt. Nó bền chặt vì nó không dành riêng cho cá nhân anh Quân hay cho chính tôi; tình thương đó dành cho những công việc anh đang làm.

Phải chăng cũng chính vì tình thương đó mà đất nước tôi đã vượt qua hết những can qua? Tôi mường tượng ra dân tộc tôi những năm xa xưa khi còn là một bộ tộc. Bộ tộc có những cô gái mặc váy lông chim, đeo khuyên, đeo còng đi dự hội mùa xuân. Cái bộ tộc Lạc Việt nhỏ bé đó đã từng phải rút chạy vào rừng khi Tần Thủy Hoàng xua quân chiếm đất. Và những chàng trai vạm vỡ, tóc búi, ngực xâm hình giao long đã bao lần phải xả thân để giữ vững mảnh giang sơn của mình. Những con người đã tạo nên một tục lệ muôn đời của bộ tộc - tục lệ thờ cúng những anh hùng, những thủ lĩnh.
ngo-mai-huong_2
Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân trong sinh hoạt ngày Tết với những người thân.
Những ngày cuối năm, sự đàn áp gia tăng một cách quyết liệt của CSVN đối với các nhà dân chủ trong nước như một chỉ dấu của sự khiếp sợ. Tôi chợt nhớ đến hai cuộc cách mạng ở Tunisia và Ai Cập. Sự thành công của hai cuộc cách mạng tại các quốc gia này đã xảy ra thật bất ngờ và nhanh chóng. Không ai có thể đồn đoán được rằng những chế độ độc tài, tàn bạo kéo dài hàng chục năm trời sẽ sụp đổ chỉ trong vòng mấy tháng. Sự hung bạo bất chấp dư luận thế giới của VN có lẽ là chỉ dấu của một đêm tối cuối cùng cho một bình minh đang bắt đầu ló dạng. Tôi nghĩ đến Ls Lê Quốc Quân, đến cảnh bloger Hoàng Vi bị làm nhục ngay tại đồn công an… Trên tất cả mọi sự việc đang diễn ra, điều tôi thầy rõ nhất là sự cương quyết, sự dũng cảm của những con người đang bị trấn áp. Rõ ràng đây là sự chọn lựa sống còn của chính họ. Tôi nhớ đến câu nói sau cùng của Ls Lê Quốc Quân trước khi anh vào tù: "Tôi xin đón nhận mọi khó khăn như món quà mà tổ quốc đã trao tặng cho tôi".

Tết năm nay, thêm một gia đình nhỏ của Ls Lê Quốc Quân sẽ không đón tết. Nhưng tôi biết anh sẽ chẳng hối tiếc, anh và bao người khác đang chọn trả cái giá của chính mình cho một mùa xuân tương lai của dân tộc.

Ngô Mai Hương

Nhấn Vào Đây Để Tải Tập Tin PDF

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Mãi đến bây giờ, quá tuổi thất thập cổ lai hy, tôi mới đi thăm Úc châu lần đầu tiên. Trong gần 40 năm trời làm việc cho đài VOA, tôi đã được gửi tới rất nhiều nơi trên thế giới, nhưng chưa một lần nào được phái đi Úc. Rồi lại còn thêm những chuyến du lịch riêng tư, mỗi năm mấy lần, thế mà vẫn chưa hề đặt chân đến xứ Down Under này. Có lẽ là vì cái cơ duyên chưa đến lúc thôi.
Tôi đã vượt bao nhiêu ngọn núi, bao nhiêu cái đèo để tìm được mật gấu cho bà ấy. Tay bà ấy bị thương, người ta bảo chỉ có mật gấu mới chữa lành thế là tôi lao đi tìm. Vượt bao ngọn núi, bao cái đèo rồi tôi tìm được bọn lái buôn.
Tháng Chạp và… Như cơn gió lùa qua căn chòi nhỏ ven sông Em cũng vậy, tỉnh táo quá, yêu thương gì đâu - vết thương thôi
Theo lịch của Intel, tuần lễ ngay sau Lễ Tạ Ơn là tuần lễ thứ bốn mươi tám. Trong thời phồn thịnh thì những tuần lễ giữa lễ Tạ Ơn và lễ Giáng Sinh là lúc người ta làm việc ít đi, tâm trí hớn hở nghĩ đến những buổi họp mặt ấm cúng và mua sắm tưng bừng.
Trung Quốc có nền văn hóa lâu đời và một bộ sử vĩ đại dài hơn nửa triệu chữ, bộ "Sử Ký" của Tư Mã Thiên. Bộ sử nổi tiếng còn có giá trị văn chương và nội dung đầy tính chất xã hội về một khoảng thời gian trải dài trên 25 thế kỷ. Bộ Sử Ký có một thiên 86 làm đời sau say mê là dành cho năm tay thích khách: Tào Mạt, Chuyên Chư, Dự Nhượng, Nhiếp Chính và Kinh Kha.
Tác giả ba mươi tuổi, sinh năm 1982 tại Việt Nam, du học Australia từ 2007. Sau khi học xong từ đầu năm 2012, hiện sống tại Flemington, Victoria, và đang tìm việc làm. "Một chị bạn từng sống một thời gian ở Mỹ khích lệ tôi viết văn trong lúc nhàn cư vi.
Một trong những thành phố tại Hoa Kỳ có dòng lịch sử gắn liền với sự hình thành của cộng đồng người Việt tại hải ngoại chính là thành phố Westminster thuộc quận Cam, bang California. Được chính thức thành lập vào năm 1957, thành phố Westminster mừng sinh nhật 55 tuổi vào năm 2012 mà 2/3 số tuổi đời đã liên hệ đến sự hiện diện của cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ.
Entertainement Weekly, ngày 28-10-2004, loan báo: Trong số 50 phim của lịch sử điện ảnh thế giới đạt số thu nhiều nhất về… nước mắt, The Joy Luck Club được bình chọn vào vị trí thứ 22. Và cúp nước mắt -The trophy of tear- được trao cho Kiều Chinh, khi diễn vai bà mẹ Suyuan bị buộc phải bỏ rơi hai đứa con song sinh trên đường chạy loạn. (hình bên)
(Bài nói chuyện trong đêm 50 năm tiếng hát Khánh Ly, Nhà thờ kiếng,Nov. 31 – 2012.)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.