Hôm nay,  

Betsy ra trường

06/06/202307:37:00(Xem: 2386)
Tùy bút

grad

Sau hơn 2 tiếng ngồi trên máy bay tôi phơi phới đi bộ trong dòng người ngược xuôi trong phi trường tìm lối ra. Phi trường Salt Lake City-Utah đã xây lại mới hơn to lớn và đẹp hơn làm tôi càng hào hứng niềm vui nghĩ tới phút giây gặp con cháu và quan trọng nhất là ngày đi dự ra trường của cháu nội Betsy.
    Để có tấm thiệp ra trường vừa ý Betsy đã kỳ công leo lên mấy ngọn núi chọn cảnh chụp hình. Hình ảnh Betsy tươi cười trên đỉnh núi cao nhưng lời ghi thì đơn giản: “Graduate Betsy Ann Dao - Davis High School. Class of 2023”. Betsy đã in mấy chục tấm thiệp ra trường này để gởi cho người thân, thày cô giáo và bạn bè cùng lớp, Những tấm thiệp đổi trao nhau, làm kỷ niệm khi chia tay mỗi người đi một ngả.
    Con cháu đã chờ sẵn bên ngoài, trên đường từ phi trường về nhà  tôi qua những thành phố quen thuộc Bountiful, Farmington, Centerville đến Kaysville những nơi ấy tôi từng đến có những ngôi nhà lên cao xuống thấp chìm trong hàng cây, những con đường quanh co một bên xa xa là núi một bên là lũng thấp đường xá xe cộ bên dưới. Xa Utah, mỗi lần tôi trở lại là mỗi lần xao xuyến mến thương hơn vì nơi đây con cháu tôi sinh sống, những đứa cháu đã sinh ra và lớn lên tại đây.
    Buổi trưa thứ tư May 24, 2023 cả nhà ăn lunch xong mọi người rộn ràng thay quần áo dù 5 giờ chiều mới là lễ tốt nghiệp của Betsy, nhưng Betsy sẽ mặc áo mũ ra trường từ bây giờ để đi chụp hình với gia đình rồi sau đó nó cần đến Dee Events Center of Weber State University sớm để tập dượt. Trường Davis High School chọn làm lễ tốt nghiệp cho học sinh trường mình tại địa điểm rộng lớn này.
    Các cháu xí xọn ăn diện bà nội cũng vui lây xí xọn luôn. Cả nhà ra công viên gần nhà chụp hình rồi đến trường Davis High School của Betsy để nó chụp hình với mái trường thân yêu mà nó sẽ rời xa. Gặp các bạn cùng lớp cũng đang chụp hình ở đây Betsy lại xúm vào chuyện trò và chụp hình với các bạn. Thế mà cũng gần đến giờ chúng tôi phải có mặt tại Dee Events Center.
Các nẻo đường đến Dee Events Center đầy nghẹt xe cộ, gần đến trường có security hướng dẫn xe chúng tôi mới vào được bên trong tìm chỗ đậu xe. Năm nay Dee Events Center sẽ tổ chức mấy đợt ra trường, suất buổi trưa vừa xong là suất buổi chiều của Betsy. Cả thành phố quanh đây hình như đang trong dịp lễ hội vui tươi vì nhiều nhà cùng có con cháu anh em bà con họ hàng hay bạn bè quen biết ra trường mùa này.
    Cả nhà chúng tôi vào trong Dee Events Center tìm chỗ ngồi, vừa chuyện trò vừa chờ đợi. Tên Betsy Dao theo thứ tự mẫu tự đứng hàng thứ 101 trong số 631 học sinh ra trường này, Tôi chuẩn bị sẵn iPhone để chốc nữa ghi hình phút giây Betsy lãnh bằng.
    Sau những phần phát biểu nghi lễ là nhanh chóng đến phần gọi tên từng học sinh lên lãnh văn bằng, không biết vì tập dượt chưa kỹ hay cảm động quá nên bối rối có vài học sinh lãnh bằng xong đi… lộn đường ra vòng ngoài phải vội vàng quay trở lại đi qua các thầy cô giáo bắt tay và trở về đúng vị trí chỗ ngồi của mình. Mỗi lần tên học sinh được đọc lên là mỗi lần trên khán đài reo hò, hú gọi tên người ấy thật là phấn khích. Đến phần tên Betsy đọc lên tôi chẳng la to hò hét như họ mà chỉ âu yếm nói nho nhỏ rằng “Chúc mừng Betsy nhé”.
    Ngày Betsy chào đời tại LDS Hospital Salt Lake City tôi đã có mặt, đã bồng bế nó, vậy mà baby đỏ hỏn năm xưa nay đã là cô bé tuổi 18 học xong trung học với bao nhiêu mộng ước tương lai phía trước.
    Sau phần trao bằng cho tất cả học sinh là phần phát biểu nghi lễ kết thúc. Trên màn hình rộng hình ảnh ngôi trường Davis High School hiện ra, này là những lớp học, phòng ăn lunch, phòng computer, phòng lab, phòng truyền thống nơi trưng bày những danh hiệu, những huy chương, những thành quả của trường. Này là văn phòng trường, là sân bóng rổ… nơi nào học sinh cũng từng đến từng thấy hằng ngày, cũng từng thân quen, nơi này từng ghi những hình ảnh thày cô, bạn bè suốt 3 năm trời của lớp 10 lớp 11 và lớp 12. Những hình ảnh này của ngôi trường Davis High School đã gợi nhớ gợi thương, làm thổn thức trái tim những đứa học trò đang có mặt ở đây khi chúng sắp rời xa mái trường yêu.
    Tan lễ học sinh ùa ra ngoài sân tìm thân nhân của mình, mắt Betsy còn vương buồn vì vừa mới khóc, nó bùi ngùi kể với tôi lúc xem đoạn phim về trường Davis, con chưa thực sự rời xa mà đã khóc vì nhớ thương rồi, vừa xem con vừa lần lượt nhớ lại bạn bè trong mỗi năm học với 4 lần Dance: Home coming Dance, Christmas Dance, Valentine Dance và Prom Dance. Là những lần bạn trai ask girl hay girl ask boy đều vui thú lắm bà ơi.
    Tôi nghe cháu kể đến đâu cũng bùi ngùi muốn khóc theo đến đấy, hình ảnh cháu hôm nay là chính tôi của thời gian xa xưa, cũng đầy mộng mơ và ước vọng, cũng buồn vui khi chia tay mái trường thân yêu và bạn bè.
    Chụp vài tấm hình với gia đình xong Betsy lại chạy đi tìm bạn để chụp hình trước khi cởi áo trả lại trường, chỉ giữ lại chiếc mũ và giải dây màu vàng học sinh giỏi khi ra trường mang về nhà làm kỷ niệm.
    Sau cùng chúng tôi đi ăn nhà hàng rồi về nhà lúc trời đã tối nhưng ngày vui dường như chưa chấm dứt. Betsy lấy ra những tấm thiệp ra trường của bạn bè đã gởi tặng nó cho tôi xem, có cả tấm thiệp của vài người bạn cũ khi Betsy học ở thành phố Centerville. Ngày ấy khi bố mẹ dọn nhà đến thành phố Kaysville Betsy đã khóc quá chừng vì phải chia tay bạn cùng lớp. Hai thành phố Centerville và Kaysville cách nhau chưa đầy chục mile mà đã ngàn trùng xa cách vì chẳng thể học chung lớp chung trường. Betsy chỉ còn giữ liên lạc với vài đứa bạn thân nhất ở Centervilel mà thôi. Học trường mới lại có bạn mới, nỗi buồn chia lìa bạn cũ cũng nguôi ngoai dần.
    Khoe những tấm thiệp ra trường của bạn bè xong Betsy lại khoe tiếp, nó lôi ra một tấm bảng bìa cứng màu trắng khá to có ghi những hàng chữ mà bạn trai ask girl, chàng bạn học nào đó đã viết những lời có cánh thật ngọt ngào dễ thương của tuổi học trò cho Betsy mùa Fall năm trước. Tấm bảng bằng bìa cứng với hàng chữ tô vẽ đẹp đẽ này đã được cắm trước sân nhà Betsy. Chẳng biết sau này cả người viết và người nhận có ai còn nhớ những lời này không? Còn nghĩ đến nhau không?
    Betsy đưa tôi xem cuốn year book năm lớp 12, số học sinh ghi tên học là 2,152 người, tôi lật từng trang, nhìn những gương mặt học trò này tôi tự hỏi tương lai họ là ai? Bao nhiêu người sẽ thành công trong cuộc sống và bao kẻ thất bại? Trên muôn nẻo đường đời biết đâu sẽ có lúc họ gặp nhau, nhận ra nhau để cùng nhắc về ngôi trường Davis High School và có ai quay về thăm lại mái trường xưa không?
    Cô cháu Betsy của tôi giàu tình cảm quá, nó đang khoe tôi những kỷ niệm, đang nhớ về những người bạn hiện tại. Họ sẽ là quá khứ thôi vì vào đại học hay vào đời những đứa trẻ này sẽ có những bạn bè khác nữa.
    Không để cho cô bé buồn vu vơ nữa tôi nói chuyện với Betsy về buổi ra trường hôm nay, các nữ sinh mặc những chiếc váy đẹp nhất, đi đôi giày xinh nhất, chải mái tóc dễ thương nhất. Betsy cũng thế đấy, mẹ đã dắt Betsy đi mall lớn trong phố Salt Lake City chỉ để chọn mua váy và giày cho ngày này và Betsy đã xem cả chục cái you tube khác nhau về cách chải tóc, bện tóc của tuổi mười bảy mười tám để làm dáng làm điệu.
    Betsy hào hứng ngay, say sưa kể đứa này đứa kia sẽ học ngành nghề gì. Tôi nhớ ra con bé tóc vàng đã ôm chầm lấy Betsy và chụp hình với Betsy trước cổng trường Davis liền hỏi:
Nhỏ bạn có cha mẹ luôn lúp xúp chạy theo nó để chụp hình, cả khi nó đứng nói chuyện với con, nó tên gì nhỉ?
    Ồ, Lena đấy, nó muốn sau này sẽ trở thành một phi hành gia.
    Ôi, những tâm hồn mới lớn, những giấc mộng cao hơn núi, những ước mơ xanh hơn mây trời.   Các bạn có quyền ước mơ và theo đuổi ước mơ, trong đó có cả Betsy của tôi nữa.
    Tôi chúc Betsy, chúc những bạn trẻ tiếp tục con đường tương lai của mình và vài năm sau các bạn lại ra trường. Lần này các bạn hãy tung chiếc mũ ra trường lên trời cao. Lần này các bạn sẽ trưởng thành bước vào đời. Giã từ thời trung học, giã từ thời đại học và bước vào trường đời cũng có bao điều khác để học hỏi, để làm người tốt cho bản thân gia đình và xã hội nhé.

 

– Nguyễn Thị Thanh Dương

(May 29, 2023)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Độc giả Việt Báo hẳn đã quen với Bùi Chát – nhà thơ – qua nhiều thi phẩm đặc sắc từng đăng tải trên trang báo này suốt bao năm qua. Tuần rồi, Việt Báo vừa giới thiệu tập thơ mới Chúng Ta Đang Trôi Đi Đâu với bài viết của Nguyễn Đức Tùng. Hôm nay, mời bạn đọc gặp lại một Bùi Chát - người họa sĩ. Anh đang có cuộc triển lãm tranh mang tên “đang trôi” khai mạc từ hôm nay và kéo dài đến hết ngày 24 tháng 7, tại Sài Gòn – một dịp hiếm quý dành cho các độc giả Việt Báo hiện đang có mặt tại Tân Định.
Nay ăn nhờ ở đậu nơi đất nước người, lấy chi mà “những điều trông thấy” kiểu như ngày xưa ấy. Nhưng thấy ý kiến của “bà hàng xóm” là một giải pháp khả dĩ, tôi nghĩ phải làm sao cho ra một bài viết vui vui thích hợp với xã hội đang sống. Trăn trở mãi rồi cũng eureka. Tôi đặt cái khung cho những bài mà tôi gọi là “phiếm”. Thứ nhất, đề tài bám vào những chuyện thời sự, nhất là những chuyện có liên quan nhiều tới cộng đồng người Việt sinh sống rải rác khắp nơi trên thế giới. Thứ hai, phải viết với lối văn vui vui, tếu tếu nhưng vẫn giữ chừng mực. Thứ ba, phải có hơi hướm văn chương bằng cách dùng những giai thoại hoặc/và những chuyện thực nhưng vui khi tiếp xúc với các bạn văn.
“Sự thật bắt đầu bằng tưởng tượng.” Không phải là câu nói cao siêu rỗng, mà phải nghiền ngẫm rất lâu trong hệ lụy thăng trầm mới có thể cảm nhận. Đó là lý do người ta thường đố: sự thật ở đâu? Không ai thấy rõ sự thật nên nó trở thành phương tiện cho tôn giáo, mục đích cho khoa học, triết học, và giấc mơ cho văn chương nghệ thuật. Cũng là một thứ bình phong, mồi nhử, cạm bẫy trong đời sống thường nhật cho những người bình thường dễ tin.
Đêm 7/3/2025, trong khán phòng của Bowers Museum, một tiếng nói đậm chất “đài phát thanh” vang lên, dẫn dắt hàng trăm khán giả bên dưới bước vào đêm nhạc Mừng Sinh Nhật Khánh Ly 80 Tuổi. Một tháng sau, cũng tại Bowers Musem, người MC này bước lên sân khấu dẫn dắt những buổi hội luận về báo chí, văn học tại Hội Chợ Sách “Viet Book Fest” lần thứ 3 do Hội Văn Học và Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) tổ chức. Cô cũng là Giám Đốc Điều Hành, người lèo lái con tàu VAALA 34 năm nay.
Nhân dịp kỷ niệm 50 năm kết thúc chiến tranh Việt Nam, đại học UC Irvine tổ chức ba sự kiện văn hóa trong ba ngày 7,8,9 tháng 5 năm 2025. Mở đầu là hội thảo “Những Câu Chuyện Từ Việt Nam Tới Hoa Kỳ - 50 Năm Lịch Sử Và Cộng Đồng”; kế đến là buổi hoà nhạc The Odyssey—From Vietnam To America của nghệ sỹ đoạt giải Emmy Vân Ánh Võ; kết thúc là buổi chiếu phim New wave của đạo diễn Elizabeth Ai. Trong ba sự kiện này, buổi hòa nhạc The Odyssey đòi hỏi sự chuẩn bị công phu, kéo dài từ nhiều tháng trước. Trên sân khấu, Vân Ánh đã nhiều lần cảm ơn những tấm lòng hảo tâm đã giúp cô đem được buổi trình diễn đến với Quận Cam, thủ phủ của người Việt tị nạn ở Mỹ.
Một tay cầm micro, tay kia cố gắng lật trang sách để giữ nó cố định, Thái Nguyễn chỉ vào hình ảnh cô tài tử Hollywood gốc Việt đang tiếp nhận những ‘hào quang ánh sáng’ của báo chí điện ảnh Mỹ, trong tà áo dài màu xanh lá cây đậm, giới thiệu về sách thiếu nhi Mai’s áo dài: “Đây là lần đầu tiên áo dài Việt Nam hiện diện trên thảm đỏ Oscar!”
Từ đó, nàng được mang tên Nữ Hoàng Chân Đất (hay Nữ Hoàng Sân Cỏ)(*). Những bước chân trần tìm về dấu vết tình yêu nguyên thủy. Những bước chân đi khâu vá lại vết thương của một thời máu xương điên loạn.
“Nếu không có tiếng hát Khánh Ly thì chúng ta có những gì, còn gì?” Nếu chỉ được chọn một câu để nói về người ca sĩ đã cống hiến gần cả cuộc đời cho âm nhạc, thì tôi xin chọn câu nói trên của MC Lê Đình Ysa trong “Đêm mừng Khánh Ly 80 tuổi” được nhóm bạn trẻ Nina Hòa Bình Lê, Ann Phong, Lê Đình Ysa, Nguyễn Lập Hậu & Jimmy Nhựt Hà... tổ chức vào tối thứ Sáu 7/3/2025 tại quận Cam, Nam California.
Người ta thường gói ghém một cuộc đời trong dăm ba trang giấy để gọi là hồi ký. Người ta cũng thường dùng thước đo của 10 năm, 20 năm, 30 năm… để hoài niệm một điều gì đó, cho dù là hạnh phúc hay mất mát. Nhưng không dễ gì để tái hiện cả một cuộc đời dài 80 năm, trong đó có lịch sử, có tình yêu, có nhân quả, có triết lý sống, có ân tình, có nghệ thuật, có tài năng… chỉ trong một đêm. Vậy mà, Đêm-Khánh-Ly-80-Tuổi, đã làm được điều đó.
Bước vào phòng triển lãm, ba bức tranh đầu tiên bên tay phải đập vào mắt người thưởng ngoạn là ba tác phẩm của họa sĩ Ann Phong: “I Told You, The Earth Is Warming Up”; “Looking Back, Looking Forward”; “If We Don’t Care For Nature, It Will Disappear.” Chọn ba tác phẩm này cho cuộc triển lãm, họa sĩ giải thích: “Các tác phẩm nghệ thuật của tôi phản ánh mối quan hệ giữa người với người; trách nhiệm mà chúng ta phải có đối với trái đất nơi chúng ta đang sống. Thật đau lòng khi chứng kiến ​​thiên nhiên bị tàn phá bởi lòng tham và sự thiếu hiểu biết của con người. Có vẻ như khi chúng ta càng làm cho cuộc sống của mình trở nên tiện nghi, thì chúng ta càng tạo ra nhiều ô nhiễm hơn; càng làm cạn kiệt tài nguyên của trái đất một cách bất cẩn hơn…”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.