Hôm nay,  

Thủy tinh hóa

27/10/202209:52:00(Xem: 3940)
Truyện ngắn

NguyenKhai 036
Tranh Nguyên Khai.


Hai hôm nay tôi bị cảm, thấy đau cuống họng, thỉnh thoảng ho và mệt mỏi, có ngậm kẹo ho, ăn cháo trứng hành hoa theo cách chữa dân gian, thấy không bớt. Chiều nay bỗng nhớ ra ngày xưa mà ốm kiểu này thế nào Mẹ cũng bắt “xông”. Tôi đun một nồi nước xông với lá sả, vỏ cam và ngải cứu khô (ba thứ này tôi luôn có sẵn trong nhà). Tôi chỉ mặc một cái áo lót mỏng rồi ngồi trước nồi nước xông vừa bắc ra khỏi bếp còn sôi sùng sục, nhờ chồng chùm một cái chăn lên.

 

Tôi ở trong một cái lều kín mít với cái khăn lau mặt, từ từ hé mở nắp nồi cho hơi nóng của nước xông tỏa ra. Tôi hít nhè nhẹ cái mùi thơm của lá sả, lá ngải cứu và vỏ cam vào lồng ngực. Hơi nước nóng xông lên làm mí mắt nặng trĩu vì sũng nước.

 

Tôi nghe văng vẳng bên tai: Thủy Tinh Hóa… Thủy Tinh Hóa… ngăn chặn sự chết… Con người không cần phải chết hẳn… Cứ cho vào cái bồn này… Thời gian và sự chết sẽ ngưng lại…

 

Tôi hít một hơi thật dài, mùi hương của cây cỏ tràn vào mũi tôi tỏa lan trong lồng ngực. Hơi nước nóng trong nồi xông ra làm đầu tóc và ngực tôi bắt đầu ướt, hai mắt tôi mờ đi. Tôi thấy mình như bay vào một cõi nào khác ra ngoài cõi tôi đang sống.

 

Tiếng nói lại cất lên:

 

Trong cái bình nitrogen này, một ngày hay trăm năm cũng vậy, chết chỉ là một quá trình đông lạnh.

 

Tôi thấy tôi được đặt vào một cái bình thủy tinh khá to, họ đổ vào đó một chất lỏng gì đó tôi không biết và hình như tôi được nằm chung với khá nhiều người. Có tiếng nói lao xao:

 

Thời gian và sự chết sẽ ngưng lại. Ngưng sự chết để hồi sinh trong tương lai.

 

Hơi nóng trong nồi còn nóng lắm, vẫn bốc lên những hơi nước xông qua cái vung mới mở một nửa làm rát ngực tôi. Mắt tôi vẫn mờ và hồn tôi vẫn lâng lâng.

 

Bên trong cái bồn hóa chất này đã có 199 người và một số thú cưng được bảo quản lạnh để chờ tái sinh trong tương lai. Nghĩa là ngăn thời gian và sự chết xâm nhập họ. Ngăn họ đông máu và ngăn họ tỉnh lại. Họ được Thủy Tinh Hóa để chờ những phát minh trong tương lai sẽ chữa lành và cứu họ sống lại.

 

Tôi đã nằm trong đó cùng với 199 người kia cho chẵn 200 người.

Tôi quơ tay sang bên phải. tôi chạm vào một thân hình săn chắc hình như của một người đàn ông. Ông ta hơi nhích người ra một chút. Đây là một con người lịch sự.

 

Ồ anh bao nhiêu tuổi vậy?

 

Không có tiếng trả lời, tôi cũng không hỏi thêm nữa. Tôi nằm im một lúc tôi lại vung tay sang bên trái, tôi chạm vào một mớ tóc khá dài, đây chắc là một phụ nữ còn trong tuổi thanh xuân, chắc là phải trẻ hơn tôi. Tóc cô hơi tung ra chạm cả vào má tôi, tôi khẽ nhích xa cô một chút cho lịch sự. Hình như tôi nghe thấy tiếng cười khúc khích của trẻ nhỏ và tiếng sủa khe khẽ của một con chó.

 

Hơi nước nóng vẫn xông ra ở đâu đây làm mờ cả mắt tôi đang nằm cạnh ai đó trong một cái buồng rất lạ, cái buồng toàn nước lóng lánh như thủy tinh. Tôi thu hai tay lại đặt trên bụng, da bụng của một phụ nữ đã ba lần sanh nở. Tôi nằm im và tôi biết chắc chắn người đang nằm trong cái buồng này chính là tôi, không còn ngờ vực gì nữa. Tôi là người mẹ có ba đứa con mà. Nhưng tại sao chồng tôi lại đặt tôi vào đây nằm cùng với những người xa lạ này. Mai kia anh có sẽ vào nằm cùng với tôi không?

 

Hơi vẫn bốc ra khi như sương nóng, khi như mây, khi như khói, tôi bềnh bồng trong một dung dịch trong suốt.

 

Tôi quờ quạng hai tay và đụng vào nóc chăn trên đầu.

 

Có tiếng nói ở bên ngoài:

 

Xong chưa em?

 

Tôi úp một bàn tay lên ngực mình, có nhịp đập rất nhẹ dưới bàn tay tôi. Tôi đã trở về.

 

Trần Mộng Tú

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
nhắm mắt cắm đầu vào ngõ này / đi như chạy suốt quãng đường dài / phó mặc cho rủi may / im lặng và nín thở / trò chơi bất cẩn bất cần / giữa lòng bóng tối ôm trùm tường rêu ám khói...
Có bà nội trợ ghé lồng gà bà Cam xem không vừa ý bèn sang bên “con đó” mua làm bà Cam tức bà khách thì ít mà hận con Thịnh thì nhiều. Xưa nay bà Cam bán gà chợ An Đông nổi tiếng, khó có ai thoát khỏi tay bà một khi đã sà vào hỏi mua là phải mua xong mới đi khỏi được. Nay có những khách quen đã né mặt bà, họ đến thẳng hàng con Thịnh mua bán lẹ làng mau chóng hơn, vừa ý hơn. Rõ ràng là con Thịnh đã cướp khách hàng của bà...
Tôi bắt đầu nghe tên anh khi đọc bài viết “Khánh Trường, Sức Mạnh Của Im Lặng” của họa sĩ Đinh Cường vào tháng 1/2012 nhân dịp anh bày 30 bức tranh Thiền. Lúc đó, tôi chỉ biết anh là một họa sĩ như anh Đinh Cường đã nhận xét, “Tôi thật sự cảm phục bạn ở Sức Mạnh Của Im Lặng và tìm chốn nương tựa cho tâm hồn mình: Đức Quan Thế Âm Bồ Tát. Như Nietzsche với hình ảnh Zarathustra đã gợi lên lộ trình sâu rộng của một bậc Đại Bồ Tát giữa lòng đen tối của thế gian...
Tôi loay hoay mấy bận mà không viết được, trong lòng vẫn còn nhiều cảm xúc lẫn lộn thật khó nói nên lời. Những cảm xúc cứ cuồn cuộn làm cho tôi không biết nên bắt đầu viết như thế nào, vả lại những điều mắt thấy tai nghe, những câu chuyện không đầu không cuối đầy ắp nên không biết điều nào nên lấy cái nào lược bớt đi...
Hôm nay, 12 tháng 11, là ngày giỗ thứ 12 của nhà văn Cao Xuân Huy, người bạn chí thiết của tôi. Xin đăng lại bài thơ tôi viết đêm anh trút hơi thở cuối, như một nén tâm hương gửi vong linh người quá cố. Mới đây bài thơ được Giáo sư Tiến sĩ Eric Henry dịch sang tiếng Anh...
Để tưởng nhớ Basho Matsuo [1644-1694]
những giấc mơ qua trời rất mỏng / như cánh chuồn chuồn trên lá xanh / vẽ vời nhặt nhạnh / đổi thay làm sao nhớ hết / về bên ấy khát khao thức dậy bao lần...
Tôi chăm chú sửa sang hồ sơ. Đổi màu các đường biểu diễn, thay đổi khổ chữ, kiểu chữ để người đọc có thể nhận thấy ngay trọng tâm của bài thuyết trình. Suốt mấy tuần nay, nhóm controller tụi tôi, chạy lui tới như những con lật đật. Trước mặt mỗi đứa, dán tờ lịch tổ tướng của tháng chín và tháng mười...
Bà là một họa sĩ độc đáo. Nói độc đáo bởi vì, bà nổi bật trong kiểu rất riêng, với tài năng và đời sống không hề giống ai hết. Họa sĩ Bernice Bing (1936-1998) là một họa sĩ người Mỹ gốc Hoa, đồng tính nữ, hoạt động trong làng nghệ thuật Vùng Vịnh San Francisco Bay trong thập niên 1960s, có ảnh hưởng từ nền văn hóa Beats – kiểu phóng khoáng hippies có chất phản kháng xã hội – trong khi bản thân họa sĩ Bing chịu ảnh hưởng Thiền Tông, và đưa ảnh hưởng Thiền vào nét vẽ trừu tượng thư pháp mà Bing ảnh hưởng sau khi học với họa sĩ Nhật Bản Saburo Hasegawa. Làm thế nào trong một họa sĩ lại có rất nhiều yếu tố thiểu số như thế: gốc Á châu, đồng tính nữ, văn hóa Beats, và nét vẽ Thiền Tông? Vậy mà, trong nhiều thập niên vừa qua, con người và tác phẩm của họa sĩ Bernice Bing y hệt như tàng hình. Cho tới bây giờ, gần ¼ thế kỷ sau khi từ trần năm 1998, Bing lại được vinh danh ở bảo tàng viện Asian Art Museum với cuộc triển lãm nhan đề “Into View: Bernice Bing” (Vào điểm nhìn: Bernice Bing)
Gia đình tôi thuở ấy có hai căn nhà, nên tôi là cư dân của cả hai xóm liền kề nhau: Xóm Chùa và Xóm Đạo. Ngôi chùa Vĩnh Quang nhỏ xíu, nằm đầu con hẻm rộng. Chùa nhỏ nên vườn chùa cũng xinh xinh, với các loại cây trồng làm bóng mát và nhiều loại hoa kiểng, tạo nên một màu xanh tươi êm đềm sau cánh cửa sắt vững chải làm cổng chùa. Tôi thích nhất cây Ngọc Lan cổ thụ ngay góc sân, những buổi trưa vắng có dịp đi ngang qua, mùi thơm của hoa toả lan phảng phất theo những ngọn gió lay thật dễ chịu, nhè nhẹ đi vào lòng người, làm quên hết những âu lo bận rộn đời thường, dù chỉ là trong phút giây...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.