Hôm nay,  

Vũ Bình Nghi, Bạn Tôi

05/11/202411:49:00(Xem: 3141)
blank 



Thế là người bạn từ thuở thiếu thời của tôi, anh Vũ Bình Nghi đã bỏ tôi mà đi, sau 83 năm sống trên cõi đời.

Chúng tôi cùng từ miền Bắc di cư vào Nam năm 1954. Làng Bùi Chu của anh chỉ cách làng Thủy Nhai của tôi dăm cây số, nhưng quê anh là Trung tâm Công giáo thời bấy giờ. Nhà thờ Bùi Chu, được chọn làm bản doanh của Địa phận Bùi Chu,quản nhiệm bởi Đức Giám mục Phạm Ngọc Chi.

Khi vào miền Nam, hai đứa chúng tôi cùng lớn lên ở trại Tân Mai, tỉnh Biên Hòa. Sau năm 1960, chúng tôi mỗi người một ngả đi tìm lối sống ở Sài Gòn, nhưng cuối cùng rồi cũng gặp nhau ờ Tòa soạn tuấn báo Công Giáo, Thắng Tiến, do Linh mục Phan Văn Thăm đứng tên Chủ nhiệm.

Vũ Bình Nghi có tài trang trí nên được giao cho việc trình bày trang báo. Tôi làm “phụ tá” cho Nghi. Tiến lương hai đúa cộng lại chỉ đủ trả tiến thuê căn gác ở đường Nguyễn Thông và gạo mắm. Lâu lâu Nghi lại về Tân Mai xin ông cụ ít thịt heo và rau muống đem lên.

Sau thời gian làm báo Thẳng Tiến, chúng tôi lại chia tay nhau tìm cách sống khác. Tôi may mắn thi đậu lớp “cán bộ Công Dân Vụ” thời Bộ trưởng Ngô Trọng Hiếu. Nghi vẫn bám trụ làm báo loanh quanh với tài trình bày và hội họa.

Sau biến cố đảo chính năm 1963, chúng tôi lại “đoàn tụ” ở Sài Gòn với ước mơ làm báo rất tích cực, vì các báo lúc đó rất cần phóng viên và người trang trí báo đẹp, hấp dẫn.

Tôi đầu quân học việc với Nhật báo Dân Chủ của ông Vũ Ngọc Các trên đường Gia Long, đối diện với báo Tiếng Chuông của ông Đinh Văn Khai, và cùng đường với báo Thời Luận của Cụ Nghiêm Xuân Thiện.

Vũ Bình Nghi “nhập quân” với Nhật bào Xây Dựng của Linh mục Nguyễn Quang Lãm. Nghi kêu tôi về làm Phóng viên cho Xây Dựng, sau thời gian hơn một năm  làm cho Việt Nam Thông Tấn Xã thời ông Nguyễn Ngọc Linh làm Tổng Giám Đốc.

Tên tuổi tôi bắt đầu được biết đến trên các báo nhờ vào các bài tường thuật về Trung tướng Nguyễn Văn Thiệu, Chủ tịch Ủy ban Lãnh đạo Quốc gia và Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ, Chủ tiịch Ủy ban Hành pháp Trung ương.



MỘT THỜI XÂY DỰNG

Cuối cùng rồi chúng tôi lại tái ngộ ở báo Xây Dựng, đặt Tòa soạn ở trại Chí Hòa vì lý do an ninh thời bấy giờ. Cũng về Chí Hòa mà Nghi đã quen Cô Phạm Trinh Khiết rồi họ thành vợ chồng sau đó.

Ngoài Xây Dựng, tôi còn làm cho một số báo khác, kể cả báo Chánh Đạo của Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống nhất do Đại đức Thích Hộ Giác làm Chủ nhiệm.

Nhờ quan biết nhiêu Chủ nhiệm nên mỗi lần có bao mới, họ lại nhờ tôi tìm người trình bày. Thế là “ông tướng” Vũ Bình Nghi lại vác xác theo tôi.

Rồi thế cuộc đổi thay sau Hiệp định Ba Lê năm 1973, hai đứa lại xa nhau. Nghi đem gia đình về Tân Mai tìm đường vượt biển tìm tự do. Tôi may mắn thoát ra nước ngoài trước khi quân Cộng sản vào Sài Gòn.

Mãi tới năm 1983, gia đình Nghi mới vượt biển thành công đến bờ tự do. Sau khi đến San Jose, California, bạn tôi lại xoay xở làm báo và tờ Việt Nam Thời báo đã ra đời. Nhưng cái số của Nghi lận đận. Tờ báo và ông Chủ nhiệm có lập trường chống Cộng rõ như ban ngày, nhưng đã bị một số quần chúng “không hiểu chống phá”

Về vụ này, Nhà văn Giao Chỉ Vũ Văn Lộc cho hay : “

“ Ở San Jose, có ông nhà báo Vũ Bình Nghi, quả thực là một nhà báo chân chính. Ông đã ra báo, chủ báo, viết báo, rồi lại đi bỏ báo. Ông chống Cộng nhưng lại bị chụp mũ là Cộng sản. Cộng đồng với mọi thành phần đã tổ chức biểu tình kéo dài 70 ngày, qua 2 năm. Thời báo duy nhất tại hải ngoại lúc đó lên gần 100 trang, nhưng bị đánh tan nát, chỉ còn 30 trang. Thời báo bình tĩnh cầm cự thêm 4 năm. Khi bà vợ qua đời, ông Kỳ Còm mới bỏ bút để về cố hương xây dựng nhà thờ. Sau cùng, ông trở về Mỹ để chờ những giây phút cuối cùng tại San Jose.

Kỳ Còm, của mục Thiên Hạ Sự nổi tiếng, từng nói rằng mình làm báo Tiếng Việt tại San Jose nhưng sinh ra ở Bùi Chu, và khi chết sẽ chôn tại Bùi Chu.”


Bây giờ Nghi, bạn tôi không còn nữa. Tôi ngồi ở Virginia ưu tư một mình, mênh mông nhớ bạn rồi khóc một mình. -/-

Phạm Trần

(10/024)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nguồn tin trên báo chí mới đây cho biết hầu như những loại thuốc phiện cần sa ma túy marijuana, cocaine v.v.. mang tên khác nhau, nhưng nay trong các loại thuốc cần sa này đều có pha trộn nhiều hay ít chất độc fentanyl nên dễ gây tử vong, cho những ai bị nghiền uống những loại thuốc phiện gọi chung là thuốc cần sa ma túy, do nhập cảng từ Trung Quốc vào Hoa Kỳ ào ạt qua mấy tháng nay và đa số nguyên liệu này cũng lại do Trung Quốc bào chế ngay tại Hoa Kỳ.
Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Nam Hàn thông báo hôm Chủ Nhật rằng Seoul, Washington và Tokyo đã tiến hành các cuộc tập trận không quân chung với máy bay ném bom B-1B để ứng phó với vụ phóng tên lửa đạn đạo xuyên lục địa gần đây nhất của Bắc Hàn.
Vaccine ngừa COVID-19 sẽ bị xóa sổ khỏi thị trường, nếu Trump thắng cử và đồng ý với Kennedy Jr. Howard Lutnick, đồng chủ tịch nhóm chuyển giao Trump-Vance, cho biết trong một cuộc phỏng vấn hôm thứ Tư rằng cựu ứng cử viên tổng thống Robert F. Kennedy Jr., người ủng hộ cựu Tổng thống Trump, đang tìm kiếm dữ liệu liên bang để chứng minh rằng vaccine nên bị loại khỏi thị trường.
Trên mạng IMDb, phần mô tả cho bộ phim ngắn The Heart liệt kê đạo diễn của bộ phim là Malia Obama, con gái của tổng thống thứ 44 của Hoa Kỳ. Nhưng trong phần giới thiệu của chính bộ phim, cô gái 26 tuổi này quyết định chỉ xuất hiện với cái tên "Malia Ann"—
Ủy ban Châu Âu (EC) đã công bố vào thứ năm rằng họ đã bắt đầu một cuộc điều tra chính thức đối với nền tảng mua sắm của Trung Quốc, Temu, về cách xử lý danh sách sản phẩm và để tìm hiểu xem công ty có cho phép bán hàng hóa bất hợp pháp trên trang web của mình hay không.
Bộ trưởng Ngoại giao Nga Sergey Lavrov cho biết hôm thứ Hai rằng hiệp ước giữa nước Nga và Bắc Hàn cho phép hỗ trợ lẫn nhau nếu một trong hai nước bị tấn công, do đó việc triển khai quân đội Bắc Hàn tại các vùng lãnh thổ mà Nga bảo vệ không vi phạm bất kỳ luật pháp quốc tế nào.
Chủ nhật vừa qua, bà Zoe, vị dân biểu cao niên tại San Jose, mời thân hữu tham dự BBQ tại trang trại Kyoty phía Nam San Jose. Tôi ghi danh 1 bàn 10 người với giá $500. Tôi mời các bạn hữu trong danh sách có thầy Nguyễn Thường Vũ. Bác sĩ Vũ sinh hoạt với chúng tôi tại Bắc CA trên 40 năm. Bao nhiêu là kỳ họp mặt. Bao nhiêu lần biểu tình. Bao nhiêu lần dọn cơm cho homeless và bao nhiêu lần đi bộ cho thuyền nhân. Rồi một hôm có tin ông Vũ đóng cửa phòng mạch đi vớt người vượt biển.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.