Hôm nay,  

Thơ Bé

30/12/200100:00:00(Xem: 6593)
BÀ NỘI KỂ CHUYỆN

Em mê truyện cổ
Nên tối nằm ngủ
Bà thường kể chuyện
Bắt đầu…ngày xưa

Xưa có đàn kiến
Làm việc siêng năng
Cả ngày bò quanh
Tìm ra kho gạo

Kho gạo của vua
Nhiều vô số kể
Đàn kiến sắp hàng
Tha hoài không hết

Một con bò vào
Tha một hột gạo
Hai con bò vào
Tha hai hột gạo

Ba con bò vào
Tha ba hột gạo
Bốn con bò vào
Tha bốn hột gạo

Bốn con bò vào
Tha bốn hạt gạo
Năm con bò vào
Tha năm hột gạo


Kìa sáu con bò
Tha sáu hột gạo
Và bảy con bò
Tha bảy hạt gạo…

Cứ vậy bà đếm
Trăm hạt gạo rồi
Em nghe không nổi
Nhắm mắt ngủ vùi

Đêm sau ngoại hỏi
Còn muốn nghe không
Lại đòi chuyện kiến
Tha mãi không ngừng

Một con bò vào
Tha một hột gạo
Cho đến bao giờ
Kiến tha hết kho…

Cho đến bao giờ
Kiến tha đầy tổ
Mà trong giấc mơ
Em không thể nhớ!

Ôi giấc mơ xưa
Nôïi đâu còn nữa.
Nộïi đi đâu rồi
Nộïi ơi nộïi ơi!

Thảo Vy

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa, có một chú nai tên là Ruru có một bộ lông rất đẹp với 2 cái sừng lóng lánh như nạm ngọc và kim cương.
Lớp học của tôi hôm nay đông đủ, các em ngoan ngoãn chờ tôi giảng bài mới. Khi đang ghi bài trên bảng thì phía dưới có tiếng xì xào bằng tiếng Mỹ về trận động đất vừa qua.
Hôm nay em đi học, trời lạn (lạnh) lấm (lắm), nó thì 44 độ, và em mặc 2 cái áo lạnh. Em khôn (không) có muốn đi học vì em sợ độn (động) đất.
Chủ Nhật vừa rồi bé Nhi đã giận mẹ. Chuyện là trong bữa ăn sáng, bé Nhi muốn ăn trứng với bánh mì trước khi tới lớp học tiếng Việt,
Tóm tắt: Ngày xưa có một chú nai tên là Ruru có bộ lông rất đẹp và biết nghe và nói tiếng người.
Đang trong giờ tập đọc, bé Quỳnh một tay giơ cao, một tay bụm miệng.
Đây là bài “Viết Văn Việt” của Bảo Ngọc, về sự xúc động khi thấy một người bạn cùng trường bị tai nạn đụng xe và chết.
Ann vừa được theo mẹ về quê hương, không phải là đi chơi gì đâu, mà về vì bà ngoại bị bịnh nặng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.