Hôm nay,  

Bé Viết Văn Việt

13/11/200600:00:00(Xem: 30070)

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 272

ĐI XUỐNG PHỐ

Em và bé Phi rất thích được đi xuống phố Bolsa, nên ngày Chủ Nhật, ba má thường chở chúng em đi từ sáng sớm, vì nhà ở rất xa phố người Việt Nam.

Ba má nói phố Bolsa là phố của người Việt Nam, vì ở đó, mọi người đều nói tiếng Việt Nam mà không nói tiếng Mỹ. Khi xuống tới nơi, ba má thường cho chúng em đi ăn ở nhà hàng bán thức ăn Việt Nam. Khi thì chúng em được ăn bún, khi thì ăn phở. Em thích ăn các món ăn Việt Nam như chả giò, nem nướng, bún riêu, bún ốc. Còn Phi thì lúc nào cũng chỉ thích ăn cơm tấm bì có miếng thịt nướng thật bự. Ba má giải thích cho em biết về các món ăn ở ba miền của đất nước Việt Nam. Món nào em cũng thấy ngon, nhưng có món bún của miền Trung thì cay quá, nên lúc nào em cũng phải uống nước no cả bụng.

Ăn sáng xong, chúng em được dẫn vào các khu phố buôn bán dọc theo hai bên đường. Má em thường vô mấy tiệm để mua sắm những thứ lặt vặt hay coi các kiểu nữ trang bằng vàng rất đẹp ở trong Thương Xá Phước Lộc Thọ. Những lúc này ba và tụi em ngồi ở một hàng ăn để uống nước và đợi má. Em thấy trong Thương Xá rất nhiều người Việt Nam và họ nói tiếng Việt Nam với nhau. Em còn thấy có mấy bà cụ già ngồi bán báo, đó là những tờ báo bằng tiếng Việt. Lúc bước vào bên trong thương xá, em thấy ở phía bên ngoài có mấy cái bàn  ghế bằng đá, nhiều cụ già ngồi đánh cờ với nhau. Ở mấy chỗ đánh cờ, có đông người đứng bên cạnh để xem.

Sau khi đã ăn uống, đi coi các cửa tiệm và má đã mua xong các thứ, ba lại chở cả nhà đi vào chợ Việt Nam. Ba đẩy chiếc xe trống rỗng mà chỉ khoảng chừng nửa tiếng là trong xe đã chất đầy nào cá thịt, các thứ rau, các thứ đồ khô và trái cây…Vô trong chợ Việt Nam, em thấy má gặp nhiều người quen và cứ chào hỏi nhau vui lắm.

Có hôm tới xế chiều, ba mới lái xe về tới nhà. Trong lúc mấy cha con tắm rửa nghỉ ngơi thì má đã xuống bếp soạn đồ đạc đã mua, phần đem cất vô tủ đá, tủ lạnh, phần thì bỏ ra nấu nướng. Và cứ buổi chiều tối chủ nhật thì cả nhà được ăn một bữa cơm nóng sốt ngon lành.

Tuần nào ba má bận không đi xuống phố là hai chị em bớt vui, và cả ngày hôm đó, tuy cũng ăn uống đầy đủ, nhưng em cảm thấy kém ngon nhiều lắm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tuần trước cô giáo lớp Một về Việt Nam 3 tuần, tôi được “chỉ định” dạy thay vì tôi đã từng dạy lớp Một nhiều năm. Lớp tôi phụ trách được chi Trung Tâm Trưởng thế chỗ.
Joey Brown có 2 anh chị lớn 18 và 20 tuổi. Em đang học lớp Mẫu Giáo trường Montessori, thành phố Dana Point. Em rất thích thể thao, thích chơi bóng rổ, bóng bầu dục và bóng chày.
Ngày xưa rất xưa, tại một làng nhỏ hẻo lánh trong một vùng núi nước Nhật có một đôi vợ chồng nghèo khổ nhưng hiền lành. Hàng ngày, ông lão cùng với chú chó trắng ra đồng,
Ngày xưa rất xưa, tại một làng nhỏ hẻo lánh trong một vùng núi nước Nhật có một đôi vợ chồng nghèo khổ nhưng hiền lành. Hàng ngày, ông lão cùng với chú chó trắng ra đồng,
Gia đình của em có ông bà nội, ba mẹ của em và anh Hai của em, anh em với em. Cọng lại là có 7 người. Cũng nhiều người, mà em rớt (rất) là thít (thích) buổi tối, vui nhiều lắm.
Gia đình của em có ông bà nội, ba mẹ của em và anh Hai của em, anh em với em. Cọng lại là có 7 người. Cũng nhiều người, mà em rớt (rất) là thít (thích) buổi tối, vui nhiều lắm.
Mới đó mà mấy năm học của các bạn đã qua mau chóng, và cuối tháng này, BN mừng một số các bạn ra trường.
Có một người chủ trại cừu, chỉ cho chú bé chăn cừu thả cừu gần một khu rừng rậm cách làng không xa lắm. Được ít lâu, chú chăn cừu cảm thấy nhàm chắn công việc của mình.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.