Hôm nay,  

Bạn Em

03/04/200500:00:00(Xem: 5140)
tn_04032005_4

Năm nay đi học, em vui nhất là có người bạn mới tên là Li. Bị em học trường Mỹ, mà nhà em ở rất xa nơi có người Việt Nam ở nhiều, nên trong trường tuy có học sinh Việt Nam mà lớp em lại không có, chỉ một mình em thôi. Vì vậy, từ khi gia đình em tới thành phố này, đi học nói toàn tiếng Mỹ, em quên dần tiếng Việt Nam. Điều này rất là xấu đối với em, vì quên như vậy, lâu lâu ông bà ngoại em về thăm, mấy cô dì, mấy chú cậu về chơi, nói toàn tiếng Việt nên em cứ chui rúc vô trong phòng, đóng cửa lại.
Bây giờ em có Li, cô giáo lại ưu tiên cho hai đứa ngồi gần nhau, nên trong giờ học hay giờ chơi, hai đứa giúp đỡ nhau, nói tiếng Việt Nam với nhau, em dần dần nhớ lại, như vậy là quá tốt đối với em.
Bạn em không cao hơn em bao nhiêu, nhưng khi đứng đo chung thì em có ngắn hơn Li một chút. Tóc Li không phải màu đen như tóc em mà hơi nâu nâu. Li nói tại vì Li sinh ra ở một nước xa lắm, ở vùng Bắc Âu là xứ tuyết, sau đó mới sang nước Mỹ. Li nói ở bên kia thì lạnh, còn California thì lại nóng quá, nếu chia đều cho nhau thì mới là mát mẻ. Em rất thích nghe Li nói chuyện, Li có trí nhớ rất tốt, hồi ở bên xứ Bắc Âu Li còn bé tí tẹo mà chuyện gì cũng không quên. Li nói lúc nhỏ xíu Li đã biết tắm tuyết. Bạn có biết tắm tuyết là sao không" Không phải ra đứng giữa trời cho tuyết rơi đầy cả người mình đâu, mà lấy xẻng xúc tuyết thành một cái lỗ vừa người nằm, rồi nằm xuống cho tuyết phủ xung quanh. Không biết Li có nói thật không, nếu Li làm được vậy là em phục bạn lắm. Li học cũng rất giỏi, bạn giỏi nhất là môn toán và tiếng Mỹ. Khi em tới nhà Li chơi, thấy Li có một phòng riêng mà lúc nào cũng ngăn nắp. Li còn biết làm homework giúp mẹ, còn vẽ tranh để treo trong phòng riêng. Em thích nhất là bức tranh màu nước Li tự vẽ mình. Li nói Li soi mặt trong gương để vẽ, nhưng thấy buồn cười lắm, vì cái cổ của Li cao như cổ con cò, còn tóc thì loe ngoe vài sợi. Li vẽ con mèo của Li, con mèo của Li mặt hiền khô mà Li vẽ rất dữ, thấy giống con cọp nhiều hơn. Li nói, khi nào vẽ giỏi mới dám vẽ ba má của Li, vì má Li đẹp lắm, Li vẽ sẽ không đẹp. Li có anh chị nhiều hơn em và vì Li là em út nên được cưng chiều. Li rất thích cột tóc chẻ thành hai cụm hai bên, Li nói đó là kiểu tóc tai thỏ của Li.


Li cũng như em, rất thèm ăn mì gói. Bữa nào em hay Li có được một gói mì gói là giờ ra chơi chia nhau ăn chung. Đâu cần phải nấu chín lên, cứ vậy mà hai đứa em ăn ngon lắm. Mấy đứa bạn Mỹ cũng xin ăn thử rồi ghiền luôn, nên dấu đem theo được một gói mì là ăn ít lắm, vì các bạn xúm lại là sạch sẽ liền.
Li còn biết nhiều trò chơi, khéo tay nữa. Mỗi giờ chơi, hai đứa ra góc sân, ở đó có nhiều cỏ và nhiều hoa mọc chen với cỏ. Hai đứa hái thật nhiều và Li nối lại thành cái vòng hoa cùng với cỏ để đeo cổ. Em rất thích cái mùi của nó, mấy đứa bạn Mỹ cũng xin đeo và hửi mùi đó. Chúng nó làm sao biết được những trò chơi dễ thương như Li.
Từ ngày có Li bên cạnh, em không còn nhút nhát hay sợ hãi như trước nữa, mà tiếng Việt em cũng nói giỏi hơn. Mỗi lần ông bà ngoại, các chú cô dì cậu về là em chào hỏi và nói chuyện bằng tiếng Việt, ai cũng khen em giỏi. Ai cũng khen em giỏi nhưng không biết tại sao em giỏi. Thì cũng vì có Li là bạn em, nên em nói tiếng Việt và mạnh dạn hơn nhiều. Em rất thương Li, em muốn Li là bạn của em từ giờ cho tới khi em lớn.

Tạ Cát Cát

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vào dịp hè, cha em và em chuẩn bị đồ đạc để về Việt Nam. Phi trường rất xa nên phải mất hai tiếng đồng hồ mới đến nơi.
Bảo Ngọc vừa nhận được tin buồn, ông ngoại của bạn David Phạm vừa từ trần vào Chủ Nhật tuần trước (19/11/2014). Tuy ghi tuổi là 88 nhưng tuổi thọ thật của Ông là 90 tuổi.
Cứ thế, hai người tiều phu bước về nhà, vừa đi vừa thổi phù phù vào mấy ngón tay, và nện đôi ủng có đế boc sắt xuống nền tuyết dày như ổ bánh bông lan.
Cứ thế, hai người tiều phu bước về nhà, vừa đi vừa thổi phù phù vào mấy ngón tay, và nện đôi ủng có đế boc sắt xuống nền tuyết dày như ổ bánh bông lan.
Vì em biết ông Hiệu Trưởng là người công bằng nên em nói em sẽ méc ông bà nội đánh em chảy máu để ông xử. Ba tức vì em không nghe lời nên bỏ đi.
Tron (trong) nhà em có 5 người lơn và 2 em nhỏ. Người lớn là: Ông ngoại, bà ngoại, ba, mẹ và cô em. Em nhỏ là em và em của em.
“Ánh Sáng Kỳ Diệu” là câu của chú Luật Sư Nguyễn Hoàng Dũng khen ngợi đêm kỷ niệm 25 năm của Đoàn Văn Nghệ Lạc Hồng, tổ chức vào ngày 8 tháng 11 vừa qua.
Các bạn ơi, vui quá! Chị Út Hương và Ông Doãn Quốc Sỹ lại gửi truyện cổ tích mới dịch tới nè! Trang thiếu nhi cám ơn chị Út Hương và Ông Sỹ nhiều nhiều nhiều lắm!
Hồng là cô bé học trò dễ thương, siêng năng và học giỏi trong lớp tôi. Hồng là lớp trưởng, rất ngoan và thông minh.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.