Hôm nay,  

Chiếc Xe Đạp Của Em

28/09/200300:00:00(Xem: 3577)
tn_09282003_3

Tuy đã tới mùa nhập học, nhưng mỗi sáng cuối tuần, em đều dậy thật sớm cùng lúc với ông mặt trời cười, đánh thức các chú chim dậy hót vang ngoài vườn.
Lúc đó em đã sẳn sàng leo lên xe cùng các bạn đạp chạy một vòng đua, vui quá là vui!
Nhưng không phải hễ lên xe là đạp đâu. Trước đó ba em đã coi sóc chiếc xe đạp kỷ lắm vì ba em thường bảo hầu hết các trẻ em đi xe đạp thường bị té trầy đầu gối, khủy tay, dù các em đạp xe rất cẩn thận cũng có lúc bị té như thường. Cho nên, đi xe đạp trước hết phải rõ những cách thức và quy tắc thì mới được an toàn.
Không phải chỉ trẻ em, mà cả nước Mỹ, hàng năm có chừng 800 người chết vì tai nạn xe đạp, do bị thương ở đầu. Nhiều ngưởi bị gãy xương vai nặng, tức ngực, gãy tay gãy chân, phải đưa đi cấp cứu. Vì vậy, em cũng phải biết những điều cần thiết khi đi xe đạp:

. Chiếc xe đạp phải đúng cỡ với chiều cao của em, và khi ngồi lên xe, hai chân phải chạm mặt đất.
. Khoảng trống giữa yên xe đạp em ngồi và thành xe đạp cần ở khoảng cách 1 đến 3 inches (2.5 đến 7.6 centimeters).
. Yên xe đạp cần được điều chỉnh vừa tầm với đầu gối chân có thể cong lại dễ dàng.
. Bắt chặt yên xe, tay lái và bánh xe đạp. Mọi thứ cần phải kiểm tra trước khi lên xe.
. Coi lại dầu nhớt sên xe.
. Kiểm tra bộ thắng không bị dính, bị trượt
. Coi lại bánh xe, bơm vừa đủ đừng quá căng, đừng quá xẹp.
. Nếu chở đồ đạc thì để đằng sau chứ tuyệt đối không để phía trước.
. Nên để đèn phản xạ để mọi người nhìn thấy xe đạp đến.
. Và điều tối quan trọng là luôn luôn phải đội nón an toàn.
Các bạn thấy tội nghiệp ba em không" Mỗi ngày phải nhắc em và giúp em kiểm tra xe đạp trước khi em lên xe, đạp đua cùng các bạn.
Tí Láu

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mùa hè, ba mẹ em cho em về Việt Nam thăm bà ngoại. Bà ngoại em ở dưới quê xa lắm, phải đi xe hơi mất nhiều giờ, và em rớt (rất) là mệt vì trời nón (nóng).
Đúng hôm nay, các bạn thiếu nhi được đến tham dự ngày phát Giải “Bé Viết Văn Việt”, cũng như hàng năm, giải “mầm non” này được dựa vào những cây “thông lớn” vững chãi.
Bà phù thủy đã cho người đàn bà hiếm muộn một hạt lúa. Người đàn bà đem về trồng, hạt lúa mọc mầm thành một cây hoa và cô bé tí hon ở giữa nhụy của bông hoa đó.
Chị em tên là Bảo Trân, tên ở nhà là chị bé Nhỏ, mà em đâu thấy chị nhỏ, chị cao lắm, mà gầy, gầy ốm thì đâu phải là bé.
Mình tên là Bích Đào, tên Mỹ của mình là Catherine. Năm nay mình 10 tuổi. Vì ba mình là Mỹ lai da den, nhiều đời, nên khi sinh ra mình, da mình không trắng, mà nâu.
Cô bé Tí Hon ngồi trên tàu lá sen, khóc sướt mướt vì không muốn ở nhà của lão cóc và không muốn lấy thằng con gớm ghiếc của lão cóc già.
Đã nhiều năm, tôi không hề nghỉ Hè vì tôi chẳng đi đâu. Hơn nữa, Trung Tâm Việt Ngữ nơi tôi cộng tác vẫn mở lớp Hè cho các em,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.