Hôm nay,  

Mỹ Lan & Cácbạn

14/09/200300:00:00(Xem: 2221)
. Chị Mỹ Lan mến,
Hôm nay em mới dám viết thư cho chị Mỹ Lan. Em đọc trang Thiếu Nhi của Việt Báo lâu rồi. Em rất thích. Em cũng đang đi học tiếng Việt, nhưng về nhà mấy anh chị của em chỉ nói với nhau bằng tiếng Mỹ thôi. Cho nên cuối tuần em phải đi thăm bà ngoại, để ăn món ăn bà ngoại nấu và nói tiếng Việt với bà ngoại vui lắm. Bà ngoại em còn thuộc rất nhiều câu thơ ca dao Việt Nam, như câu: "Chiều chiều ra đứng ngõ sau. Ngó về quê ngoại ruột đau chín chìu…Rồi có câu này nữa:
"Chiều chiều con quạ nó kêu sông
Nó kêu bớ mẹ, chớ lấy chồng mà bỏ con…."
Em cũng thích câu này nữa. Em về đọc cho má em nghe, má em cười quá là cười, vui không" Đó, em muốn nói với chị Mỹ Lan tại sao em thích học tiếng Việt. (Thương Thương. Westminster).

.Thương Thương,
Tên em nghe thật dễ thương. Ở ngoài, chắc em cũng dễ thương như cái tên, phải không" Đã dễ thương còn giỏi nữa. Đi học tiếng Việt, biết thương bà ngoại, thương quê hương. Cũng nhờ Thương Thương mà Mỹ Lan biết được mấy câu ca dao quá hay đó. Học tiếng việt giỏi rồi, Thương Thương phải viết bài gửi cho trang TN Việt Báo đó nha.
. Báo tin:
Tí Phá báo cho các bạn gia đình TN một tin buồn mà vui. Đó là chuyện bạn Tí Tham. Trung Thu vừa rồi, Tí Tham ăn nhiều bánh quá nên bị đầy bụng, ôm bụng nhăn nhó đến mấy ngày, phải uống thuốc. Bây giờ thì Tí Tham khỏe rồi, nhưng Tí Tham nói: Buồn quá, phải chờ tới một năm nữa mới được ăn bánh Trung Thu lại.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Gia đình của em có 4 người: ba, mẹ, chị gái của em và em. Chị em và em sinh ra tại California, nhưng ba mẹ của em thì đến Mỹ từ Việt Nam.
Phần đông chúng ta đều sinh ra sau ngày 30,4, cái ngày mà mỗi năm, trong mỗi gia đình Việt Nam đều không quên được nỗi kinh hoàng của súng đạn, của các cuộc vượt thoát tìm tự do.
Tóm tắt: Một hôm, ông lão đánh cá bắt được một con cá vàng. Cá vàng mở miệng nói nếu ông tha mạng thì muốn gì cá cũng đền đáp. Ông lão thả cá rồi đi về nhà.
Vẫn tiếp theo câu chuyện của cô bé Nina Lê với mảnh ký ức thứ nhất trong bước đường tìm học, một mình bỏ lại cha mẹ, gia đình, đến một đất nước xa lạ.
Cho nên từ ngàn xưa ông cha ta đã khuyên chúng ta phải luôn luôn cố gắng học tập và không ngừng vươn lên, phải kiên trì nhẫn nại thì mới có ngày thành công.
Có những anh lớn,chị lớn mà chúng ta hết sức ngưỡng mộ, về học hành hay các môn nghệ thuật, thể thao. Hôm nay, BN giới thiệu với các bạn một thiếu nhi vừa đem lại vẻ vang cho ngành thể dục dụng cụ của nước Mỹ,
Tóm tắt: Một hôm, ông lão đánh cá bắt được một con cá vàng. Cá xin tha mạng và sau đó, ông lão thả cá và về kể cho vợ nghe. Mụ vợ nhiếc mắng ông lão sao không xin cá vàng một cái máng cho lợn ăn.
Hôm nay, các em cùng cô đọc tiếp theo phần “Mảnh Ký Ức Thứ Nhất”, tâm tình của một cô nữ sinh rời gia đình để đi du học vào tuổi 15, Nina Lê.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.