Hôm nay,  

Mỹ Lan & Cácbạn

14/09/200300:00:00(Xem: 2169)
. Chị Mỹ Lan mến,
Hôm nay em mới dám viết thư cho chị Mỹ Lan. Em đọc trang Thiếu Nhi của Việt Báo lâu rồi. Em rất thích. Em cũng đang đi học tiếng Việt, nhưng về nhà mấy anh chị của em chỉ nói với nhau bằng tiếng Mỹ thôi. Cho nên cuối tuần em phải đi thăm bà ngoại, để ăn món ăn bà ngoại nấu và nói tiếng Việt với bà ngoại vui lắm. Bà ngoại em còn thuộc rất nhiều câu thơ ca dao Việt Nam, như câu: "Chiều chiều ra đứng ngõ sau. Ngó về quê ngoại ruột đau chín chìu…Rồi có câu này nữa:
"Chiều chiều con quạ nó kêu sông
Nó kêu bớ mẹ, chớ lấy chồng mà bỏ con…."
Em cũng thích câu này nữa. Em về đọc cho má em nghe, má em cười quá là cười, vui không" Đó, em muốn nói với chị Mỹ Lan tại sao em thích học tiếng Việt. (Thương Thương. Westminster).

.Thương Thương,
Tên em nghe thật dễ thương. Ở ngoài, chắc em cũng dễ thương như cái tên, phải không" Đã dễ thương còn giỏi nữa. Đi học tiếng Việt, biết thương bà ngoại, thương quê hương. Cũng nhờ Thương Thương mà Mỹ Lan biết được mấy câu ca dao quá hay đó. Học tiếng việt giỏi rồi, Thương Thương phải viết bài gửi cho trang TN Việt Báo đó nha.
. Báo tin:
Tí Phá báo cho các bạn gia đình TN một tin buồn mà vui. Đó là chuyện bạn Tí Tham. Trung Thu vừa rồi, Tí Tham ăn nhiều bánh quá nên bị đầy bụng, ôm bụng nhăn nhó đến mấy ngày, phải uống thuốc. Bây giờ thì Tí Tham khỏe rồi, nhưng Tí Tham nói: Buồn quá, phải chờ tới một năm nữa mới được ăn bánh Trung Thu lại.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Xưa có một bà hoàng hậu già, vốn là một phù thủy, sinh được một cô con gái rất xinh đẹp. Mụ phù thủy có lệnh, ai trả lời được mấy câu hỏi của mụ, mụ mới gả con, còn không thì bị chém đầu. Có một vị hoàng tử si mê cô gái, đã ốm tươn g tư trong ba năm, cuối cùng vua cha phải cho hoàng tử đi tìm mụ phù thủy. Dọc đường hoàng tử gặp một người có cái bụng cao bằng trái núi, đòi đi theo. Lại gặp một anh chàng áp tai xuống đất thì nghe hết mọi chuyện dù xa đến mấy, cũng xin đi theo...
Bạn của em ở trường Mỹ có nhiều sắc dân. Khi thấy em có áo quần quốc phục mặc Tết, rồi được tiền lì xì, các bạn cùng đi với em xem hội chợ Tết, thấy những hoạt cảnh lịch sử thì cứ hỏi em, mà em chẳng biết trả lời sao cho rõ. Em chỉ biết Tết đến là rất vui, được ăn nhiều mà ngon, được mặc áo đẹp, được đi chùa, đi hội chợ Tết, có bạn đi nhà thờ, và được nhiều tiền mừng tuổi lắm. Vậy chị Bảo Ngọc mách cho em để em có thể giải thích cho các bạn khi bị hỏi chị nhé.Tết là cái gì vậy chị? Bây giờ Tết qua rồi mà em vẫn bị các bạn hỏi hoài! ( Danny Vũ)
Kỳ 2 (tiếp theo) 2. Sự Đồng Cảm và Thấu Hiểu Các Tâm Trạng Của Người Xung Quanh Đối với các em bị bịnh tự kỷ, việc thấu hiểu tâm trạng vui buồn, những câu chuyện dí dỏm sẽ là một thử thách lớn cho các em. Do vì các em không thích giao tiếp và kém cõi về mặt ngôn ngữ nên các em khó có sự đồng cảm với tâm trạng những người xung quanh. 3. Va Chạm Về Thể Xác
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà hoàng hậu già, vốn là phù thủy. Mụ sinh được một cô con gái rất xinh đẹp. Mụ phù thủy lại có lệnh, ai muốn lấy được con gái mụ thì phải làm được những điều mụ yêu cầu. Nhiều người đã rơi đầu vì những điều lệ quái ác của mụ. Có một vị hoàng tử mê cô gái đến ốm tương tư ba năm, sau cùng, vua phải cho hoàng tử đi gặp mụ phù thủy. Dọc đường, hoàng tử gặp một quái nhân có cái bụng cao bằng trái núi, xin cho được theo hầu hoàng tử. Hoàng tử chê gã cồng kềnh, thì gã vội vàng khoe khoang...
Xưa có một bà hoàng hậu già, vốn là một mụ phù thủy. Mụ sinh được một con gái đẹp vào bậc nhất trên đời.
Đã hơn một tuần qua, em vẫn còn như chìm đắm trong không khí của pháo nổ, của những phong bao đỏ mừn (mừng) tuổi,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.