Hôm nay,  

Bé Ơi Bé: Con Kiến!

07/10/200100:00:00(Xem: 4985)
tn_10162001c
Em thường thấy trên vỉa hè, ngoài vườn, những con kiến bò hàng dài, hoặc xúm lại tha mồi, hay dọn tổ từ nơi này đến nơi khác, mang theo cả trứng lẫn thức ăn. Giống kiến sống thành đoàn thể. Mỗi tổ kiến gồm có hai ba chục kiến cái gọi là kiến chúa, vài trăm kiến đực và hàng vạn kiến thợ. Kiến chúa và kiến đực có cánh và lớn hơn kiến thợ.

Thân kiến gồm có ba phần: đầu, ức và bụng. Đầu có hai râu, hai mắt và miệng. Khi kiến cắn ta, miệng nó nhả ra một chất độc làm đau nhức. Kiến chúa và kiến đực ở luôn trong tổ, chỉ có kiến thợ ra ngoài kiếm thức ăn. Có thứ kiến biết nuôi rệp cây để hút chất bổ trong cơ thể của rệp cây như người ta nuôi bò lấy sữa vậy. Kiến chúa sau khi đẻ trứng thì rụng cánh, không mọc nữa. Kiến thợ mang những trứng đó để vào các ngăn trong hang. Trứng nở thành sâu, sâu thay vỏ biến ra ấu trùng, ấu trùng thành con kiến.

Có nhiều giống kiến khác nhau. Kiến hay bâu vào thức ăn của ta, có khi đốt ta nữa. Các em nhớ tránh các ổ kiến vì kiến cắn đau lắm.

Cô Ba Ký Cóp

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chương trình đón Giáng Sinh sớm của Thiếu Nhi Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ trên Đài VNA-TV.
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà góa sống với hai đứa con gái. Trước nhà có hai cây hoa hồng, một ra bông đỏ, một ra bông trắng vì vậy tên của hai cô là Bạch Tuyết và Hồng Hoa. Hai cô thường vào rừng hái trái nên các thú rừng đều coi họ như bạn. Vào một ngày mùa đông, có chú gấu đến xin vào nhà sưởi ấm và chú trở thành bạn của hai cô. Mùa đông qua và mùa Xuân tới, họ lại càng thân mật với nhau hơn...
Các bạn thân mến, Hồi nhỏ mình có học một câu trong chương trình tiếng Việt: Thời gian thấm thoắt thoi đưa Nó đi đi mãi, không chờ đợi ai!
Mùa lễ Tạ Ơn vừa mới qua, nhưng em vẫn còn cảm thấy niềm vui lâng lâng, khi em đuợc làm một việt (việc) nhiều ý nghỉa (nghĩa).
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà góa, sống với hai cô con gái trong một túp lều tranh. Trước nhà có hai cây hoa hồng ra bông trắng và đỏ,nên một cô tên là Bạch Tuyết, một cô tên là Hồng Hoa. Hai cô gái thường vào rừng hái trái nên các thú rừng đều là bạn của họ. Một đêm đông, có tiếng gõ cửa, một chú gấu xin vào trú lạnh. Gấu được ngồi sưởi ấm bên bếp lửa và hai cô gái quen dần, đùa giỡn với gấu rất thân mật...
Em chưa hề nhìn thấy con gà Tây khi nó chưa chết như thế nào! Nhưn (Nhưng) năm nào mà đến ngày Lễ Tạ Ơn là em lại thấy một con gà tây chết rồi mà thơm phứt (phức), trần trụi nằm trên cái khay lớn, lấy từ trong cái lò nướng đem ra.
Mùa rét năm nay, tôi chưa tiện nói với các em về nỗi bất hạnh, khó khăn của những người nghèo không có nhà cửa, sống lang thang trong ngày và đêm ngủ ở các bãi đất trống, hay trước cửa chợ, trong các công viên, co ro, bệnh hoạn vì thiếu thốn phương tiện. Vậy mà trước ngày lễ Tạ Ơn, một số em đã đưa cho tôi một số tiền các em dành dụm được, và yêu cầu tôi có một buổi phát túi ngủ, phát chăn cho người không nhà.
Tóm tắt: Ngày xưa có một người đàn bà góa sống với hai cô con gái trong một túp lều tranh. Vì trước sân có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa trắng, một cây ra hoa đỏ, nên bà đặt tên cho con là Bạch Tuyết và Hồng Hoa.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.