Hôm nay,  

Tìm Hiểu: Kẹo

11/01/200400:00:00(Xem: 3540)
tn_01112004_4
Con nít thích ăn kẹo. Các bạn thiếu nhi cũng đâu phải là con nít mà có bạn cũng thích ăn kẹo như điên, phải không"
Nhưng đâu bạn nào biết kẹo từ đâu ra chứ" Nhiều bạn nói là kẹo từ cục đường người ta chế biến ra. Nhưgn từ đâu mà có cục đường để chế ra kẹo"
Trong cây cối, có một số cây trong thân chứa chất nước ngọt. Như ở Việt Nam mình có cây mía, củ cải đường. Khi những cây này lớn lên, người ta đem tới nhà máy đường đề nghiền, ép cho chất nước ngọt trong cây chảy ra. Sau dó, người ta sẽ dùngkỹ thuật để lọc, gạn lấy chất trong, ngọt trong thực vật rồi cho thêm vào các thứ khác như sô-cô-la, sữa bò, chất bột rồi chế tạo ra đủ các thứ kẹo. Người ta cho thêm những tinh dầu thơm đặc biệt khi làm kẹo để có các laoại kẹo mùi sữa, mùi táo, mùi dứa, mùi sô-cô-la, mùi cam, mùi quít. Ở Canada có một loài cây rất to, nhựa của nó rất ngọt. Nếu đục một lỗ lớn trên thân cây thì chất nước ngọt sẽ chảy ra. Người ta dùng thứ nước ngọt này để làm đường ăn.

Kẹo là một thức ăn rất hấp dẫn với trẻ thơ và thiếu nhi. Nhưng các bạn đừng ăn nhiều kẹo quá mà bị đau răng như bạn Tí Tham, sau mùa Giáng Sinh là bạn phải đi nha sĩ tới mấy lần rồi đó.
Để trẻ con bớt ăn kẹo, ở một vài nước ở Âu Châu như Thụy Điển, Đan Mạch và Na Uy, trong một tuần, trẻ con chỉ được ăn kẹo vào ngày cuối tuần. Ngày ấy tha hồ muốn vòi vĩnh ăn kẹo gì thì ăn, ăn bao nhiêu cũng được, nhưng trong suốt tuần phải nhịn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong chuyến đi này, gia đình em gồm có bố, mẹ, hai chị gái, em, và em gái của em. Chuyến đi khởi hành lúc 7:30 tối và đến nơi lúc 3:00 giờ sáng. Trên xe mọi người đều ngủ chỉ trừ bố phải thức để lái xe.
Chúng ta vừa qua một ngày đón mừng Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ. Và đêm đến, trên khắp bầu trời của lãnh thổ nước Mỹ, pháo bông sáng rực màn đêm, cả nước Mỹ
Ngày xưa có một ông Vua và bà Hoàng hậu ngày nào cũng mong: “Ước gì mình có một đứa con”, nhưng ước hoài mà không thấy.
Ngày xưa có một ông Vua và bà Hoàng hậu ngày nào cũng mong: “Ước gì mình có một đứa con”, nhưng ước hoài mà không thấy.
Hai tuần lễ trước, tôi kể cho các em nghe về trận động đất ở Nepal. Tôi cho các em xem một vài tấm hình chụp cảnh tượng động đất.
Chúng ta đã qua ngày Lễ Mẹ, ngày Lễ Cha với lòng biết ơn hai vị sinh thành, đã một đời hy sinh tận tụy vì con. Bao nhiêu lời cám ơn cũng không đầy tình thương rộng như trời biển.
Tóm tắt: Có hai đứa bé lớn lên trong một ngôi làng, cô gái bị câm, chúng rất thân thiết với nhau và khi đứa con trai tới tuổi phải theo đoàn ghe ra biển tập nghề chài lưới.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.