Hôm nay,  

Mỹ Lan & Các Bạn

22/09/200200:00:00(Xem: 3326)
.Chị Mỹ Lan thân mến,
Bữa, em có lén đọc trang Gia Đình của chị NH, thấy chị đề nghị nhiều biện pháp để "trị" con nít làm tụi em sợ muốn lên cơn sốt luôn. Chị ơi, nào là nhốt, bắt nhịn ăn…em mà nhịn ăn một bữa là đổ mồ hôi, run lập cập, đứng không vững. Em mới đọc có chút xíu thì mẹ em biểu em nên tìm trang TN mà đọc, còn trang gia đình là của người lớn. Vậy chị Mỹ Lan ơi, có phải người lớn đang hùa nhau tìm cách ăn hiếp bọn con nít hôn đây. Nếu chị Mỹ Lan có đọc rồi thì giải nghĩa cho tụi em, để tụi em khỏi "hú hồn".
Em là Tí Sợ,
bạn của Tí Phá.

Tí Sợ ơi!


Mỹ Lan đã đọc kỷ bài viết đó rồi, không có gì đáng sợ cả. Bị tụi con nít mình hay làm cho người lớn "điên cái đầu". Đâu phải bạn nào cũng sợ "đủ thứ" như Tí Sợ, hay phá dễ thương như Tí Phá đâu, mà là hư lắm. Người lớn bàn nhau những phương pháp để giúp mình ngoan ngoãn, học giỏi thôi mà. Dỹ nhiên nếu có bạn nào hư quá, bất trị quá, thì người lớn cũng phải có hình phạt để răn đe. Trang thiếu nhi của chúng mình, bạn phá có, bạn nghịch ngợm có, vui đùa cũng có, nhưng Mỹ Lan biết chắc rằng, tất cả đều không có ai là "thiếu nhi hư" hết trơn. Tí Sợ đã yên tâm chưa"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa có một cặp vợ chồng, cầu khấn mãi mới sinh được một mụn con gái. Đứa con gái này nuôi hoài không lớn nên hai vợ chồng bàn nhau, đem bỏ trong rừng.
Lâu lắm rồi mới thấy bạn Mai Hân viết bài gửi cho trang thiếu nhi, B.N thông cảm thôi, vì các lên lớp lớn, bạn càng dành thì giờ để học nhiều hơn. Cuối tháng 2 vừa qua,
Đa số các bạn thiếu nhi đều thích các màn trình diễn, bay vọt lên khỏi mặt nước của loài cá heo, và loại động vật này rất dễ thân thiện, gần gũi với con người nếu được huấn luyện.
Một năm sau, Ka Điêng sinh một bé trai mặt mày khôi ngô, tuấn tú. Nàng không còn quạnh hịu như trước nữa. Mặc dù không biết cha của đứa bé là ai, nhưng nàng vẫn cảm thấy vui sướng.
Văn phòng chưa mở cửa, tôi lững thững đi về lớp. Tôi mở tất cả các cửa sổ để đuổi mùi mốc trong phòng. Không khí trong lành ùa vào phòng, tôi rùng mình và vội khoác thêm chiếc áo len.
Em đã trễ, và em phải chạy vội vào lớp, em không muốn bị mất tiền “mừng tuỗi (tuổi)”. May quá, các bạn đan (đang) chúc Tết cô em, em đi mau về chỗ ngồi của mình.
Chủ Nhật tuần rồi, Bảo Ngọc được tham dự một buổi sinh hoạt và Văn Nghệ “Hội Xuân Bắc Ninh” do Hội Đồng Hương Bắc Ninh Nam California tổ chức..
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.