Hôm nay,  

Chiếc Bình Nứt

10/12/200600:00:00(Xem: 7133)

Câu chuyện của Guyloup

Tranh Vẽ: Shirley Tong

Các bạn thân mến,

Shirley Tong, cô bé với giấc mơ hội họa mà tuần trước Ngân Hà đã giới thiệu với các bạn, đã gửi cho trang thiếu nhi của chúng mình tranh vẽ câu chuyện”Chiếc Bình Nứt”. Trước khi xem tranh, các bạn nhớ đọc truyện trước để theo dõi các hình vẽ của bạn Shirley Tong nhé.

CHIẾC BÌNH NỨT

Ngày xưa, ở tận bên Trung Quốc có một người đàn ông thường đi gánh nước bằng hai cái bình (cái lu bằng đất) treo hai đầu một cái đòn gánh.

Một trong hai cái bình còn nguyên lành, nên đoạn đường từ suối về nhà lúc nào cũng được một bình nước đầy ắp, còn cái bình kia vơi dần, về đến lúc nào cũng còn chừng khoảng một nửa vì bình bị nứt bể. Cho nên suốt hai năm trời, người gánh ngày nào cũng mang về nhà được có một bình rưỡi nước.

Cái bình nguyên vẹn thì hãnh diện quá về thành tích và hoàn tất tuyệt hảo nhiệm vụ nó thi hành. Nhưng cái bình nứt thì sao" Nó rất khổ sở và xấu hổ vì khuyết điểm và cho là không làm trọn được nhiệm vụ của một cái bình đựng nước. Nó tự cho là một vật dụng tàn phế và một thất bại cay đắng. Sau hai năm, không chịu đựng dược nữa, một ngày kia, bên bờ suối, chiếc bình nứt đã lên tiếng với người gánh nước: “Con thật lấy làm xấu hổ vì vết nứt bên hông đã làm chảy rất nhiều nước do công sức của bác gánh về nhà.

Người gánh nước trả lời: “ Con không để ý tới một bên đường đi, phía của con hoa mọc đầy đó sao! Đó là vì ta luôn luôn biết khuyết điểm của con nên ta đã gieo hạt hoa phía đó và mỗi ngày trên đường về nhà, chúng ta đã tưới nước cho chúng nó…Hai năm nay ta vẫn thường hái những bông hoa đẹp đó để chưng lên bàn. Nếu con không bị một vết nứt thì trong nhà đâu có được nhiều hoa để chưng bày đẹp đẽ như vậy.”

Các bạn ơi! Ai trong mỗi chúng ta mà không có khuyết điểm riêng biệt. Chúng ta đều là những cái bình nứt cả. Nhưng chính các vết nứt làm nên các khuyết điểm của từng người và nếu biết tận dụng thì nó sẽ trở thành có ích khiến cho đời sống chung trở nên thú vị, thoải mái và có ý nghĩa. Chúng ta phải chấp nhận cá tính của từng người trong cuộc sống và hãy tìm ra những cái tốt lành của họ.

Thật hạnh phúc, may mắn cho tất cả các bạn “bình nứt” của tôi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi đã nghỉ Hè được 2 tuần và bắt đầu nhớ các em học sinh thân yêu của tôi. Cũng may, tuần tới các em đã đi học lại.
Hơm (Hôm) nay em đi học lại, em làm biến (biếng) lắm. Em muốn ngũ (ngủ) thêm, nhưn (nhưng) mẹ lại thứt (thức) em dậy và bắt em ăn sáng để chỡ (chở) em đến trường.
Một năm trôi qua nhanh quá. Đã sắp đến tháng 8, và chúng ta chuẩn bị đi dự giải “Bé Viết Văn Việt” của gia đình Thiếu Nhi Việt Báo.
Katelynn Đinh Hồng Trúc mới 6 tuổi, em rất thích vẽ và tự suy nghĩ để vẽ theo đề tài em thích. Em đã nhờ cô giáo gửi đến Trang Thiếu Nhi Việt Báo dự thi “Em Vẽ Tranh”.
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông vua và bà hoàng hậu mong mãi mới sinh được một công chúa. Lúc đặt yến tiệc ăn mừng, nhà vua đã mời 12 bà mụ mà quên bà mụ thứ 13,
Sáng em được ngũ (ngủ) trễ, khôn (không) bị hối ăn sáng. Thức dậy, em được chơi game, được dùng iPad, được xem truyền hình. Em còn được nói chuyện với bạn bằng phone.
Lâu rồi, chúng ta chưa trở lại sinh hoạt các võ đường. Tuần này Bảo Ngọc giới thiệu với các bạn hai võ sinh xuất sắc của Võ Đường Taekwon-Do Hwa-Rang-Kwan.
Tóm tắt: Ngày xưa có ông vua và hoàng hậu mãi mới sinh được một cô con gái xinh đẹp. Nhà vua đãi tiệc ăn mừng, mời luôn 12 bà mụ, mà quên mời bà mụ thứ 13.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.