Hôm nay,  

Tiếng Việt

04/06/200600:00:00(Xem: 4654)

Đối với em, là một người gốc Việt giữ gìn tiếng nói, văn hóa và phong tục của mình trên một đất nước xa lạ rất là quan trọng.  Không những quan trọng mà là một bổn phận làm sao để mãi mãi “Người Việt còn, tiếng Việt còn”.

Học tiếng Việt mang lại cho em rất nhiều lợi ích. Trước tiên là tiếp xúc thường xuyên trong gia đình và họ hàng làm cho tình cảm gần gũi với nhau hơn.  Em có thể sử dụng hằng ngày trong cộng đồng  và để giao thiệp ngoài xã hội.  Em có thể tìm hiểu sâu về văn hóa, phong tục truyền thống của dân tộc mình.  Vả lại em còn hiểu biết được nguyên nhân gì người Việt có mặt rải rác trên nhiều đất nước và làm sao em có mặt trên một đất nước tự do ngày hôm nay.  Vì thế em cảm thấy rất là vinh dự và may mắn.

Sau khi ra trường, em sẽ cố gắng sử dụng tiếng Việt để tham gia vào cộng đồng của mình và giúp đỡ những người Việt mới qua vì họ rất bỡ ngỡ và thiếu tự tin.  Làm sao để cho họ sớm hòa nhập vào cuộc sống bên này mà vẫn giữ được nguồn gốc của họ.  Em sẽ ráng giúp đỡ những trẻ em sanh bên Mỹ hiểu về văn hóa dân tộc Việt của mình và những thế hệ sau vẫn giữ gìn được tiếng Mẹ đẻ.  Không chỉ riêng về giúp đỡ người Việt của mình, em hy vọng có thể sử dụng những gì mà mình hiểu được để chia sẻ với các dân tộc khác để họ biết và hiểu rõ thêm về tiếng Việt và những nét đẹp của dân tộc Việt Nam.

Tiếng Mẹ đẻ là một trách nhiệm của mọi người phải giữ gìn.  Tuy em là người Mỹ gốc Việt, em không bao giờ nghĩ rằng tiếng Việt là tiếng thứ hai của mình.  Học tiếng Việt giúp ích cho em rất nhiều trên con đường học vấn và trong tương lai của em cho nên em quý tiếng Việt vô cùng.  Em sẽ cố gắng học để giúp đỡ cho nhiều thế hệ sau này và duy trì bản sắc dân tộc của mình.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày xưa có hai người tiều phu băng qua một cánh rừng đúng vào ngày lạnh nhất. Họ đi lạc và tìm đường,
Ngày xưa có hai người tiều phu băng qua một cánh rừng đúng vào ngày lạnh nhất. Họ đi lạc và tìm đường,
Tôi vào lớp như mọi khi, nhưng tôi cảm thấy có gì là lạ hơn những buổi học khác. Các em đã vào chỗ, ngồi trật tự,
Em đượt (được) nghĩ (nghỉ) học một tuần, em rớt (rất) vui và ở nhà cùng ba em trang trí nhà để ăn mừng Giáng Sinh.
Vui quá, cả tuần nay đi đâu cũng nghe nhạc Giáng Sinh, Bảo Ngọc nghĩ rằng, các bạn cũng nao nức chờ đợi như BN.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai người tiều phu băng qua một cánh rừng đúng vào ngày lạnh nhất. Họ đã lạc đường và sau khi cầu nguyện Thánh Martin,
David Phạm vừa mất Ông Ngọai, bạn gửi tới gia đình Việt Báo bài thơ nhớ thương Ông Ngoại, nhưng bạn cho biết là cả gia đình cùng làm với David vì cả nhà đều thương yêu, quí trọng Ông.
Mấy hôm nay, trời trở lạnh, tôi đến trường phải khoác thêm áo lạnh và khăn quàng cổ.
Mấy hôm nay trời lạnh lắm, em đi học phãi (phải) mặt (mặc) áo lạnh. Hơm (Hôm) qua em bị ho, hơm (hôm) nay em lại sốt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.