Hôm nay,  

Thơ Bé: Holiday

04/01/200400:00:00(Xem: 3808)
Em được nghỉ hai tuần
Trong dịp Giáng Sinh và Tết Tây
Ba mẹ đâu bỏ lỡ dịp may
Dẫn đàn con đi chơi thỏa thích

Một ngày ở Disney Land
Với nhiều trò chơi mạo hiểm
Em ngồi ghế đu lên trời xanh
Rồi chúi đầu đâm xuống tận đất

Đi thuyền lòng vòng trong hang động
Ở đâu cũng được đón chào
Bằng từng đoàn con búp bê, con rối
Những bông hoa biết cười, múa, nói

Một ngày ở Sea World
Làm sao coi cho hết được
Em cũng đi vào trong hang động
Cá ở xung quanh em, cá trên đầu em

Những con cá heo nhào lộn
Trong hồ rộng nước xanh biếc
Có con cùng những cô gái làm xiếc
Trẻ con nhìn không chớp mắt

Có những con cá dưới nước lên bờ


Làm trò theo người chỉ dẫn
Những trò rất nguy hiểm, rất lạ
Người với cá mà rất hiểu nhau.

Còn một ngày nữa đi sở thú
Bao nhiêu con vật trên rừng
Ngựa vằn, cọp beo, chó sói
Và rất nhiều con khỉ của năm Thân

Em nhìn rất kỹ những con khỉ
Vì đâu nhiêu ngày sẽ tới Tết ta
Nó nhăn mặt với em, em nhăn mặt lại
Người với vật cùng nhau làm trò

Vậy là năm Thân chắc sẽ vui
Sẽ nhộn như khi em thấy khỉ
Tay cầm cành cây thân đu đưa
Nhe răng cười với em hi hí…

Hai tuần nghỉ lễ qua thật nhanh
Em lại vô trường gặp thầy gặp bạn
Còn mấy tuần lễ học cho nhanh
Vì Tết Việt mới là Xuân mình!

Ngân Hà Phạm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa, có một chú nai tên là Ruru có một bộ lông rất đẹp với 2 cái sừng lóng lánh như nạm ngọc và kim cương.
Lớp học của tôi hôm nay đông đủ, các em ngoan ngoãn chờ tôi giảng bài mới. Khi đang ghi bài trên bảng thì phía dưới có tiếng xì xào bằng tiếng Mỹ về trận động đất vừa qua.
Hôm nay em đi học, trời lạn (lạnh) lấm (lắm), nó thì 44 độ, và em mặc 2 cái áo lạnh. Em khôn (không) có muốn đi học vì em sợ độn (động) đất.
Chủ Nhật vừa rồi bé Nhi đã giận mẹ. Chuyện là trong bữa ăn sáng, bé Nhi muốn ăn trứng với bánh mì trước khi tới lớp học tiếng Việt,
Tóm tắt: Ngày xưa có một chú nai tên là Ruru có bộ lông rất đẹp và biết nghe và nói tiếng người.
Đang trong giờ tập đọc, bé Quỳnh một tay giơ cao, một tay bụm miệng.
Đây là bài “Viết Văn Việt” của Bảo Ngọc, về sự xúc động khi thấy một người bạn cùng trường bị tai nạn đụng xe và chết.
Ann vừa được theo mẹ về quê hương, không phải là đi chơi gì đâu, mà về vì bà ngoại bị bịnh nặng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.