Hôm nay,  

Thơ Bé: Holiday

04/01/200400:00:00(Xem: 3420)
Em được nghỉ hai tuần
Trong dịp Giáng Sinh và Tết Tây
Ba mẹ đâu bỏ lỡ dịp may
Dẫn đàn con đi chơi thỏa thích

Một ngày ở Disney Land
Với nhiều trò chơi mạo hiểm
Em ngồi ghế đu lên trời xanh
Rồi chúi đầu đâm xuống tận đất

Đi thuyền lòng vòng trong hang động
Ở đâu cũng được đón chào
Bằng từng đoàn con búp bê, con rối
Những bông hoa biết cười, múa, nói

Một ngày ở Sea World
Làm sao coi cho hết được
Em cũng đi vào trong hang động
Cá ở xung quanh em, cá trên đầu em

Những con cá heo nhào lộn
Trong hồ rộng nước xanh biếc
Có con cùng những cô gái làm xiếc
Trẻ con nhìn không chớp mắt

Có những con cá dưới nước lên bờ


Làm trò theo người chỉ dẫn
Những trò rất nguy hiểm, rất lạ
Người với cá mà rất hiểu nhau.

Còn một ngày nữa đi sở thú
Bao nhiêu con vật trên rừng
Ngựa vằn, cọp beo, chó sói
Và rất nhiều con khỉ của năm Thân

Em nhìn rất kỹ những con khỉ
Vì đâu nhiêu ngày sẽ tới Tết ta
Nó nhăn mặt với em, em nhăn mặt lại
Người với vật cùng nhau làm trò

Vậy là năm Thân chắc sẽ vui
Sẽ nhộn như khi em thấy khỉ
Tay cầm cành cây thân đu đưa
Nhe răng cười với em hi hí…

Hai tuần nghỉ lễ qua thật nhanh
Em lại vô trường gặp thầy gặp bạn
Còn mấy tuần lễ học cho nhanh
Vì Tết Việt mới là Xuân mình!

Ngân Hà Phạm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mùa hè, ba mẹ em cho em về Việt Nam thăm bà ngoại. Bà ngoại em ở dưới quê xa lắm, phải đi xe hơi mất nhiều giờ, và em rớt (rất) là mệt vì trời nón (nóng).
Đúng hôm nay, các bạn thiếu nhi được đến tham dự ngày phát Giải “Bé Viết Văn Việt”, cũng như hàng năm, giải “mầm non” này được dựa vào những cây “thông lớn” vững chãi.
Bà phù thủy đã cho người đàn bà hiếm muộn một hạt lúa. Người đàn bà đem về trồng, hạt lúa mọc mầm thành một cây hoa và cô bé tí hon ở giữa nhụy của bông hoa đó.
Chị em tên là Bảo Trân, tên ở nhà là chị bé Nhỏ, mà em đâu thấy chị nhỏ, chị cao lắm, mà gầy, gầy ốm thì đâu phải là bé.
Mình tên là Bích Đào, tên Mỹ của mình là Catherine. Năm nay mình 10 tuổi. Vì ba mình là Mỹ lai da den, nhiều đời, nên khi sinh ra mình, da mình không trắng, mà nâu.
Cô bé Tí Hon ngồi trên tàu lá sen, khóc sướt mướt vì không muốn ở nhà của lão cóc và không muốn lấy thằng con gớm ghiếc của lão cóc già.
Đã nhiều năm, tôi không hề nghỉ Hè vì tôi chẳng đi đâu. Hơn nữa, Trung Tâm Việt Ngữ nơi tôi cộng tác vẫn mở lớp Hè cho các em,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.