Hôm nay,  

Mỹ Lan & Các Bạn

30/03/200300:00:00(Xem: 2696)
Chị Mỹ Lan ơi ời!
Tí Phá có chuyện vấn kế Mỹ Lan đây. Tuần tới Tí Phá được đi thăm bà nội New York. Anh họ của Tí Phá cho biết ở đó trời còn lạnh và còn nhiều tuyết. Mình có nhiều trò chơi để nghịch tuyết lắm phải không chị Mỹ Lan. Dỹ nhiên là phải trượt tuyết rồi, hay lấy tuyết chọi nhau, lỡ có trúng cũng đâu bị u đầu chảy máu chớ. Nhưng Tí Phá còn muốn đắp một người tuyết thật đẹp kìa. Mỹ Lan có biết người ta làm cách nào để đắp người tuyết không" Nếu biết thì làm ơn chỉ cho Tí Phá, để Tí Phá làm người tuyết, chớ không thì đâu nghĩ ra nhiều trò chơi gì phá cho đỡ buồn, đỡ lạnh, phải không chị Mỹ Lan. Năn nỉ đó nha.(Tí Phá)

* Tí Phá đừng tưởng Mỹ Lan lớn hơn vài tuổi là cái gì cũng phải biết đâu nha. Cũng may, lần trước đi chơi tuyết với ba mẹ, Mỹ Lan đã thử cùng với mẹ làm người tuyết rồi nên giờ mới có chút kinh nghiệm bày cho Tí Phá.


Lúc đầu, Tí Phá nặn một cục tuyết tròn, rồi để trên tuyết mà lăn. Tí Phá lăn càng nhiều thì tuyết sẽ dính và cục tuyết to dần. Tí Phá lấy cục tuyết to nhất làm cái thân, rồi lăn cục nhỏ hơn làm cái đầu rồi tới tay chân. NHớ tay chân đừng lan cục tuyết tròn vo thì không giống đâu.
Nhưng Tí Phá nhớ đem theo một cái sô cũ để làm mũ, một cây chổi cho người tuyết cầm, một khăn quàng đỏ cho người tuyết quấn cổ. Còn nữa, đừng quên củ cà rốt để làm cho người tuyết một cái mũi thì …tuyệt đẹp!
Trò chơi đắp người tuyết vui lắm. Khi về Tí Phá nhớ kể chuyện đi chơi mùa tuyết cho Mỹ Lan nghe với nha.

* Xuân Trần
Tụi cháu rất cảm động vì thấy cô lúc nào cũng quan tâm tới lớp tuổi thiếu nhi, luôn hổ trợ và giúp đỡ. Mong cô trồng cho vườn hồng của tụi cháu nhiều cây hoa xinh đẹp. Đã nhận được bài của Tí Ròm, sẽ đăng. Cám ơn cô.

* Linh Nguyễn
Gia đình VBTN mong bài của bạn. Tí Phá nói chắc Linh Nguyễn giận Tí Phá vì Tí Phá viết bài phá bạn. Tí Phá dễõ thương lắm, chỉ khen nịnh bạn đẹp và hiền thôi mà. Nhớ gửi bài nhé.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mời quý vị phụ huynh và các em đọc thêm phần viết về bệnh “Trầm Cảm” của Tường Chinh, hiện là một căn bệnh nguy hiểm còn hơn bệnh tự kỷ của một số trẻ trong các trường học.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người anh thì việc gì cũng giỏi, người em khờ khạo và chỉ thích học nghề biết rùng mình. Một người coi nhà thờ đã dọa ma, giúp cậu biết rùng mình đã bị cậu đẩy xuống cầu thang gãy chân. Sau khi gây họa, người cha cho cậu 50 đồng tiền và đuổi cậu ra khỏi nhà. Cậu ngốc theo một người đánh xe ra đi. Đến một nhà trọ, câụ nghe ở một lâu đài kia có ma, nhà vua ra lệnh ai vào ở được trong nhà ma ba ngày mà không chết, sẽ gã công chúa. Cậu ngốc tình nguyện đi và đã thoát với bầy ma qủi rùng rợn đêm thứ nhất, đêm thứ hai, và đang thử thách trong đêm thứ ba. Cậu đang than thở ước gì được học rùng mình, thì ...
Trong cuộc sống, ai cũng có một niềm mơ ước cho mình trong tương lai. Khi lớn lên, em muốn trở thành một người có ích cho bản thân, gia đình và xã hội. Khi bà ngoại em mất vì bệnh tim, em rất buồn và đau lòng lắm. Em tự hứa mình lớn lên sẽ trở thành bác sĩ tim để giúp cho nhiều người sống lâu hơn và vui vẻ hơn.
Mời quí phụ huynh và các em đọc qua kỳ 2 của căn bệnh trầm cảm, hiện là một căn bệnh nguy hiểm của trẻ em trong các trường học.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người anh siêng năng, giỏi giang, chỉ có tánh nhát gan, nghe chuyện ma thì rùng mình, co rút. Người em khờ khạo, ngốc nghếch, vô công rỗi nghề, chỉ thích đi học nghề biết rùng mình. Một người coi nhà thờ nhát ma bị cậu xô xuống cầu thang gãy một chân.
Lâu nay, trang thiếu nhi của chúng mình ít thấy các bạn gửi thơ. Chị BN mong các bạn sẽ làm thơ tiếng Việt như đã viết văn tiếng Việt. Hôm nay BN giới thiệu với các bạn, bạn Keira Minh Vi Kuennemann vừa viết được một bài thơ bằng tiếng Anh, BN ghi ra đây, cùng bài tiếng Việt của Minh Vi dịch ra Việt Ngữ mà bạn vẽ và trình bày gửi dự thi mục: Bé Viết Văn Việt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.