Hôm nay,  

Mỹ Lan & Các Bạn

12/07/200200:00:00(Xem: 4326)
. Chị Mỹ Lan,
Em không hiểu tại sao đọc bài của các bạn Thiếu Nhi Việt Báo, bài nào cũng hay. Còn em, đã tập viết văn Việt mà hễ viết ra, đọc đi đọc lại, thấy dở và vô duyên quá nên xé bỏ hoài. Mấy đứa bạn em cũng tập viết, đều sợ gửi tới không được dăng thì …quê xệ. Mỹ Lan bảo em phải làm sao để viết đuợc bài mà chị Mỹ Lan không bỏ vô sọt rác. (Kevin Hoàng)
. Hoàng thân mến,

Em nói sao Mỹ Lan cũng không tin là Kevin viết tiếng Việt dở. Vì đọc thư Kevin, Kevin viết hay quá hà, còn biết nói quê xệ…Chà, làm Mỹ Lan phải hỏi ba quê xệ là gì, ba giải thích mà tới giờ Mỹ Lan cũng chưa hiểu hết đó.
Dỹ nhiên bạn nào viết văn Việt cũng có nhờ ba mẹ sữa dùm. Đâu có sao, vì trong nhà ai giỏi tiếng Việt bằng ba mẹ, phải không" Kevin nhờ người lớn trong nhà coi lại bài, như khi mình làm bài ở trường thì mình nhờ ba mẹ coi giùm cho vậy…. Mỹ Lan mà không nhờ có mấy cô chú, bác dì ở tòa soạn thì cũng…ú ớ cà lăm hà….

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo tục lệ thì vào dịp Lễ Giáng Sinh, Ông già Santa Clauss thường chui vào ống máng từng nhà để tặng quà cho trẻ con,
Vợ ông ra mở cửa, thấy chồng mình về an toàn, bà ôm ông hôn, đỡ bó củi ông đeo sau lưng, phủi tuyết dính trên giày, nhắc ông bước vào trong.
Vợ ông ra mở cửa, thấy chồng mình về an toàn, bà ôm ông hôn, đỡ bó củi ông đeo sau lưng, phủi tuyết dính trên giày, nhắc ông bước vào trong.
“Không biết nói tiếng cám ơn, tiếng xin lỗi thì không thể thành người tốt.
Hôm Thứ Năm, ngày Lễ Thanksgiving gia đình em vui quá, có nhiều người đến và em gặp anh và chị em họ. Ai cũng ăn mặc đẹp. Ai cũng vui vẻ, nhưn (nhưng) buồn chúc(chút) ít, vì không có ai cho quà ai hết.
Thanhksgiving vào ngày Thứ Năm tuần rồi. Các bạn đã có một ngày ấm áp, đầy thương yêu trong gia đình thân mến.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai người tiều phu băng qua một cánh rừng đúng vào ngày lạnh nhất. Rừng núi đã mặc toàn màu áo băng tuyết.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai người tiều phu băng qua một cánh rừng đúng vào ngày lạnh nhất. Rừng núi đã mặc toàn màu áo băng tuyết.
Vì chân đau, tôi phải nghỉ dạy một tuần, nằm nhà, tôi nhớ các em quá. Suốt tuần qua, ngày nào cũng có vài em gọi thăm. Tôi mong chân mau lành và mau đến Chủ Nhật để gặp các em.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.