Hôm nay,  

Thơ Bé

29/11/200100:00:00(Xem: 7038)
EM MÚA
(Chị Mỹ Lan, tên em là Sương Sương Le, nhưng mẹ gọi em là Bé Nhè, năm nay em mười bốn tuổi, lớn rồi, không nhè nữa đâu)

Em thích múa lắm kìa
Mẹ cho đi họ vũ Ba-lê
Ngày đầu tiên em té
Đầu gối sưng đau tê


Làm em phải nghỉ học
Ở nhà buồn chán quá
Em tập vẽ bằng tay
Hình mẹ sao xấu tệ!


Mẹ em đẹp lắm cơ
Như bà tiên trong mơ
Chuyện đời xưa bà kể
Thôi em tập làm thơ


Dỗ con mẹ kể chuyện
Những bà tiên trong mơ
Nhưng với con chỉ có
Mẹ là người trong thơ


Lành chân em học múa
Bài vũ đã nhuyễn rồi

Em ôm chầm lấy mẹ
Mẹ mới đẹp nhất đời!

Bé Nhè

*
THĂM BÀ

Hôm qua đi thăm bà
Bà Nội tuổi đã già
Nhưng trí nhớ rất tốt
Thấy em bà nhận ra

Nhà có mảnh vườn nhỏ


Em giúp bà nhổ cỏ
Hái hoa bà cúng Rằm
Tủ bày tượng Phật nhỏ

Mẹ em thường nhắc nhở
Bà sanh ra ba em
Nên em nhỏ tới lớn
Càng thương bà nhiều hơn

Bà ơi cháu thương bà
Thương bà như thương ba
Thương bà như thương mẹ
Con thương hết cả nhà

Ngân Hà Phạm
(Lớp 6 trường Ethan Halen- Fountain Valley. Việt Ngữ Lớp Ba San Barbara)

*
BA

Em không có ba
Ba là gì vậy"
Bạn em trả lời
Ba là nhất à
Ba ẳm ba bồng
Ba lo tắm rửa
Ba cưng ba chìu
Ba mua đồ chơi
Ba đi làm việc
Chiều tối mới về
Còn lo dạy học

Em về hỏi mẹ
Ba em ở đâu
Mẹ buồn rơi lệ
Ba đi không về

Khi biết có ba
Con thương con nhớ
Con trông con chờ
Con gọi thầm ba
Ba có nghe không"
Ba ơi ba ơi!

Tiểu Ngọc.
(11 tuổi. Lớp 9.)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa có một nông phu già sống với 7 cô con gái. Một hôm cô Bảy ngăn kịp cô Ba toan đập chết một con rắn. Con rắn biến thành con Rồng đòi ăn thịt người nông phu nếu không lấy được một cô gái làm vợ. Cô Bảy vì cứu cha, chịu lấy Rồng. Khi về đến thủy cung Rồng biến thành một hoàng tử rất đẹp trai và họ sống hạnh phúc.
(lời của Victoria Ly, viết cho cô giáo Cành Hồng)
Em khôn (không) thít (thích) trời mưa vì trời mưa luôn luôn lạnh. Em khôn (không) thít (thích) đội mũ và cũng khôn (không) thít (thích) che dù, nên vào lớp quần áo em bị ước (ướt) và em rất lạnh. Trời mưa nước nhiều quá, sân trườn (trường) em toàn nước, em khôn (không) thể chạy chơi với các bạn, cũng khôn (không) thể đá banh.
Lâu quá, tụi em không thấy chị xuất hiện trên mục : Thư Thiếu Nhi. Chị biết không, tụi em nhớ chị và thèm đọc thư của chi viết cho tụi em. Khi nào thì chị viết lại vậy?
Tết sắp đến, em mừng lắm. Mẹ sẽ mua quần áo mới và đẹp cho em. Ông bà đưa em đi Hội Trợ (Chợ) Tết. Em và ông bà đều mặc áo dài. Em được chơi nhiều trò chơi và có quà man (mang) về nhà. Em còn được ăn nhiều thứ và nghe hát nữa.
Tóm tắt: Ngày xưa có một nông phu già sống với 7 cô con gái. Một hôm cô Ba ra đồng, suýt đập chết một con rắn màu vàng, cô Bảy ngăn và cứu kịp rắn, thả đi. Con rắn biến thành con Rồng bắt người nông phu, đòi người nông phu phải gả cho Rồng một đứa con gái.
Tết sắp đến, em mừng lắm. Mẹ sẽ mua quần áo mới và đẹp cho em. Ông bà đưa em đi Hội Trợ (Chợ) Tết. Em và ông bà đều mặc áo dài. Em được chơi nhiều trò chơi và có quà man (mang) về nhà. Em còn được ăn nhiều thứ và nghe hát nữa.
Mùa đông giá lạnh vẫn còn lưu luyến chưa chịu đi qua, thì khắp mọi nhà người Việt Nam đã nghe vang vang bài hát: Xuân Đã Về! Xuân Đã Về!
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.