Hôm nay,  

Chuyện Ma

23/10/200400:00:00(Xem: 4201)
BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 159: TÍ PHÁ


Em rất sợ ma, nhưng vì em là con trai, nên em không để ai biết là em sợ ma. Có bữa, coi phim ma xong, mấy chị em đều ngồi co ro ở xa lông, còn không dám để chân xuống, làm như ở dưới gầm ghế có con ma trốn trong đó. Bà nội hay rầy chúng em:
"Đã sợ ma, còn hay coi phim ma, đồ ngu."
Bà nội thì chẳng sợ gì cả. Ban đêm, thấy quên cái gì ngoài vườn, bà vẫn mở cửa đi ra, đi vô. Tất cả nhà đều ngủ trên lầu, chỉ có bà nội ở dưới nhà một mình mà bà cũng không sợ.
Năm nay vừa mới nhập học xong thì đã sắp sửa tới ngày Halloween. Mấy bữa. Trên đài lại chiếu phim ma nữa. Mấy chị tuy sợ nhưng vẫn ham coi phim ma, rồi tất cả chui rúc vào ngủ chung một phòng. Em cũng vô phòng leo lên giường, đắp chăn trùm đầu, được một lúc thì sợ tới phát run. Làm như có con mắt nào đang rình ở phía ngoài cửa sổ. Em vùng dậy, chạy qua đẩy cửa phòng mấy chị.
Cánh cửa vừa kêu cái rột thì nghe trong phòng mấy tiếng rú phát ra. Đèn vẫn sáng trưng mà mấy chị em đều chui rúc trong chăn. Khi thấy em, chị Hai hét:
"Đi ra ngay, làm người ta hết hồn. Vô đây làm gì""
"Cho em…"
"Mầy muốn ngủ ở đây há. Hổng được. Hổng thấy người ta con gái hông à. Đi ra."
"Đi ra ngay. Đồ vô diên."


Cả mấy cái miệng vừa sợ hét toáng lên đó, giờ đã vô phe với nhau.Thì con gái mới thấy ghét.
"Hổng thèm."
Em biết, năn nỉ mấy bà cũng hổng được. Em trở về phòng, đèn vẫn sáng mà em còn bật thêm một ngọn đèn nữa. Nhưng vừa nằm xuống em lại ngồi liền dậy, rồi y như là bị ma đuổi, em chạy xuống cầu thang, chui vào phòng bà nội. Bà nội ôm lấy em:
"Đã nói đừng coi phim, coi rồi sợ, thấy chưa."
"Dạ thấy."
"Thấy gì, có thấy con ma""
"Dạ không."
"Vậy sao sợ dữ vậy. Thôi nằm đây với nội…"
Trong phòng, ánh đèn ngủ mù mờ. Em nằm yên một lúc trong vòng tay và hơi ấm của nội, yên tâm lim dim mắt muốn ngủ. Nhưng thình lình, như có một vật gì đen đen chờn vờn trước mắt em. Em mở mắt, ở góc nhà, có một cái bóng càng nhìn càng giống hình người có hai cái tay đen thui, hai cái tay đó như đang vờn tới phía em, muốn kéo em ra khỏi nội. Em hét lên.
Nội bật đèn sáng, hỏi han em. Em chỉ về phía góc phòng. Bây giờ đèn sáng rồi, em thấy rõ đó chỉ là cái áo len của nội treo trên cái móc ở góc tường. Em xấu hổ quá, dấu mặt vào áo ngoại.
"Ngủ đi. Làm gì có ma. Con trai đừng nhát gan vậy."
Bây giờ thì em yên tâm ngủ. Và tuần tới là lễ Halloween, em sẽ không sợ con ma mặc áo đen, mặt trắng bóc thấy ghê treo trước cửa nhà ông hàng xóm đối diện nữa.
Tí Phá

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi đã nghỉ Hè được 2 tuần và bắt đầu nhớ các em học sinh thân yêu của tôi. Cũng may, tuần tới các em đã đi học lại.
Hơm (Hôm) nay em đi học lại, em làm biến (biếng) lắm. Em muốn ngũ (ngủ) thêm, nhưn (nhưng) mẹ lại thứt (thức) em dậy và bắt em ăn sáng để chỡ (chở) em đến trường.
Một năm trôi qua nhanh quá. Đã sắp đến tháng 8, và chúng ta chuẩn bị đi dự giải “Bé Viết Văn Việt” của gia đình Thiếu Nhi Việt Báo.
Katelynn Đinh Hồng Trúc mới 6 tuổi, em rất thích vẽ và tự suy nghĩ để vẽ theo đề tài em thích. Em đã nhờ cô giáo gửi đến Trang Thiếu Nhi Việt Báo dự thi “Em Vẽ Tranh”.
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông vua và bà hoàng hậu mong mãi mới sinh được một công chúa. Lúc đặt yến tiệc ăn mừng, nhà vua đã mời 12 bà mụ mà quên bà mụ thứ 13,
Sáng em được ngũ (ngủ) trễ, khôn (không) bị hối ăn sáng. Thức dậy, em được chơi game, được dùng iPad, được xem truyền hình. Em còn được nói chuyện với bạn bằng phone.
Lâu rồi, chúng ta chưa trở lại sinh hoạt các võ đường. Tuần này Bảo Ngọc giới thiệu với các bạn hai võ sinh xuất sắc của Võ Đường Taekwon-Do Hwa-Rang-Kwan.
Tóm tắt: Ngày xưa có ông vua và hoàng hậu mãi mới sinh được một cô con gái xinh đẹp. Nhà vua đãi tiệc ăn mừng, mời luôn 12 bà mụ, mà quên mời bà mụ thứ 13.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.