Hôm nay,  

Tho Be

22/12/200200:00:00(Xem: 5361)
Các bạn thân mến,
Các bạn còn nhớ chị Trần Tú Anh không" Tuy rất bề bộn công việc, chị vẫn không quên Gia Đình Thiếu Nhi. Chị Tú Anh sẽ bảo trợ một Giải Thưởng về cuộc thi của các Bạn “Bé Viết Văn Việt”. Hôm nay chị Tú Anh gửi tới một bài thơ để tặng các bạn, và chị nói đây là câu chuyện thật xẩy ra lúc chị Tú Anh khoảng 5-6 tuổi.

CON XIN CHỪA
Mẹ đi chợ xa về
Mua cho em quả quít
Vỏ bóng vàng thơm phức
Trông thật là ngon ghê!

Mẹ dặn em khe khẽ
Con ăn phải chậm thôi
Lột từng múi sạch sẽ
Còn hột thì bỏ đi.

Hấp tấp em không chờ
Cắn một miếng, ngọt ơ!
Thế là em làm lơ
Nuốt liền hai ba múi
(Còn nuốt thêm cả hột
Lè lẹ để …xin thêm !).

Ăn xong em thấy lo
Chết rồi, thật nguy to!
Hột quýt vào trong bụng
Cây mọc rể sẽ bò…

Sợ quá em khóc la
Mẹ vội vàng chạy ra
Ôm em, mẹ an ủi
Không sao, con đừng lo!

Đôi mắt còn ướt lệ
Em ôm chặt mẹ yêu
Hứa từ nay em sẽ…
Sẽ không tham ăn nhiều.

Trần Tú Anh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thưa Ông già Noel, Con là David Phạm, 12 tuổi, đang cố làm một cậu bé ngoan, một học sinh giỏi và một công dân mẫu mực bằng những công việc thiết thực của mình.
Mệt và mọi cảnh, con chim nhỏ bay lượn trên ngôi làng nhỏ thuộc Palestine. Dưới ánh trăng trầm lặng, bóng chim đổ xuống quán ăn.
Ngày xửa ngày xưa có một người nông phu già sống với bảy cô con gái. Mảnh đất khô cằn có nhiều đá hơn lúa. Gia đình hẳn đã chết đói nếu không có cô con gái Út trẻ nhất và cũng xinh đẹp nhất, tên là Bảy.
Bước vào trung tâm, hình ảnh đập vào mắt tôi là những thiếu niên đang nằm sòng xoài rất tự nhiên và thong thả... hít đất. Tôi để mắt xung quanh xem phản ứng của phụ huynh và thầy cô, tôi thấy hầu như tất cả đang nghiêm túc thi hành “bài phạt” này, giữa khi mọi người nhộn nhịp ăn uống, chuyện trò ồn ào như gián tiếp đồng lòng với điều đang xẩy ra trước mắt là lẽ “tự nhiên mưa nắng của trời” vậy.
Tuần sau em phải viết một bài luận, nhưng em lo quá. Hồi năm củ (cũ) em cũng có viết, nhưng được viết ở nhà, năm nay cô bảo phải viết tại lớp, em không biết viết gì và viết có được không?
Câu chuyện bé Thảo Mi Chloe làm điệu:
Tóm tắt: Ngày xưa có một vị Đại Đế quyền uy đến nỗi mỗi khi hắt hơi, thần dân trong vương quốc đều phải nói: “Chúc sức khỏe Ngài”. Nhưng có một chàng chăn cừa không chịu nói, mặc dầu đã bị ném vào một hang gấu, nhờ đôi mắt sáng mà thoát chết.
Em thích Lễ Gián (Giáng) Sinh vì em được nghĩ (nghỉ) học 2 tuần. Em khôn (không) phải học bài và đi học.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.