Hôm nay,  

Tho Be

22/12/200200:00:00(Xem: 5020)
Các bạn thân mến,
Các bạn còn nhớ chị Trần Tú Anh không" Tuy rất bề bộn công việc, chị vẫn không quên Gia Đình Thiếu Nhi. Chị Tú Anh sẽ bảo trợ một Giải Thưởng về cuộc thi của các Bạn “Bé Viết Văn Việt”. Hôm nay chị Tú Anh gửi tới một bài thơ để tặng các bạn, và chị nói đây là câu chuyện thật xẩy ra lúc chị Tú Anh khoảng 5-6 tuổi.

CON XIN CHỪA
Mẹ đi chợ xa về
Mua cho em quả quít
Vỏ bóng vàng thơm phức
Trông thật là ngon ghê!

Mẹ dặn em khe khẽ
Con ăn phải chậm thôi
Lột từng múi sạch sẽ
Còn hột thì bỏ đi.

Hấp tấp em không chờ
Cắn một miếng, ngọt ơ!
Thế là em làm lơ
Nuốt liền hai ba múi
(Còn nuốt thêm cả hột
Lè lẹ để …xin thêm !).

Ăn xong em thấy lo
Chết rồi, thật nguy to!
Hột quýt vào trong bụng
Cây mọc rể sẽ bò…

Sợ quá em khóc la
Mẹ vội vàng chạy ra
Ôm em, mẹ an ủi
Không sao, con đừng lo!

Đôi mắt còn ướt lệ
Em ôm chặt mẹ yêu
Hứa từ nay em sẽ…
Sẽ không tham ăn nhiều.

Trần Tú Anh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo tục lệ thì vào dịp Lễ Giáng Sinh, Ông già Santa Clauss thường chui vào ống máng từng nhà để tặng quà cho trẻ con,
Vợ ông ra mở cửa, thấy chồng mình về an toàn, bà ôm ông hôn, đỡ bó củi ông đeo sau lưng, phủi tuyết dính trên giày, nhắc ông bước vào trong.
Vợ ông ra mở cửa, thấy chồng mình về an toàn, bà ôm ông hôn, đỡ bó củi ông đeo sau lưng, phủi tuyết dính trên giày, nhắc ông bước vào trong.
“Không biết nói tiếng cám ơn, tiếng xin lỗi thì không thể thành người tốt.
Hôm Thứ Năm, ngày Lễ Thanksgiving gia đình em vui quá, có nhiều người đến và em gặp anh và chị em họ. Ai cũng ăn mặc đẹp. Ai cũng vui vẻ, nhưn (nhưng) buồn chúc(chút) ít, vì không có ai cho quà ai hết.
Thanhksgiving vào ngày Thứ Năm tuần rồi. Các bạn đã có một ngày ấm áp, đầy thương yêu trong gia đình thân mến.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai người tiều phu băng qua một cánh rừng đúng vào ngày lạnh nhất. Rừng núi đã mặc toàn màu áo băng tuyết.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai người tiều phu băng qua một cánh rừng đúng vào ngày lạnh nhất. Rừng núi đã mặc toàn màu áo băng tuyết.
Vì chân đau, tôi phải nghỉ dạy một tuần, nằm nhà, tôi nhớ các em quá. Suốt tuần qua, ngày nào cũng có vài em gọi thăm. Tôi mong chân mau lành và mau đến Chủ Nhật để gặp các em.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.