Hôm nay,  

Mỹ Lan & Các Bạn,

04/05/200300:00:00(Xem: 2251)
. Bác rất vui khi thấy trang thiếu nhi Viet Báo càng ngày càng thêm nhiều cháu viết tiếng việt giỏi, bài viết toàn nói về tình thương yêu trong gia gia đình, bố mẹ, ông bà, anh chị em. Có nhiều bài bác biết có sự sắp xếp lại của phụ huynh, nhưng việc đó cũng đáng khen thôi, vì phụ huynh không lưu tâm tới con cái mình thì làm sao các cháu nhỏ viết tiếng Việt mau giỏi được. Những bài Quốc Văn Giáo Khoa Thư trích lại mà rất bổ ích. Tuy những mẫu chuyện ngắn gọn, đơn giản này bác đã thuộc lòng từ nhỏ, nhưng mỗi lần đọc lại một bài trên trang TN VB, bác vẫn bồi hồi cảm động vì những mẫu chuyện xẩy ra trong xã hội, gia đình, phong tục, luân lý của đất nước VN, giáo dục con người về cách ăn ở, xử thế. Bác mong trang TN của VB giữ mãi đường hướng đó thì bác không còn lo lắng gì khi các cháu của bác gia nhập vào gia đình TN này. Bác thành thật khen cháu Mỹ Lan và gia đình TN Việt Báo. (Bác Hạnh , Westminster)
.Thưa bác Hạnh,
Cháu cám ơn bác thiệt nhiều, lâu lâu được đọc một lá thư của các ông bà, chú bác, cô dì ngỏ lời khen và khuyến khích, chúng em sung sướng lắm, y như được lĩnh một phần thưởng tinh thần quí giá vậy.
Đối với chúng cháu, không gì khó hơn viết tiếng Việt, vì chúng cháu đi học trường Mỹ. Các bài viết của các bạn, không những được phụ huynh giúp đỡ, mà khi tới tòa soạn, các cô chú trong tòa báo cũng đọc qua và coi lại thêm lần nữa. Có bạn được sửa một hai bài đầu là những bài sau viết hay hẳn lên.

Chúng cháu sẽ cố gắng giữ trang TN VB lúc nào cũng của tình thương yêu gia đình và nhất là nhắc nhở các bạn biết đến phong tục, tập quán, văn hóa của quê hương mình và gìn giữ, bảo vệ. Chúng cháu cám ơn và kính chào bác Hạnh.
. Chị Mỹ Lan thương mến,
Em là ViVi Hoàng, em rất thích trang TN của Việt Báo và thích nhất những bài của bạn Tí Phá, những bài thơ dễ thương của Đường Hoa, bé Kim, Tường Vi, Ngân Hà, Dan Phan và Jimmy. Sáng Chủ Nhật là em phải theo ba mẹ xuống phố để mua tờ Việt Báo và em được xí phần trang Thiếu Nhi. Má em cũng đọc ké nữa đó, và má em thích đọc mục Thơ Bé và Bé Viết Văn Việt, rồi bảo em viết gửi nhưng khó quá, em viết hoài mà có được bài nào đâu. Nhưng em hứa với má là hè này em sẽ viết để gửi đăng, mới hứa với má thôi mà em hồi hộp quá trời luôn chị Mỹ Lan ơi. Ý quên, chị cho em gửi lời thăm và làm quen bạn Cát Cát Tạ, bạn dễ thương quá, phải không chị Mỹ Lan.
.ViVi Hoàng
Mỹ Lan biết chắc chắn ViVi Hoàng sẽ viết tiếng Việt giỏi, vì lá thư ViVi gửi cho Mỹ Lan cũng hay quá rồi. Vậy cứ viết gửi cho trang TN của chúng mình nhé. ViVi viết có má giúp cho thì nhất rồi. Hứa mùa hè này sẽ gửi bài thì Mỹ Lan đợi được.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nếu bạn bị lạc trong thiên nhiên xa lạ, bạn cần phải biết cách làm sao để sống còn. Kiếm một nơi trú ẩn là việc quan trọng trước tiên có thể giúp bạn sống sót, nhưng kể từ khi bạn bị lạc bạn cần phải làm một cái lều làm bằng vật liệu thiên nhiên lấy ở xung quanh.
Ngày xửa ngày xưa có một con bạch tượng ra đời. Với vẻ đẹp có một không hai, nó là vật báu của nhà vua. Vào những ngày lễ hội, nhà vua cuỡi trên lưng voi, đi khắp đó đây. Nhìn thấy con voi, ai đi trên đường phố cũng trầm trồ khen: “Coi kìa, con voi đẹp quá đi thôi!”
Hôm nay em bị bịn (bịnh) và khôn (không) đi học được. Ở nhà em buồn và còn bị má em la nữa. Má nói tại hôm qua em thức khua (khuya) quá, sán (sáng) khôn (không) ăn sán (sáng) và khôn (không) mặc áo áo lạnh, nên em mới ho và nón (nôn). Má phải nghỉ làm để đưa em đi thăm Bát (bác) sĩ và ở nhà với em. Má nói khôn (không) cho em chơi game nữa.
Khóa Huấn Luyện Và Tu Nghiệp Sư Phạm Kỳ thứ XXV
Trong danh sách các trường học tư tại Quận Cam, Page Private School luôn là một trong mười trường học được chọn đứng hàng top ten trong khu vực quận Cam. Page Private School thành lập từ năm 1908 và hiện nay có hai chi nhánh tại thành phố Costa Mesa và Garden Grove. Đây là hai thành phố được trãi dài trong khu vực Quân Cam, nơi qui tụ khá nhiều cư dân Mỹ gốc Á Châu.
Ngày xửa ngày xưa, có một con thỏ đến nằm ngủ dưới gốc cây dừa. Khi nó thức dậy, một trái dừa lớn rơi xuống đất, và một tiếng “bộp” vang lên! Nghe tiếng động, con thỏ nhẩy lên và kêu: “Trái đất đang rạn nứt!”. Sau đó, một con thỏ khác hùa theo, rồi một con thỏ nữa hùa theo cho đến khi cả trăm con thỏ cùng chạy và la lên: “Trái đất đang rạn nứt!”.
Như Thụy là học sinh cũ của tôi. Một năm nay em không học tiếng Việt nữa, vì mẹ em bận không đưa em đến trường được. Em học rất giỏi, gia đình đã mua thưởng cho em một laptop. Đôi khi ghé thăm em, lúc nào tôi cũng thấy em ôm máy.
Em rất thích Hoa. Học và làm bài xong, em chạy ra vườn tưới hoa và tìm hoa nở. Hôm nay vườn nhà em có một cây hoa nở thật nhiều hoa, em đặt tên là Mai trắng vì hoa nở giống y chan (chang) hoa mai, nhưng nó màu trắng. Hoa nở nhiều thật nhiều, màu trắng đầy cành, giống như bị có tuyết.
Kính chào các phụ huynh và các thiếu nhi thân mến,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.