Hôm nay,  

Tâm Tình Thầy Trò

07/10/201800:00:00(Xem: 2348)
Năm nay, trong chương trình tôi không theo các em cùng lên lớp mà phụ trách dạy lớp mới của các em vào lớp hai. Lớp mới này đông hơn, tôi rất vui vì biết rằng mỗi năm, phụ huynh cho con cái đi học tiếng Việt nhiều hơn.

Trong tuần lễ đầu, khảo sát trình độ của các em, tôi biết có nhiều em vào ngan, không theo thứ tự từng lớp. Các em lại rất khá vì được học trước ở nhà. Các em cho biết, người dạy các em là bà ngoại, bà nội. Tôi thật là thích thú khi có em còn thuộc cả truyện Kiều, thơ bà Đoàn thị Điểm, cả những câu ca dao mà nhiều học sinh tiếng Việt lớp lớn cũng chưa từng biết. Em Trâm, mới từ Việt Nam qua theo diện cha mẹ được bảo lãnh cho biết:

“Dạ thưa cô, biết là sẽ được đi Mỹ, bà ngoại em rất sợ em sẽ không nhớ tiếng Việt nên bà dạy em nhiều lắm. Bà bắt em học thuộc nhiều thơ, nhiều ca dao và dặn ba mẹ em, qua tới là cho em tiếp tục học tiếng Việt, đừng để lâu mà quên”. Em còn cho biết, em rất thích đi học tiếng Mỹ, trường Mỹ, nhưng được vào lớp ôn luyện tiếng Việt, em vô cùng vui sướng, vì ở trường em gặp nhiều bạn Việt Nam, cùng học, cùng nói một ngôn ngữ tiếng mẹ đẻ như em.


Tuy còn nhỏ mà các em rất ngoan ngoãn, lễ phép. Có vài em ở Việt Nam qua, chưa quen nề nếp, tôi phải chú trọng tới các em nhiều hơn, hướng dẫn các theo theo lề lối một học sinh ở đây. Lúc mới vào, các em thường nói trống lỗng, không có câu thưa chào. Nhưng chỉ một thời gian ngắn, các em cố gắng học hỏi bắt chước theo các bạn và thay đổi rất nhanh. Các bạn học cũng rất thích ca dao, thơ bà Đoàn thị Điểm, truyện Kiều và thường nhờ các bạn mới này chép cho để học thuộc. Có em nói em muốn thuộc bài này đề về khoe với bà em.

Tôi cũng thấy mình cần phải thêm vào chương trình dạy, dù các em mới học lớp hai, nhưng tôi sẽ kể thêm về lịch sử, về phong tục, tập quán, thơ ca cho các em có  một chút hiểu biết để khỏi ngỡ ngàng khi lên những lớp trên phải học.

 

Huyền Trúc

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tuy thứ Hai mới là ngày rằm Trung Thu, nhưng hôm nay, chị Hằng Nga cũng đã rực rỡ hiện ra với tất cả thiếu nhi chúng ta rồi! Tất cả thiếu nhi đều thích chị Hằng Nga, vậy chị Hằng Nga là ai vậy?
Cứ khi Trung Thu về là em nhớ bà ngoại nhiều nhứt (nhất). Bây giờ thì bà ngoại ở xa lắm, nhưn (nhưng) em nhớ có một năm nhà em đón bà ngoại cũn (cũng) vào Tết Trung Thu.
Hôm nay là ngày các em và gia đình cùng nhau đón trăng mừng Tết Trung Thu, là Tết của Nhi Đồng. Theo truyền thuyết, trăng rằm tháng tám thường to và sáng lắm, còn chiếu lung linh hình chị Hằng Nga, chú Thỏ Ngọc, cậu Út của gia đình Thỏ tình nguyện đến cung trăng ở với Hằng Nga. Còn có chú Cuội, cứ ôm cây đa mà nhớ nhân gian. Cô muốn cho các em biết về truyền thuyết chú Cuội:
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông vua cho trồng một vườn thượng uyển rất đẹp, trong vườn có một cây táo kết quả vàng. Nhưng cứ sau một đêm cây táo mất đi một quả. Vua sai người con cả thức canh, người con cả buồn ngủ quá, nên hôm sau vẫn mất đi một quả táo. Đến người con thứ, sau 12 giờ lại lăn ra ngủ nên lại một quả táo mất đi. Đến người con Út, ráng thức canh thì thấy một con chim vàng tới tha quả táo nên bắn một pháï tên. Tên không trúng chim mà chỉ làm rớt một cọng lông vàng.
Năm nào em cũn (cũng) hỏi mẹ goài (hoài): “Mẹ ơi, khi nào trung thu vậy?” Mẹ nói còn lâu lắm. Rồi em hỏi nữa. Mẹ nói khi nào con thấy các cửa tiệm bánh treo bán đèn trung thu thì sắp tới Tết Trung Thu”.
Một màn vũ của Thiếu Nhi Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ trong “Đêm Hội Trăng Rằm”
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông vua sai trồng một vườn cây đẹp sau cung điện. Trong vườn có một cây táo kết quả vàng, nhưng cứ sau một đêm thì cây táo lại thiếu một trái. Nhà vua sai hoàng tử cả và hoàng tử thứ đi canh hai đêm thì hai chàng đều bun ngủ và vẫn mất hai trái táo, Đến phiên hoàng tử Út, hoàng tử cố gắng thức và thấy một con chim vàng đến ăn táo.
Sáng hôm nay em đi học. Buổi tối hôm trước mẹ đọc cho em nghe bài mùa tựu trong của một nhà văn Việt Nam, nói là xưa lắm rồi, tên là Thanh Tịnh. Mẹ nói, thời ,mẹ còn nhỏ, đi học, mẹ và các bạn đều rất thích, học thuộc học bài này. Câu mà em nghe một lần là nhớ: “Mẹ em âu yếm nắm tay em, dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp…”...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.