Hôm nay,  

Bục Giảng

18/03/201200:00:00(Xem: 9192)
Đang trong giờ học, em nhìn thấy cô giáo rất mệt và húng hắng ho. Em vội lấy cái kẹo ho mà mẹ vừa cho trước khi tới trường, đem lên đưa cô giáo:

“Cô ơi, đây là cái kẹo ho, cô ngậm trong miệng, mẹ em nói nó làm thông cổ họng đó cô.”

“Em ăn đi, em chỉ có một cái kẹo thôi mà!”

“Dạ em không cần mà cô cần. Em năn nỉ cô...Cô không nhận, em buồn lắm!”

bucgiang

Cô giáo xoa đầu em, nói cám ơn. Em xuống lớp ngồi, chăm chú nhìn lên cô giáo đang đứng trước bảng và giải cho chúng em một bài toán đố. Giọng cô giáo đã trong hơn, cô nói lớn hơn. Em cảm thấy trong bụng cồn cào, chắc cảm động, em nghĩ tình thương của chúng em làm cho cô giáo khỏe mạnh hơn, vượt qua được bệnh cúm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày xưa có một đôi vợ chồng, cầu khấn mãi, tuổi đã lớn mới sinh được một đứa con gái, nhỏ bằng ngón tay út, đặt tên là Ka Điêng. Thấm thoát đã mười sáu năm,
Hôm nay đã mùng 7 Tết, thời gian qua thật mau, mới đó mà mọi nhộn nhịp, náo nức ồn ào của hương vị tết đã hết, tôi trở về cuộc sống bình nhật vì các con tôi đã về từ hôm qua,
Hôm nay em vẫn chưa có đi học, vì em đượt (được) đi hội chợ Tết. Ba má chở em và em của em đi hội chợ ở xa, má nói hai tiếng mới tới, nên phải đi xớm (sớm) và về xớm (sớm).
Evan sinh vào tháng 5 năm 2011. Năm lên 3, trong lúc nghe người anh chơi một giai điệu trên đàn piano, cậu đã chạy tới,
Xưa có một đôi vợ chồng tuổi đã ngoài bốn mươi nhưng chưa có mụn con nào. Hai ông bà lấy làm buồn phiền về sự hẩm hiu của mình.
Hôm nay em thứt (thức) sớm vì em sẽ đượt (được) đi hội chợ tết. Em tới thì đã có nhiều bạn rồi, cả lớp đều tới rồi, nhưn (nhưng) chưa thấy cô em.
Chỉ trước năm mới một ngày, Chủ Nhật 7 tháng 2, 2016 Bảo Ngọc được than dự buổi phát giải thưởng trong năm cho các Học sinh,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.