Hôm nay,  

Bục Giảng

18/03/201200:00:00(Xem: 9006)
Đang trong giờ học, em nhìn thấy cô giáo rất mệt và húng hắng ho. Em vội lấy cái kẹo ho mà mẹ vừa cho trước khi tới trường, đem lên đưa cô giáo:

“Cô ơi, đây là cái kẹo ho, cô ngậm trong miệng, mẹ em nói nó làm thông cổ họng đó cô.”

“Em ăn đi, em chỉ có một cái kẹo thôi mà!”

“Dạ em không cần mà cô cần. Em năn nỉ cô...Cô không nhận, em buồn lắm!”

bucgiang

Cô giáo xoa đầu em, nói cám ơn. Em xuống lớp ngồi, chăm chú nhìn lên cô giáo đang đứng trước bảng và giải cho chúng em một bài toán đố. Giọng cô giáo đã trong hơn, cô nói lớn hơn. Em cảm thấy trong bụng cồn cào, chắc cảm động, em nghĩ tình thương của chúng em làm cho cô giáo khỏe mạnh hơn, vượt qua được bệnh cúm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Em thích con chuột bạch lâu rồi tại vì em nhìn thấy con chuột bạch ở nhà bạn em.
Em rất thích vườn hoa
Trường nhạc Little Saigon Music của em tổ chức biểu diễn âm nhạc tại Viện Việt Học.
Trả lời thư của hai bạn Emily và Kaeley Phạm Lenard
Các bạn Oanh Vũ của em
Hai đứa em đâu thể cho ai làm anh ai được
Tuy còn nhỏ xíu, em bé được theo Ông Bà đi dự Đại Hội Họp Mặt Tù Nhân Chính Trị
Dưới đây là truyện của bạn Peter Nguyễn Bách Khoa, đăng trong tuyển tập “Nụ Văn”   của lớp 6 Lớp Hè Tiếng Việt ở Virginia do cô Đinh Từ Bích Thúy tuyển chọn.
Em chưa từng ôm ai   Chặt như là ôm mẹ
Theo các nhà nghiên cứu nhân văn, tại miền Tây Nam phần, thời khẩn hoang mở đất ở vùng Bảy Núi (tỉnh An Giang),
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.