Hôm nay,  

Bục Giảng

18/03/201200:00:00(Xem: 8744)
Đang trong giờ học, em nhìn thấy cô giáo rất mệt và húng hắng ho. Em vội lấy cái kẹo ho mà mẹ vừa cho trước khi tới trường, đem lên đưa cô giáo:

“Cô ơi, đây là cái kẹo ho, cô ngậm trong miệng, mẹ em nói nó làm thông cổ họng đó cô.”

“Em ăn đi, em chỉ có một cái kẹo thôi mà!”

“Dạ em không cần mà cô cần. Em năn nỉ cô...Cô không nhận, em buồn lắm!”

bucgiang

Cô giáo xoa đầu em, nói cám ơn. Em xuống lớp ngồi, chăm chú nhìn lên cô giáo đang đứng trước bảng và giải cho chúng em một bài toán đố. Giọng cô giáo đã trong hơn, cô nói lớn hơn. Em cảm thấy trong bụng cồn cào, chắc cảm động, em nghĩ tình thương của chúng em làm cho cô giáo khỏe mạnh hơn, vượt qua được bệnh cúm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Taylor học tiếng Việt mới hơn một năm. Nhớ ngày nào em tới lớp bập bẹ nói tiếng Việt chen tiếng Mỹ,
Vì không có người thương và chăm sóc, cô đặt trọn vẹn niềm tin nơi Thượng Đế và nhập vào thế giới bên ngoài.
Hồi em mái (mới) đi gộc (học), cô dại (dạy) em tập viết.
Lá thư “Em Muốn Học Tiếng Việt” của em đã lên trang thiếu nhi tuần trước.
Xưa có một cô gái nhỏ, cha mẹ đã mất, không có gì để lại cho cô- không có nhà đê ở,
Năm nay tôi không theo các em lên lớp, vẫn phụ trách lớp Ba.
Chủ Nhật tới em xẻ (sẽ) đi học lại, em rất vui. Em xẻ được gặp lại cô giáo của em.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.