Hôm nay,  

Bục Giảng

18/03/201200:00:00(Xem: 8913)
Đang trong giờ học, em nhìn thấy cô giáo rất mệt và húng hắng ho. Em vội lấy cái kẹo ho mà mẹ vừa cho trước khi tới trường, đem lên đưa cô giáo:

“Cô ơi, đây là cái kẹo ho, cô ngậm trong miệng, mẹ em nói nó làm thông cổ họng đó cô.”

“Em ăn đi, em chỉ có một cái kẹo thôi mà!”

“Dạ em không cần mà cô cần. Em năn nỉ cô...Cô không nhận, em buồn lắm!”

bucgiang

Cô giáo xoa đầu em, nói cám ơn. Em xuống lớp ngồi, chăm chú nhìn lên cô giáo đang đứng trước bảng và giải cho chúng em một bài toán đố. Giọng cô giáo đã trong hơn, cô nói lớn hơn. Em cảm thấy trong bụng cồn cào, chắc cảm động, em nghĩ tình thương của chúng em làm cho cô giáo khỏe mạnh hơn, vượt qua được bệnh cúm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cuối tuần này các em được nghỉ lễ 3 ngày, đa số các em được đi chơi xa với gia đình.
Tuần này em được nghĩ (nghỉ) lễ 3 ngày, em rất thích. Ba má sẽ đưa em và bà nội đi chơi.
Bảo Ngọc biết trong các bạn thiếu nhi Việt Nam ở các tiểu bang, có bạn cũng đang học môn nghệ thuật uốn dẽo.
Một ngày nọ tại thành Varanasi, mọi người náo nức chuẩn bị cho ngày lễ hội của vương quốc. Người làm vườn của nhà vua cũng muốn tham dự lễ hội ấy.
Văn Hóa Việt Nam đặt chữ hiếu làm đầu. Ngay từ khi còn nằm nôi các em đã được ru bằng những câu ca dao:
Vào ngày thứ Bảy 11 tháng tư năm 2014 cô giáo English của em đã đưa em đến O.C Fair để xem kết quả cuộc dự thi “Book cover Contest”.
Người Việt Nam mình day con trẻ bằng tiếng: Gọi da, bảo vâng. Nhưng hiện tại tiếng thưa, da đã được thay thế bằng tiếng O.K từ lúc nào rồi.
Đây là hình ảnh bà Laura Kasperzak luyện tập Yoya cùng con gái 4 tuổi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.