Hôm nay,  

Bục Giảng

29/05/201100:00:00(Xem: 6991)

Bục Giảng

bucgiang-400-large-contentLớp học.

Đây là một lớp học Việt Ngữ cuối tuần ở tu viện Sùng Nghiêm. Lớp học của chúng em chật chội mà chúng em thì đông nên không đủ chỗ để có bục giảng và bảng đen. Thầy giáo cứ phải ở chung quanh chúng em để dạy dỗ và chăm sóc. Chúng em ước mơ sẽ có một lớp học rộng hơn, thoáng hơn, để thầy vui dạy, vì nhiều lúc thấy thầy tận tụy và mệt quá, chúng em rất thương thầy!


Nhưng bây giờ, dù lớp học còn nhỏ nhưng chúng em vẫn chăm lo học hành vì tình thương của các ni sư dành cho chúng em rất lớn. Ở bên các ni sư, nhìn thấy nụ cười của các ni sư là chúng em yên tâm và cố gắng trở nên người tốt.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mùa hè, ba mẹ em cho em về Việt Nam thăm bà ngoại. Bà ngoại em ở dưới quê xa lắm, phải đi xe hơi mất nhiều giờ, và em rớt (rất) là mệt vì trời nón (nóng).
Đúng hôm nay, các bạn thiếu nhi được đến tham dự ngày phát Giải “Bé Viết Văn Việt”, cũng như hàng năm, giải “mầm non” này được dựa vào những cây “thông lớn” vững chãi.
Bà phù thủy đã cho người đàn bà hiếm muộn một hạt lúa. Người đàn bà đem về trồng, hạt lúa mọc mầm thành một cây hoa và cô bé tí hon ở giữa nhụy của bông hoa đó.
Chị em tên là Bảo Trân, tên ở nhà là chị bé Nhỏ, mà em đâu thấy chị nhỏ, chị cao lắm, mà gầy, gầy ốm thì đâu phải là bé.
Mình tên là Bích Đào, tên Mỹ của mình là Catherine. Năm nay mình 10 tuổi. Vì ba mình là Mỹ lai da den, nhiều đời, nên khi sinh ra mình, da mình không trắng, mà nâu.
Cô bé Tí Hon ngồi trên tàu lá sen, khóc sướt mướt vì không muốn ở nhà của lão cóc và không muốn lấy thằng con gớm ghiếc của lão cóc già.
Đã nhiều năm, tôi không hề nghỉ Hè vì tôi chẳng đi đâu. Hơn nữa, Trung Tâm Việt Ngữ nơi tôi cộng tác vẫn mở lớp Hè cho các em,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.