Hôm nay,  

Bục Giảng

04/04/201000:00:00(Xem: 6008)

Bục Giảng

Những nụ cười tràn niềm tin của thầy cô đứng ở bục giảng hôm nay sẽ là đầu máy dẫn toa tầu thiếu nhi tới ngày mai vững vàng, sáng lạng.

Một Lần Ghé Thăm Trường Lớp
Chúng tôi đi thăm trường Việt Ngữ Cộng Đoàn Westminster vào buổi trưa thứ Bảy trong lúc trường bắt đầu sinh hoạt với lễ chào Quốc Kỳ. Ngọn cờ vàng ba sọc đỏ bay phất phơ trong gió đẹp làm sao, như nối dài khúc rễ Việt Nam nuôi những mầm xanh nhỏ bé sinh và lớn lên  trên phần đất mầu mỡ của xứ người nhưng vẫn tiềm ẩn trong sâu kín tận đáy lòng linh hồn và tiếng nói Việt Nam yêu dấu.
Tôi được thầy hiệu trường Vũ Hoàng tiếp chuyện và đưa đi thăm trường lớp.
Và từ trên bục giảng, cô Thanh phụ trách lớp 2 đã nói với tôi: “Ngày còn ở Việt Nam, tôi đi dạy học, sang tới đây không làm sao quên được bục giảng, học trò nên cộng tác với Trường Việt Ngữ Westminster đã được 14 năm. Cô Anh Thư cũng cho biết: “Trước đây tôi học Việt Ngữ ở Trường Westminster này, và bây giờ thì trở lại dạy các em lớp sau, nhớ ơn các thầy cô đã đứng trên bục giảng, tôi cũng tiếp tục đứng trên bục giảng để trả ơn thầy cô cũ.. .”


Ở dưới bục giảng, em Bryan 10 tuổi nói: “ Em học ở đây từ lớp mẫu giáo. Vui lắm, em rất thích nói tiếng Việt”. Henry 7 tuổi nói tiếng Việt rất rành:” Con thương cô giáo, cô giáo dạy cho con nhiều lắm.”
Một em ở lớp Mẫu Giáo nói: “Khi đi học em gặp cô giáo, đêm em nằm mơ thấy cô cười với em.”
Trước khi ra về, tôi nhìn thấy một cô giáo đứng trên bục giảng, đang tươi cười giảng gì đó mà các em vỗ tay, reo hò vui vẻ quá. Cảnh đó làm tôi bồi hồi nhớ lại thời còn đi học, cũng nhiều lần tôi nhìn cô giáo cũ của tôi đứng trên bục giảng và cảm thấy chức năng của cô cao quý làm sao, khi cô hướng dẫn biết bao tầng lớp tuổi trẻ vững chắc đi vào đời bằng học vấn.
Cao Ngọc Điệp

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm nay, tháng 9, đã là mùa Thu, nhưn (nhưng) trời còn nóng, không mát chúc (chút) nào. Cuột ( Cuộc) nghỉ hè đã hết, mùa nhập học đến rồi.
Lại thêm một học sinh thần đồng gương mẫu cho thanh thiếu nhi chúng ta, đó là Anlexandria Huỳnh, một sinh viên gốc Việt vừa ra trường năm nay,
Bà mẹ kế nói rồi tới bên chiếc xe, săm soi từng li từng tí chiếc xe ngựa đến đón mẹ con bà, coi còn chỗ nào không được vừa ý để sửa lại.
Vậy là tôi yên tâm. Năm nay, Trung Thu vào giữa tuần. Vào hôm Chủ Nhật, trước mấy ngày, tôi ngồi lại với các em chừng hơn tiếng đồng hồ sau buổi học, để loay hoay làm đèn Trung Thu với các em.
Em chờ goài (hoài), rồi Trung Thu cũng tới. Nó tới vào ngày Thứ Năm trong tuần, nhưn (nhưng) ba em thì nói đón chị Hằng vào tối thứ Tư, ngày 14, có sớm khôn (không) thì em khôn (không) biết.
Cũng tháng này, năm ngoái, khi thiếu nhi khắp nơi tưng bừng đón Tết Trung Thu, thì bạn Phạm thị Nhung, trường tiểu học Đức Bồng, Hà Tĩnh, chết vì bụng đói khi đi học.
Tóm tắt: Ngày xưa có một người đàn ông góa vợ, có một cô con gái ngoan hiền. Ông tục huyền với một người đàn bà đã có hai cô con gái. Khi ông chết đi, người đàn bà này lô tính ác hiểm,
Nhân mùa tựu trường, tôi ghi lại một bài viết của nhà thơ Thanh Tịnh, từ bao năm đã đi vào trường lớp, mãi mãi nằm trong tận tâm hồn người lớn tuổi cũng như thiếu nhi mới bắt đầu tập viết, tập đọc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.