Hôm nay,  

Thư Thiếu Nhi

04/07/201000:00:00(Xem: 4077)

Thư Thiếu Nhi: Ngày Ra Trường


Học sinh Trung Học ở Âu Châu trong ngày lễ ra trường nhộn và vui quá.

 

 

 

 

 

 

 

Sau ngày mãn khóa chúng em còn có tiệc liên hoan chúc mừng nhau. Cô bé đứng cạnh chỉ là đi theo vui ké thôi, vài năm nữa cũng sẽ tốt nghiệp Trung Học như tụi em vậy.

Các bạn thân mến,
Mùa hè đến, cũng là ngày bao bạn trẻ trên thế giới nô nức trong ngày ra trường. Trường nào cũng tổ chức một buổi lễ để phát bằng và cho các học sinh vui chơi, chúc mừng nhau. Ngân Hà còn nhớ có một lần được đi Âu Châu, đúng vào dịp ra trường của các học sinh Trung Học. Cả thành phố tràn ngập học sinh, những tụ điểm họp mặt và vui chơi cùng khắp, xe cộ đông nghẹt, học sinh từng đoàn đi bộ trên hè phố, trên xe hơi kết hoa lá, bảng hiệu, la hét, reo mừng, hát vang dội.


Chúng mình ở Mỹ, rộng mênh mông nên những sinh hoạt dù đông vui như thế nào cũng được riêng tư, thu hẹp. Tuần rồi Ngân Hà được đi dự nhiều lễ ra trường của các bạn, rồi sau đó, còn có những tiệc liên hoan tổ chức vui chơi với nhau. Các bạn thì sao" Bạn nào ra trường nhớ gửi cho Ngân Hà ảnh để chúng mình cùng xem, cùng chia xẻ niềm vui với nhau, các bạn nhé.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa, có một chú nai tên là Ruru có một bộ lông rất đẹp với 2 cái sừng lóng lánh như nạm ngọc và kim cương.
Lớp học của tôi hôm nay đông đủ, các em ngoan ngoãn chờ tôi giảng bài mới. Khi đang ghi bài trên bảng thì phía dưới có tiếng xì xào bằng tiếng Mỹ về trận động đất vừa qua.
Hôm nay em đi học, trời lạn (lạnh) lấm (lắm), nó thì 44 độ, và em mặc 2 cái áo lạnh. Em khôn (không) có muốn đi học vì em sợ độn (động) đất.
Chủ Nhật vừa rồi bé Nhi đã giận mẹ. Chuyện là trong bữa ăn sáng, bé Nhi muốn ăn trứng với bánh mì trước khi tới lớp học tiếng Việt,
Tóm tắt: Ngày xưa có một chú nai tên là Ruru có bộ lông rất đẹp và biết nghe và nói tiếng người.
Đang trong giờ tập đọc, bé Quỳnh một tay giơ cao, một tay bụm miệng.
Đây là bài “Viết Văn Việt” của Bảo Ngọc, về sự xúc động khi thấy một người bạn cùng trường bị tai nạn đụng xe và chết.
Ann vừa được theo mẹ về quê hương, không phải là đi chơi gì đâu, mà về vì bà ngoại bị bịnh nặng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.