Buổi phát giải “Bé Viết Văn Việt” đã trôi qua gần hai tháng mà dư âm vẫn còn ngọt ngào trong lòng nhiều bạn thiếu nhi. Các bạn đọc lá thư của các em Jimmy, Judy, Jenny Nguyễn gửi cho tòa soạn có lòng và dễ thương lắm.
. Cám ơn cô, chú đã tổ chức buổi phát giải, phát quà và được ăn uống, coi văn nghệ. Cám ơn cô, chú, tòa soạn rất nhiều. Sau này có tiết mục gì cần chúng con giúp, cô chú cứ gọi chúng con.
. Jimmy, Judy, Jenny ơi!
Ngân Hà rất vui khi đọc những lời chân tình các bạn viết trên tấm thiệp dễ thương của các bạn. Ngân Hà rất thích những bài thơ nho nhỏ của Judy, những bức tranh, những bài văn mộc mạc chữ Việt của các bạn. Ngân Hà ước mong sự hợp tác của các bạn, bằng văn, bằng thơ, bằng tranh vẽ vì các bạn rất có năng khiếu về những môn này.
Các bạn soạn những tấm ảnh trong mùa học qua, sinh hoạt gia đình hay kỳ đi nghỉ hè vừa rồi gửi cho Ngân Hà trong “chùm ảnh thiếu nhi” nhé.
Sang năm mình lại có buổi lễ phát thưởng nữa, sẽ có quà, ăn uống và coi văn nghệ. Ngân Hà sẽ giữ liên lạc với các bạn để năm tới chúng mình sẽ xôm tụ hơn trong các tiết mục trình diễn.
Mong tin và bài vở đóng góp của các bạn. Chúc các bạn một niên học mới điểm cao, đạt thành quả tốt đẹp.
Ngay góc đường Euclid và McFadden, quận Cam, có một ngôi nhà thờ khá lớn, đó là giáo xứ Saint Barbara. Tại đây còn có ngôi trường Việt Ngữ Nguyễn Bá Tòng, được thành lập từ niên khóa 1987-1988, tính đến nay đã trãi qua 6 vị hiệu trưởng, theo thứ tự: Thầy Nguyễn Thanh,
Tại trang trại của một nhà giàu ở Ấn Độ, một con bò đen rất đẹp mã được sinh ra. Hình dáng con bò lực lưỡng và toàn hảo đến nỗi ông chủ đặt tên cho nó là Chàng Điển Trai. Ông cho nó ăn loại gạo ngon nhất và đối xử với nó vô cùng tử tế.
Một con trăn rừng đã tìm đường bò vào nhà cậu bé Campuchia lúc cậu mới được 3 tháng và trăn dài khoảng nửa mét. Người nhà không giết mà bắt bỏ con trăn vào rừng. Trăn lại tìm đường về để chơi đùa với cậu bé. Cậu bé nói trăn là em gái của cậu nên thương nhau lắm.
Một hôm nọ, một bà già tìm thấy hai chú heo con, bà vội để vào rổ đem về. Bà đặt tên: Ủn anh” và “Ủn em”, bà nuôi nấng chúng như con ruột.Từ từ, chúng lớn phồng. Nhiều người muốn mua làm thịt nhưng bà già luôn luôn trả lời: “Đây là hai đứa con của tôi. Nỡ lòng nào tôi bán chúng lấy
tiền.”
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.