Hôm nay,  

Thơ Bé: Con Mắt

01/04/200700:00:00(Xem: 5750)

Em bé mù ở Ấn Độ

Em không hề để ý tới

Con mắt của em

Lúc ngủ, em  nhắm mắt lại

Để giấc ngủ thật yên ổn trong đêm

Và sáng ra

Mở mắt

Em nhìn thấy bầu trời

Cây cối

Màu sắc

Chuyện đó tự nhiên mà!

 

Nhưng mẹ đưa cho em tấm ảnh

Một bạn nhỏ

Ở trong một trường mù

Bạn ở xa lắm

Một đất nước nào khác

Cũng nghèo như Việt Nam

Mẹnói: Bạn không nhìn thấy.

 

Bạn chỉ thấy một màu đen

Từ thủa thơ ấu

Tới lúc lớn lên

Bạn không biết bầu trời là gì

Cây cối là gì

Màu sắc ra sao

Bông hoa đẹp như thế nào

Xung quanh bạn, ngày đêm

Là một màu đen thẳm thẳm.

Nhưng bạn đẹp quá

Bạn đẹp hơn cả em

Mà bạn không nhìn thấy em…

 

Em đã khóc khi nhìn hình bạn

Em đã thầm ước ao

Làm thế nào để mở

Cặp mắt của bạn ra

Làm thế nào bạn cũng như em

Thấy ánh sáng, thấy bầu trời mặt đất

Và thấy mặt mẹ bạn

Như em

Thấy mặt mẹ yêu dấu hàng ngày

Làm thế nào

Để mở cặp mắt bạn em

Người bạn nhỏ Ấn  Độ chưa quen…

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tuần này Tường Chinh sẽ chia xẻ với quý phụ huynh và các em về đề tài “làm thế nào để giúp các con em học giỏi và chuyên tâm về vấn đề học vấn hơn”.
Hôm nay tôi có lớp, đã tám giờ rồi, tôi cố gắng ngồi dậy. Tôi cảm thấy lảo đảo, ngồi không vững lại phải nằm xuống. Nghĩ tới các em, tôi cũng phải tung mền thức dậy để chuẩn bị đến trường.
Mẹ luộc 10 trái trứng Cho em cùng hộp màu Em vẽ lên ngoài vỏ Những hình thú nhồi bông
Ngày Lễ Trứng (Easter) đối với Như Thụy là ngày Nghỉ Mùa Xuân , em rất vui thích với chương trình nghỉ Xuân mà ba mẹ đã dành cho em, nên em viết:
Đối với người Công Giáo, mùa Phục Sinh rất có ý nghĩa qua các mùa chay, xưng tội, sám hối và làm việc thiện. Riêng đối với trẻ em trên toàn nước Mỹ thì mùa Phục Sinh và ngày lễ Trứng
Ngoài việc học Việt Ngữ, thỉnh thoảng các em cấp 5-6 trường Văn Lang San Diego còn học những môn khác như thủ công, gia chánh v.v...
Đang trong giờ học, em nhìn thấy cô giáo rất mệt và húng hắng ho. Em vội lấy cái kẹo ho mà mẹ vừa cho trước khi tới trường, đem lên đưa cô giáo:
Đây là câu chuyện tôi nhớ rất lâu, chuyện từ ngày mới ra trường, đi dạy tại một vùng quê xa. Học trò của tôi rất chân thật, giản dị, ngây thơ và dễ thương.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.