Hôm nay,  

Nụ Cười Gia Đình: Chậm Hiểu

8/25/201800:00:00(View: 4049)
Cả Cười

 
Cả Đẫn làm nghề thợ hồ xây gạch. Một hôm, anh bước vào phòng mạch:

- Bác-sĩ ơi, chữa giùm cái chân tôi, bị gạch va vào, sưng vếu lên đây này!

Bác-sĩ vừa khám vừa hỏi chuyện:

- Làm sao nên nỗi?

Cả Đẫn kể-lể:

- Thưa bác-sĩ. Chuyện bắt đầu từ 21 năm trước...

Bác-sĩ trợn mắt:

- Anh nói sao? Hai ... hai mươi mốt năm là sao?

Cả Đẫn đáp:

- Dạ phải. Hai mươi năm trước tôi lãnh xây nhà kho cho trang-trại Con Gà Tây. Làm việc ban ngày còn ban đêm tôi ngủ lại trên gác xép trong lẫm lúa để hôm sau làm sớm. Đêm đầu tiên lúc tôi bắt đầu thiu-thiu ngủ thì cô con gái xinh-đẹp của chủ trại leo lên gác, nhìn tôi cười cười, hỏi "Anh có cần em chuyện gì không?"

Tôi đáp "Khuya rồi, ngủ đi chớ có gì đâu nà?"

Nghe nói vậy, em lủi-thủi leo xuống, đi mất.

Bác-sĩ cắt lời:

- Vậy thì liên-quan gì tới cái chân sưng của anh hôm nay?

Cả Đẫn tặc lưỡi:

- Ậy! Liên quan lắm chớ sao không! Ông nghe tôi kể tiếp. Đêm hôm sau, cũng đúng lúc tôi sắp-sửa ngủ, cô con gái xinh-đẹp của ông chủ-trại lại lò-dò leo lên thang gác. Lần này em mặc một bộ áo ngủ ác-ôn, dù trời tối, tôi cũng biết là nó mỏng dính, thấy hết ruột gan bên trong.


Em hỏi tôi: "Anh có cần em chuyện gì không?"

Tôi trả lời: "Khuya rồi thì đi ngủ chứ có cần gì đâu!"

Nghe nói vậy, em lủi-thủi leo xuống, đi mất.

Bác-sĩ vẫn cảm thấy khó hiểu, nhưng không hỏi nữa vì Cả Đẫn đã hăng hái kể tiếp:

- Đêm thứ ba cũng là đêm cuối cùng vì cái kho sắp xây xong. Tôi chưa kịp dỗ giấc thì cô con gái xinh-đẹp của chủ trại lò-dò leo lên thang gác. Lần này em không mặc quần áo gì hết. Trời đất quỉ thần ơi, coi mà muốn rớt con mắt! Em hỏi: "Anh có cần em chuyện gì không?"

Tôi ngó em, trả lời: "Thì đi ngủ mai làm cho xong cái kho chớ cần gì đâu?"

Nghe vậy, em lại lủi-thủi leo xuống thang, đi mất.

Cả Đẫn kể tới đó dừng lại, nét mặt xa vắng như chìm-đắm vào câu chuyện 21 năm xưa.

Bác-sĩ thắc-mắc:

- Rồi sao... cái chân anh?

Cả Đẫn chợt trở về thực-tế, bực-bội:

- Thì mới hôm qua đây chứ đâu, tôi vừa làm việc vừa suy nghĩ, mới chợt hiểu ra là nàng muốn cái gì. Hiểu ra, tui giận mình sao hồi đó ngu quá, liền cầm cục gạch chọi vô tường, chửi "đíu mẹ". Cục gạch nó bật ra văng vô chân tui đau thấy ông bà ông vải, bây giờ thì sưng lên chần-vần như bác-sĩ thấy đó!

Cả Cười

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Mùa hè, mời các bạn nội trợ nấu 8 món canh ngon phảng phất hương vị quê hương dành cho mùa hè.
Khi bà của tôi ở tuổi 90, bà bắt đầu chạy năm dặm một ngày. Điều tôi muốn nói là không bao giờ gọi là trễ để ta bắt đầu một chương trình thể dục. Yếu tố để thành công là tự mình thách thức mình chứ không phải ai khác. Hãy bắt đầu một cách từ tốn. Ngày đầu đi một đọan ngắn thôi. Như vậy trong hai tuần trước khi bạn gia tăng đọan đường. Nếu thấy chán hãy đi nhanh hơn và kiểm soát cho đúng tốc độ. Nếu còn thấy chán nữa? Hãy tập chạy chậm.
Trong hình là một pho tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát đặt bên đường, trên lối hành hương lên Chùa Thanh Thủy (Kiyomizu-dera) ở cố đô Kyoto. Người chụp hình là nhà báo Phan Tấn Hải trong chuyến đi Nhật Bản do ATNT Tours & Travel (https://www.atnttour.com/) thực hiện với hướng dẫn của Giám đốc Trần Nguyên Thắng, người du học Nhật từ 1970, giỏi tiếng Nhật, biết rất nhiều ngõ hẻm kỳ lạ nhất của Nhật Bản.
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Xẻ Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ… là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả.
Nếu bạn chưa biết nên chuẩn bị món mặn nào cho bữa cơm hôm nay thì hãy thử vào bếp làm ón bò rim tỏi ớt đậm đà ngon cơm này nhé!
Tôi là Nguyễn Hoà Thuận, là exryu ở Nhật. Tôi và bạn Trần Nguyễn Thắng là bạn học khi còn ở Nhật (Tokyo). Hiện nay tôi đang ở Houston, Texas.
Nghe đồn trên cao-nguyên Di-linh có thần-linh hiện xuống cứu chữa cho những người bị bệnh, vợ chồng bác Tám lò-dò theo đồng-bào lên núi xin chữa bệnh.
Ta thường tự hỏi khi làm một việc gì: Còn phải làm trong bao lâu nữa? Còn phải làm bao nhiêu nữa? Còn phải tìm kiếm, hoạch định, bỏ công ra bao nhiêu nữa mới đạt được điều tôi muốn?
Trong hình là một đường hẽm trong khu phố Kitanagesadori, thành phố Kobe, nơi nổi tiếng với thịt bò Kobe.
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Xẻ Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ… là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.