Hôm nay,  

Brenda Lê

09/03/200200:00:00(Xem: 7731)
wk_03092002g
Sau khi xuất hiện hai tuần vừa qua tại Quận Cam . Nữ Casĩ Brenda Lê đã được giới truyền thông và báo chí lưu tâm và nồng nhiệt giới thiệu gây nên nhiều điều thắc mắc, xôn xao trong độïc giả nhất là anh em giới trẻ. Weekend cũng nhận được nhiều e-mail hỏi thăm về cô ca sĩ có giọng hát rất mạnh mẽ, khàn khàn rất "sexy" này, khiến cho Tí Điệu theo yêu cầu phải đóng vai Điệp Viên Không Không Thấy đi điều tra theo kiểu của Tí Điệu và thu thập được những dự kiện sau đây:

Brenda Lê
Hình dáng: Cao 5'1. Nặng 110 Pounds. Tóc Nâu đậm và mắt cũng nâu đậm.

Vòng đo eo của Brenda Lê: vòng số 1: 34 vòng số 2: 27 vòng số 3 : 38 không biết là có lý tưởng hay không.

Ăn uống: Brenda Lê rất thích ăn Bún Ốc vì Tí Điệu thấy cô ca sĩ này hay la cà ở quán bún Mai lắm.

Trang phục: Brenda Lê bình thường chỉ thích mặc đồ Tây màu sậm và khi trình diễn thì hay mặc váy dài,

Thú tiêu khiển: ngoài chương trình luyện tập thanh nhac ở nhà Brenda thích đọc sách, nhất là các loại truyện vui cười. Không thích lang thang trong các cửa hiệu nữ trang hay quần áo đắc tiền vì Brenda Lê đã có lần tâm sự trên đài Little Saigon Radio là: Cô đã trải qua thời gian nghèo khổ và do đó cô không muốn phung phí tiền bạc vào những nhu cầu không cần thiết ( chẳng thà đem số tiền này cho các em cô nhi còn hơn!).

Bí mật được bật mí: Brenda Lê tuổi con Trâu và vẫn còn độc thân. Nếu ai sẵn lòng hối lộ Tí Điệu một chầu bún mắm thì sẽ nói tốt với Brenda Lê vài lời ( Lẽ dĩ nhiên là khi nào Tí Điệu có dịp gặp cô ca sĩ rất dễ thương và vui tính này).

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cực đoan và sự khủng bố xuất hiện ở mọi nơi, mọi dân tộc và mọi tôn giáo. Một viên đạn không phân biệt chủng tộc, da màu hay tôn giáo
Xưa thanh liêm tròn công vụ danh thơm vang lừng trong nửa nước,. Nay thanh bần say văn hóa lời khen nức tiếng khắp năm châu
quân phiệt chẳng hơn gì chế độ Cộng Sản nhưng lại kém hơn về quy mô và sự ổn định. Hai đảng Cộng Sản tại Trung Quốc và Việt Nam nắm vững Bộ Quốc phòng và Bộ Công an
10 ca khúc trong Hoa Bay Khắp Trời,... là tác phẩm mới mẻ đóng góp vào dòng nghệ thuật thơ nhạc của Phật Giáo Việt Nam
vay nợ quốc tế cũng đủ sống xênh xang được 20-30 năm nữa. Ta nhượng đất của ông cha làm sân golf và dân ta sẽ không thể đói nhờ nghề nhặt bóng và đánh giày…
không thấy phóng sự đưa ra được thêm bằng chứng cụ thể nào về cái chết của hai nhà báo Dương Trọng Lâm và Nguyễn Đạm Phong, chủ điểm của phóng sự.
bất cứ ai cũng nhìn thấy, điều đầu tiên và rõ nét nhất là sự xúc phạm rất lớn đối với cộng đồng người Việt.
Họ đi làm lịch sử bằng con tim nhiệt huyết, không phải bằng khối óc lý luận.Trong lịch sử đấu tranh giữa chính và tà, giữa chính nghĩa và phi nghĩa không thể lấy thành bại luận anh hùng
Odd Bootha, 38 tuổi, anh lái đò bến Chiang Khong Bắc Thái, đã than thở “Nếu Trung Quốc cứ xây thêm đập thì sông Mekong chỉ còn là một con lạch.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.