Hôm nay,  

Sách Mới Nhã Ca: Đường Tự Do, Saigon (78)

11/08/200600:00:00(Xem: 2490)

Bìa sách “Đường Tự Do, Saigon”

Lần đầu tiên, ‘Đường Tự Do, Saigon’ trường thiên tiểu thuyết của Nhã Ca được ấn hành thành sách. Sau hơn 40 tác phẩm đã xuất bản, đây là bộ sách “nặng ký” nhất của Nhã Ca: 4 cuốn, 2, 560 trang.

Tiểu thuyết ‘Đường Tự Do, Saigon’  đã đăng tải trên Việt Báo liên tục hơn 10 năm, từ 1993 tới 2003. Sau hai năm sửa chữa, thêm bớt, tác phẩm được sắp xếp thành bộ truyện gồm 4 cuốn.  mỗi cuốn 640 trang, có cốt truyện riêng, nhân vật riêng,  tình tiết riêng.  Tất cả hợp lại thành một trường thiên tiểu thuyết viết về những nhân vật và khung cảnh khác thường của Saigon đổi đời sau 1975. 

Sách ‘Đường Tự Do Saigon’ cuốn đầu tiên 640 trang, ấn phí 24 mỹ kim, hiện đã phát hành khắp nơi. Xin hỏi tại các hiệu sách địa phương. Bạn đọc ở xa có thể liên lac với Việt Báo đặt sách gửi tận nhà, trả bằng chi phiếu, lệnh phiếu hay thẻ tín dụng, 24 mỹ kim kể cả cước phí.  Sau đây, Việt Báo trân trọng giới thiệu mỗi ngày một đọan tiêu biểu trích từ  tác phẩm của Nhã Ca. 

Đường Tự Do Saigon

78: Hai Nuôi Rut Dao

Nó trở lại công viên, ngồi xổm bên ghế đá chờ con Quê. Không có đồng hồ nhưng nó biết là khuya lắc khuya lơ rồi. Dân bụi ngủ hết trơn, kể cả cái ổ của chị Bảy cà tong cũng chìm vào đêm tối. Mệt quá, nó thiếp đi. Nhưng chỉ một lúc, nó bừng tỉnh lại. Có tiếng bước chân. Con Quê" Nó mở lớn mắt. Không phải. Cái bóng cao lớn đang băng qua chỗ nó nằm. Nó nhận ra rồi. Thằng Hai Nuôi.

Linh tính báo cho nó biết sắp có chuyện gì xẩy ra. Nó bò theo. Hai Nuôi băng qua đường, đi ngang đi lại quán cà phê Bạch Ngọc, rồi trở sang công viên, đứng núp sau một gốc cây. Ánh đèn chiếu hắt ra lề đường chứng tỏ trong quán Bạch Ngọc còn thức. Vểnh tai, nó nghe tiếng nhạc vọng ra. Chắc có tiệc tùng hội họp gì ở trỏng.

Thình lình tiếng cửa sắt kêu rít. Bên trong đi ra hai ba bóng người. Thằng Hai Nuôi lại băng qua đường, đứng trong một góc tối. Thằng Bò bén gót liền. Trước quán Bạch Ngọc, Bảnh đang khoác vai công an khu vực cùng một tên công an lạ hoắc, thằng Bò chưa hề thấy qua.

“Về nghe. Bữa nào rổi lên đây nhậu. Lúc nào cũng sẳn sàng với các đại ca.” Giọng Bảnh.

“Hà...hà...Hôm nay vui quá. Hứa sẽ trở lại.”

“Nói là phải nhớ. Đại ca cứ bận tuần tiểu trên sông, bắt “cá lạc” hoài cũng thường đi. Tới đây, không phải “bò lạc” đâu, mà “hoa thơm cỏ lạ” không, đại ca đã biết đó.”

“Phải. Phải. Sẽ trở lại. Nhất định.”

Bảnh trở vô. Cánh cửa sắt kéo lại. Hai tên công an dìu nhau, chân nam đá chân bắc, coi bộ xỉn nhiều. Hai Nuôi núp lẫn theo các hàng hiên đi theo. Thằng Bò cũng văng mình, lẫn trong các vũng tối. Chuyện gì sẽ xẩy ra đây" Thằng Bò đánh “lô tô” trong bụng.

Hai tên công an cười nói râm ran.

“Bữa nào cậu theo tớ xuống tàu tuần đi kiểm tra trên sông với tớ. Bắt một vài “con” làm thịt tả tơi. Tập thể lúc nào cũng vui, hấp dẫn hơn.”

“Được. Bữa nào tớ theo cậu...”

“Mới đây này, tụi này làm thịt một lúc hai con...Địt mẹ, làm “gái” mà yếu xìu mất hứng quá...ha ha...bữa đó...”

Hắn ngưng lại để nôn một đống trên đường phố.

Đến Bô-đa chúng chia tay. Một tên đi về phường, một tên đi thẳng xuống phía bờ sông. Cái bóng của Hai Nuôi đã theo sát.

Thằng Bò còn ở xa lắm, chỉ sợ thằng Hai Nuôi phát giác ra thì ốm đòn nên không nhìn thấy tường tận lúc Hai Nuôi đâm tên công an ra sao. Chỉ thấy một đống thịt ngã xuống rồi Hai Nuôi co giò chạy, biến mất vào đêm tối. Thằng Bò thở không ra hơi, ngực như bị ai đè, nhưng cũng cố thu mình vào một góc tối, rồi nhanh như con rắn, nó trườn vào trong bóng đêm.

Thận trọng, rình mò từng bước, nó cũng về lại được công viên. Cái ghế đá vẫn trống hốc. Nơi hang ổ của chị Bảy cà tong vẫn im lìm. Nhưng chỉ một lúc sau, con phố bỗng ầm ĩ tiếng còi xe cứu thương chạy qua. Đúng lúc đó cái bóng của Hai Nuôi xuất hiện. Ngang qua chỗ thằng bò, hắn đứng lại nghe ngóng. Thằng Bò nằm im, nhắm mắt như ngủ say lắm.

Lúc nó mở mắt ra không thấy Hai Nuôi đâu nữa. Nó yên tâm, dỗ giấc ngủ. Nó mơ thấy nó đi đứng bình thường như bọn thằng Lai Phá. Nó đi qua một ngọn đồi trồng đầy hoa và có một con trâu tới quì bên nó. Nó bèn leo lên mình trâu. Tay nó cầm một nhánh thông. Nó đang lơ mơ sung sướng trên mình trâu thì bị một bàn tay kéo xuống, rồi một cú đá vào bụng. Nó nhìn lên. Tên cảnh sát khu vực hằng ngày đã bắt nạt nó, đá đập nó. Nó hét lên, cành thông trong tay đã biến ra một lưỡi dao lúc nào và nó đâm một nhát vào ngực tên cảnh sát khu vực. Tên này ngã xuống rẫy chết, biến thành một bãi phân trâu. Nó thắc mắc tại sao lại phân trâu mà không phải phân ngựa!

Gần sáng, bỗng nhiên có tiếng la khóc của chị Bảy cà tong. Dân bụi đời rần rần trở dậy bu lại. Chị Bảy tóc tai xổ tung, mặt mũi thất thần, vừa khóc vừa kể:

“Mèn ơi! Con Lê nó chết oan chết ức. Nó về khóc với tui nè... Đêm nay nó về hai ba lần, quần áo ướt mèm , mắt trợn trừng trừng, không nói không rằng gì hết trơn. Con ơi là con ơi!”

Chị Sứt, kinh tế mới về, bệnh lao gần chết, nói không ra hơi:

“Đúng rồi, con Lê nó linh lắm. Hồi tối tôi thấy cổ về, cổ đi khắp công viên, chắc đi thăm hàng xóm láng giềng...”

“Thiệt hông chị Sứt" Trời đất, con tui oan quá mà. Oan mà biết kêu ai, chỉ biết đấm ngực kêu ông trời...”

Chị Bảy đấm ngực kêu gào. Giọng Hai Nuôi:

“Thôi má. Đủ rồi. Cứ khóc cả ngày đêm sao hổng khỏi mộng mị. Má làm ồn quá.”

“Ha. Thằng con bất hiếu chưa. Tao nhớ con Lê, tao khổ, tao oán hận thì tao khóc. Có đâu lòng dạ sắt đá như tụi bay, em chết mà hổng nặn ra được một giọt nước mắt... không thương xót, đau khổ thì thiệt là lòng lang dạ sói, giống vật chớ hổng phải người ta...”

“Sao má biết tụi tui không khổ không hận" Má im đi, má biết gì mà nói.”

“Trời ơi, chết rồi cũng hổng có tiền chôn, cho xác để người ta mổ xẻ có đau đớn không"”

“Má còn nói nữa...Nói nữa há" Muốn nói không"”

Thằng Hai Nuôi nổi giận một cách dễ sợ quá. Dộng vào lỗi lầm của chị Bảy nên chị im liền như thóc. Hai Nuôi nạt:

“Bà vô nằm nghỉ đi. Tui nói rồi đó, không la lối khóc lóc nữa...”

“Híc híc. Có độc tài hông" Khóc con Lê nó cũng không cho nữa...Lê ơi, con có biết thằng Hai nó tàn nhẫn như vầy không" Con không sống để trả hiếu cho má nhờ ...”

Kêu lên vậy thôi, chị Bảy cũng ngoan ngoãn chui vào trong cái ổ của chị. Vậy là mấy mẹ con nằm chèo queo chờ sáng. Chị Bảy vẫn sụt sịt khóc, không dừng lại được. Bà con bụi đời thấy hạ màn, cũng trở về chỗ.

Bên ngoài, thằng Bò cũng không ngủ được. Nó cũng khóc. Nhớ con Quê quá chừng, nhớ khổ nhớ sở. Đã có thằng nào “dớt” mất con Quê, đem đi chung sống rồi không" Nó mất con Quê đành đoạn sao đây. Lòng nó như lửa đốt.

Rạng sáng, dân bụi chưa kịp thức giấc thì hai xe công an đổ cái xịch bên lề đường. Một cuộc lùng xét kỷ càng dân bụi. Một số đàn ông con trai bị tình nghi dính dáng trong vụ đâm tên công an giữa khuya, bị còng dẫn đi, dính luôn Hai Nuôi. Chị Bảy cà tong dãy đành đạch như thằn lằn bị lặt đuôi. Chi lăn ra cỏ, chị bứt tóc bứt tai, cào cấu mặt mũi như con mẹ điên. Mấy người công an dẫn Hai Nuôi đi, xô chị ngã dúi. Chị gào lên chửi theo, nhưng mấy người công an không thèm ngó tới chị, coi chị như con mẹ khùng điên, như con chó dại không nên đụng vào.

Đứa chết. Đứa bị bắt. Đời chị khốn nạn, bất hạnh làm sao. Chị cào đất, liệng đá. Nhưng đâu có ai đứng đằng trước cho chị ném. Không ném được ai thì chị đấm vào ngực chị, đập cho chết cơn tức đang bóp nghẹt tim chị.

Mọi người thấy dỗ chị cũng không được, lánh xa dần hết. Chỉ còn thằng Bò mở tháo láo mắt nhìn chị. Lúc sau thấy chị Bảy không còn sức, nó bò lại gần, chờ cho chị Bảy bớt khóc lóc, nó nói:

“Đừng khóc nữa Bảy à. Bảy đi uống cà phê đi.”

“Không, tao không uống, không ăn nữa. Tao nhịn đói chết đi cho chúng hả dạ. Đồ lang sói, hồ ly. Đồ chó vàng....”

Thằng Bò há hốc mồm. Trông chị Bảy cũng đâu khác gì một con chó. Một con chó cũng biết chửi một giống chó còn tệ hại hơn, khốn nạn hơn. Thấy cái mặt chị Bảy còn hơn đưa đám ma, nó không cất tay lên nổi.

Ngày cứ tới. Con đường Tự Do có nắng lên. Xe cộ. Tiếng nói. Tiếng cười. Đủ loại người trong một thành phó. Chỉ thiếu có con Quê. Nó ở đâu".

. . .

Kỳ tới, trích đoạn 79:  Con Quê Đi Phá Thai

NHÃ CA

(Trích Đường Tự Do Saigon)

-------------------------------------

Đường Tự Do Saigon *

Tiểu thuyết Nhã Ca, 640 trang
Đặt sách gửi tận nhà, trả bằng lệnh phiếu hay thẻ tín dụng:
24 mỹ kim kể cả cước phí

Liên lạc phát hành: Việt Báo
14841 Moran St.
Westminster, CA 92683
(714) 894-2500

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sky River Casino vô cùng vui mừng hào hứng tổ chức chương trình Ăn Tết Nguyên Đán với những giải thưởng thật lớn cho các hội viên Sky River Rewards. Chúng tôi cũng xin kính chúc tất cả Quý Vị được nhiều may mắn và một Năm Giáp Thìn thịnh vượng! Trong dịp đón mừng Năm Mới Âm Lịch năm nay, 'Đội Múa Rồng và Lân Bạch Hạc Leung's White Crane Dragon and Lion Dance Association' đã thực hiện một buổi biểu diễn Múa Lân hào hứng tuyệt vời ở Sky River Casino vào lúc 11:00 AM ngày 11 Tháng Hai. Mọi người tin tưởng rằng những ai tới xem múa lân sẽ được hưởng hạnh vận.
Theo một nghiên cứu mới, có hơn một nửa số hồ lớn trên thế giới đã bị thu hẹp kể từ đầu những năm 1990, chủ yếu là do biến đổi khí hậu, làm gia tăng mối lo ngại về nước cho nông nghiệp, thủy điện và nhu cầu của con người, theo trang Reuters đưa tin vào 8 tháng 5 năm 2023.
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.