Hôm nay,  

Bỏ Qua Chuyện Mậu Dịch?

10/08/200300:00:00(Xem: 4870)
Có một điều gần như thiếu vắng trong ngôn ngữ các ứng cử viên tổng thống Hoa Kỳ năm 2004: vấn đề mậu dịch. Ít nhất thì cũng cho tới bây giờ. Kể cả Tổng Thống Bush và 9 ứng cử viên Đảng Dân Chủ. Kể cả sau khi Hoa Kỳ ký kết tự do mậu dịch với Singapore và Chile tuần trước. Điều cần nhớ trong đợt ký thương ước mậu dịch tự do vừa nói, hình như tính địa dư cũng có vẻ biểu tượng: Singapore của Châu Á, và Chile của Châu Mỹ Latin. Tại sao các ứng cử viên lần này không chịu làm ầm ĩ như thời Tổng Thống Clinton" Hay là có gì bí mật, lấn cấn"
Thử lấy trường hợp Tổng Thống Bush, người lâu nay vẫn lớn tiếng thúc đẩy ý thức hệ thị trường tự do - bây giờ cũng không chịu nói gì về mậu dịch. Chính ngay khi Hạ Viện Mỹ hồi tuần trước cân nhắc, tranh luận về thương ước tự do mậu dịch với Singapore và Chile, thì TT Bush đọc diễn văn tại Michigan, ca ngợi thành quả kinh tế của chính phủ. Vấn đề là, trong bài diễn văn đó, cũng không có chữ "mậu dịch" nào trong đó.
Có một lý do đơn giản làm các ứng cử viên ngại ngần nhắc tới: Những người chủ trương tự do mậu dịch trong cả 2 đảng Dân Chủ và Cộng Hòa sợ phản ứng nghịch từ cử tri, những người cho là hàng hóa nước ngoài tràn vào đã gây ra nạn thất nghiệp tăng vọt tới mức cao kỷ lục trong 9 năm, tới 6.4%, và mới tuần trước may mắn sụt còn 6.2%. Và cả tình hình việc làm cứ đội mũ sang nước khác, lúc mà các công ty Mỹ rủ nhau dọn xưởng sang Á Châu để tiết kiệm.
Tình hình lần này không giống gì như thời thập niên 1990s. Ngay cả từ khi ứng cử viên Clinton ủng hộ Hiệp Ước Tự Do Bắc Mỹ NAFTA trong đợt tranh cử 1992, thì các lãnh tụ Dân Chủ và Cộng Hòa đều tin rằng mở rộng mậu dịch sẽ là con đường thịnh vượng - và cả con đường để thắng cử - trong một nền kinh tế toàn cầu. Trong suốt thời kinh tế bùng nổ của thập niên 1990s, đúng là mậu dịch đã đưa tới thịnh vượng. Nhưng bây giờ, các chính khách kém tự tin hơn.
Cứ việc nhìn vào các ứng cử viên Dân Chủ 2004 cũng thấy.
Khi nhìn vào hồ sơ của họ, hầu hết các ứng cử viên Dân Chủ đều chủ trương tự do mậu dịch. Các thượng nghị sĩ John Kerry, Joseph Lieberman và Bob Graham đều đã bỏ phiếu thuận cho NAFTA, và gần đây thì cũng bỏ phiếu trao thẩm quyền thương thuyết mậu dịch "tốc hành" cho TT Bush. Rồi khi còn làm thống đốc Vermont thời 1990s, Howard Dean đã tiếp tay cho Bill Clinton đẩy mạnh cho NAFTA.
Nơi đây, chúng ta mới hiểu được tại sao có hiện tượng: tính tới tuần lễ cuối cùng của tháng 7-2003, một ứng cử viên tổng thống Dân Chủ đã được 7 công đoàn chính thức ủng hộ, trong đó có công đoàn Teamster với 1.2 triệu đoàn viên. Ứng cử viên này là Dân Biểu Richard Gephardt của Missouri, người trước giờ vẫn liên tục chống các thương ước tự do. Rõ ràng là công nhân Mỹ không hề ưa thích chuyện các hãng xưởng dọn sang Á Châu.

Mặt khác, John Kerry cũng đổi giọng rồi. Cứ xem như trong bài diễn văn mới đây ở Iowa, Kerry lớn tiếng cam kết [là nếu đắc cử tổng thống] rằng "Tôi sẽ không bao giờ ký vào bất kỳ bản thương ước nào thành luật, nếu bản văn không nêu các tiêu chuẩn môi sinh hay tiêu chuẩn lao động của các nước mà chúng ta đối tác."
Bạn cứ suy tính kỹ về ngôn ngữ trên xem, nếu đặt vấn đề tiêu chuẩn môi sinh và lao động thì bất kỳ món hàng nào của Việt Nam cũng có thể bị đặt vấn đề. Thử xem, như ở Bình Dương, nước thải nhà máy cứ đổ ra sông, ra ruộng... trong khi nhà máy xi măng Hà Tiên xịt khói đen nghi ngút suốt dọc mấy cây số đường xa lộ Biên Hòa... Còn nữa, thợ VN mình đâu có an toàn lao động bao nhiêu đâu, từ áo, mũ, găng tay... để an toàn lao động vẫn là cái gì khá hiếm... Nghĩa là Mỹ có thể bắt lỗi gần như toàn bộ các nước nghèo, nếu muốn. Thế mới biết, Kerry bắt đầu đón gió trở cờ rồi. Việt Nam đi quá trễ trong cuộc chiến giành thị trường quốc tế, và bây giờ đành chịu cảnh trâu chậm uống nước đục. Chỉ tội nghiệp cho đồng bào mình.
Còn Howard Dean thì khẳng định rằng ông muốn "tái thương thuyết" bản thương ước NAFTA và các bản thương ước khác. Thiệt tức cười, mỗi bản thương ước đều mất nhiều năm mới ký xong, bây giờ tái thương thuyết thì chỉ là kiếm cớ để làm bản văn mới. Chỉ có nước nhỏ là kẹt thôi.
Còn Thượng Nghị Sĩ John Edwards - hồi tranh luận về NAFTA thì ông chưa vào được Quốc Hội - nhưng bây giờ, trong cuộc tranh luận hồi năm ngoái, thì lúc đầu bỏ phiếu thuận cho "thẩm quyền mậu dịch tốc hành" của ông Bush, nhưng rồi thấy có phản lực bèn đổi sang lập trường bỏ phiếu chống lại "thẩm quyền mậu dịch."
Còn Thượng Nghị Sĩ Joseph Lieberman - tuy trước kia là người lập trường trung dung - gần đây tố cáo Trung Quốc đã tung ra một đợt "tấn công kinh tế" xuyên qua chiến dịch xuất cảng bất công, mà Hoa Kỳ, và chính phủ Bush đã lặng lẽ nhắm mắt bỏ qua.
Tuy nhiên, Mỹ đã tới giai đoạn mà nếu không dùng tới đòn phép mậu dịch thì không thể nào ảnh hưởng tới thế giới nổi. Cho nên, tuần trước Mỹ đã ký tự do mậu dịch với Singapore và Chile - đó là hướng tất yếu để ảnh hưởng Châu Á và Châu Mỹ Latinh.
Nhưng rồi, không thấy ứng cử viên tổng thống nào nhắc gì tới mậu dịch tự do. Có lẽ, chỉ trừ khi nào tình hình thất nghiệp sụt giảm thật nhiều nữa. Việt Nam mà không nhảy vào kịp WTO thì sẽ còn thê thảm nhiều nữa, với kiểu chính trị Mỹ thế này.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thủ đô vẫn luôn luôn không giống ai: Hà Nội không thoát nổi ô nhiễm….
Năm 2016 ông Trump bị bà Clinton dẫn trước 3 triệu phiếu dân bầu nhưng rồi đắc cử Tổng Thống, lý do vì Hoa Kỳ chọn Tổng Thống theo cử tri đoàn (electoral votes) thay vì lá phiếu phổ thông (popular votes).
Nếu gọi văn hoá là tất cả những gì thể hiện sự hiện hữu của con người trên trái đất nầy thì tình huynh đệ chi binh cũng là một đặc điểm của nền văn hoá Việt Nam nói chung và của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà uy dũng nói riêng.
Kể từ khi HD 8 bắt đầu xâm nhập vào thềm lục địa Việt nam, Đảng Cộng Sản Việt nam không có một động thái gì để bảo vệ lãnh hải, ngoại trừ mãi tới 15 ngày sau (ngày 18 tháng 7) mới có lời tuyên bố của phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao lên tiếng việc TC xâm nhập khu Đặc Quyền Kinh Tế và Thềm Lục địa VN, và phải mãi tới ngày 15 tháng 10, Phó Thủ Tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại Giao VC, Phạm đình Minh tuyên bố tại Hội Nghị ASEAN tổ chức tại Đà lạt tố cáo hành vi đơn phương của TC xâm phạm chủ quyền của Việt nam.
Tôi nhận được tập thơ “Ngôn Ngữ Xanh” của nữ thi sĩ Nguyễn Thị Khánh Minh tặng vào những ngày lập thu đầu tháng mười. Khi nhìn tên tập thơ, tôi nghĩ ngay đến nỗi niềm hoài vọng của tác giả.
Chiều Thứ Sáu ngày 8 tháng 11/2019, mình hành hương chùa Kim Các Tự, ngôi chùa quen thuộc với người học văn ở Sài Gòn thời xa xưa.
Dân chủ phải là thể chế chánh trị. Nhưng Dân chủ nào ? Hai chế độ không giống ai, Cộng Hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam, và Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa của Việt Cộng Hà nội, đều (cả hai) rêu rao tuyên bố có chế độ Dân Chủ. Thế nhưng trong thực tế, sau 70 năm cầm quyền Miền Bắc, và trên 40 năm cầm quyền cả nước Việt Nam, ai ai cũng biết chế độ quản trị Việt Nam của độc đảng Cộng Sản là một chế độ Độc Tài.
So với Vạn Lý Trường Thành thì Bức Tường Bá Linh chỉ như một thứ mô hình để trưng bầy, coi chơi cho vui mắt thôi. Tuy thế, số nạn nhân của Berlin Wall (cũng như lực lượng phòng thủ hùng hậu của nó) cũng đã để lại một những dấu ấn khó phai trong lịch sử cận đại.
Tai buổi lễ khai mạc kỳ họp Quốc Hội hôm 21-10-2019, với nhận định tình hình Biển Đông đang diễn biến phức tạp và bất lợi, ông Nguyễn Xuân Phúc,Thủ tướng VNCS phát biểu: Viêt Nam sẽ không bao giờ nhân nhượng về Độc lập và Chủ quyền.
Năm nay ngày Cựu Chiến Binh Mỹ nhằm Thứ Hai ngày 11 tháng 11, năm 2019.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.