Hôm nay,  

Tiếng Người Trong Con Ngươi

03/03/200200:00:00(Xem: 4597)
Phương Đống. Học trò đất Trường An. Nổi tiếng là có tài, nhưng điêu bạc không giữ lễ. Mỗi khi đi đường gặp gái là đi theo riết. Giở trò khinh bạc.
Một hôm, trước tiết Thanh Minh, tình cờ đi bộ ngoài thành thấy một chiếc xe nhỏ. Cửa son. Màn gấm. Có mấy nữ tỳ mặc áo xanh cưỡi ngựa thong thả theo hầu. Trong đám có một ả cưỡi con ngựa nhỏ. Nhan sắc rất đẹp. Phương Đống chạy lại gần ngắm. Thấy màn xe mở, bên trong có một cô gái, mặc áo đỏ. Nhan sắc tuyệt trần. Đẹp chưa từng thấy. Tâm thần mê mẩn, bèn theo ngắm không rời. Khi đi trước. Lúc đi sau. Lẽo đẽo hàng mấy dặm. Đến lúc chịu đời hết xiết, mới thì thào tự nhủ lấy thân:
- Ta vẫn nghe người xưa hay nói: Giàu vì bạn, sang vì vợ, rạng rỡ vì… con, nên đã bấy lâu ta cố công tìm người sang cả, hầu ở mai này lúc tuổi già bóng xế, ta được mát mày mát mặt với đồng hương. Với làng xóm bên hông cùng thân bằng quyến thuộc - khi con của ta thành… cái này cái khác - mà ở vợ xấu tràn chẳng thể nào cất cánh nổi đâu. Chẳng biết khi mô mới tỏa soi cái dòng cái tộc. Đó là chưa nói hồi ta còn tấm bé. Cha mẹ vội vàng kén chọn cái… nàng dâu, thành thử lúc lớn khôn khó xứng đôi vừa lứa đặng, nên dẫu đã Phu thê ta cũng buồn cũng chán. Cũng thấy một mình đơn lẽ giữa trời quang. Cũng chẳng có ai để xả ga dốc tuôn bầu tâm sự.
Mà giả như ta muốn tìm thêm bà thứ thất, thì cha mẹ lắc đầu không chịu tán thành cho - bởi chỉ muốn con thơ sau này chung một mẹ - để lập bức di chúc mai ngày không rắc rối. Khi con dòng này đánh lộn với dòng kia, đặng xẻ chia chút qua mau của kiếp người trần tục. Nay mệnh của ta bỗng trời xui đất khiến. Cho gặp người trong mộng chắc… cũng chẳng bằng đây, thì rõ ra con tạo khéo xoay cho người tươi nét mặt. Thôi thì hồng nhan bạc phận ở đâu ta chẳng tường chẳng thấy. Chỉ thấy tấm thân này… bạc phận với hồng nhan, thì hẳn chốn xưa kia có gì không đúng đặng. Chớ sống chí nam nhi mà chẳng biết thưởng thức điều chi hết ráo, thì biết bao giờ mới dzớt được người mơ" Biết đến khi mô mới thỏa say lòng khát vọng" Rồi ở mai kia còng lưng mỏi gối. Có tiếc của trời, thì ông Trời cũng chẳng buồn cho!
Và trong lúc đang miên man điều mơ mộng, chợt Phương Đống nghe cô gái gọi thị tỳ lại gần, bảo:
- Buông cái rèm xe xuống cho ta! Sao để thằng điên khùng dòm trộm mãi"
Phương Đống nghe thế, mới hớn hở nghĩ thầm:
- Trời sao Trời ở hổng cân, nên xui con gái đẹp nói gì ra cũng… đẹp. Thậm chí… rủa mình cũng mềm xuôi như suối. Như liễu rủ bên hồ như mấy giọt mưa sa. Như gió phất phơ bay như mây trời trôi chậm, khiến ta đã đắm lại càng thêm… chết đuối, khi người ngọc mở lời chỉ đến một mình ta. Chỉ có riêng ta nghe chứ chẳng ma nào đón nhận. Thôi thì nàng nói chi ta cũng qua phà tuốt luốt. Cũng chẳng chấp gì, với người đẹp đang ngồi núp nắng ở gần bên - kẻo lỡ… đấy không tươi e lại nẩy sinh điều hối hận - thì phận nam nhi chẳng mần chi ham sống. Khi người đẹp hiện tiền chẳng mấy được niềm vui!
Còn đứa thị tỳ. Vừa buông rèm. Vừa giận dữ, mà nói như tát nước vào mặt Phương Đống:
- Đây là vợ mới cưới của cậu Bảy ở thành Phù Dung về thăm nhà. Không phải là hạng gái quê mùa đâu mà để ngươi ngó này ngó nọ. Biết khôn thì xéo đi cho khuất mắt!
Phương Đống mới trợn mắt lên mà nói rằng:
- Thân em như tấm lụa đào, phất phơ giữa chợ biết vào tay ai. Tấm lụa đào… dính mẹ nó trên cây, thì trách chi kẻ ngang qua ngắm này ngắm nọ. Lại nữa, hạt cơm lên miệng còn rơi xuống đất, thì hổng thiếu gì tơ hồng chưa thắm đã vội… tiêu. Đã đứt ngang xương chớ có đâu sống đời tóc bạc. Đó là chưa nói chủ của bây phải cám ơn anh hùng này mới đúng, khi sắc đẹp nghiêng thành có kẻ ngắm người trông. Có kẻ suýt soa khen có lời trao ban tặng. Chớ bỏ công ra trau dồi son với phấn. Mất trọn ngày trời chải bới với làm duyên - mà chẳng ra chi chẳng ai dòm thấy… bậu - thì phận nữ nhi lấy gì mà khoan khoái. Mà nhất tiếu khuynh thành tái tiếu… lụm tùm lum. Mà lưu lại sử xanh biết bao điều diễm tuyệt. Chớ như ngươi chỉ nữ tỳ đã làm cao khoác lác - thì sẽ có ngày - muốn tấm chồng cũng chẳng có được đâu!
Đứa thị tỳ nghe vậy, bèn tụt xuống ngựa, bốc một nắm đất chỗ bánh xe ném vào Phương Đống. Phương Đống tối mắt không làm sao mở được. Đến khi lau xong thì xe, ngựa đã đi đâu mất, bèn tiếc rẻ mà về. Đến nhà, thấy mắt không được dễ chịu, liền nhờ người vạch mí mắt mà xem, thì thấy trên con ngươi có một màng nhỏ, mà nước mắt chảy tràn ra như suối. Cái màng lớn dần, vài ngày thì đã như đồng tiền, đến nỗi dùng trăm thứ thuốc vẫn không lần công hiệu. Lúc ấy, Phương Đống mới buồn rầu tự nhủ:
- Con dao cùn trong tay mình là của mình. Còn con dao bén trong tay người là của người ta. Hà cớ chi phải tham đó bỏ đăng làm chi cho mệt. Lại nữa, cha mẹ sinh ra đủ đầu đủ mắt. Đủ cả trí hồn đủ hết mọi chân tay. Đủ cả khôn ngoan đủ tiền cho ăn học - mà nay mắt ta bỗng dưng mờ hơn trước - thì tất cả chỉ vì…. phận bạc với hồng nhan. Với cái sắc hương giống như mùi thuốc phiện, khiến ta bỏ phí nghĩa tào khang đang có, mà hớn hở lao vào cái đẹp cái màu da. Cái dáng cái môi cái mắt nhìn muốn… xuội, rồi lãng quên đi mái nhà tranh ấm cúng - thì đạo làm người - ta có còn vuông tròn hiếu để được chăng" Có đủ nghĩa Phu thê như ngàn xưa răn dạy" Hay chỉ như củi khô trôi theo dòng nước lớn. Mặc cho núi kêu gào hết biết ở trời xa!

Rồi một hôm, Phương Đống nghe Kinh Quang Minh có thể giải ách được, bèn lấy một cuốn nhờ người dạy tụng. Trước còn bực tức nóng nảy. Sau cũng yên. Sớm chiều không có việc gì. Chỉ ngồi xếp bằng lần tràng hạt. Như thế được hơn một năm. Mọi duyên đều lắng. Cho đến môt ngày nọ, Phương Đống nghe thấy trong mắt trái có tiếng nói rất nhỏ, như tiếng ruồi bay:
- Tối như mực không chịu nỗi!
Mắt bên phải đáp lại:
- Cùng nhau rong chơi một chút cho đỡ buồn.
Rồi thấy trong hai lỗ mũi ngọ nguậy ngứa ngáy, như có vật gì chui ra. Một hồi lâu lại theo lỗ mũi chui vào. Trong con mắt lại có tiếng nói:
- Lâu không ngó đến vườn. Hoa lan trân bảo khô héo chết cả. Còn gì đâu mà ngắm!
Phương Đống vốn thích hoa lan. Trong vườn trồng nhiều giống. Ngày ngày thường tưới bón. Từ ngày mù mắt, bỏ mặc không hỏi đến. Nay nghe nói thế, chợt hỏi ngay người vợ:
- Hoa lan sao để khô héo chết cả"
Vợ nói:
- Tại sao chàng biết"
Phương Đống bèn kể cho vợ rõ tại sao mà biết. Người vợ vội chạy ra xem có đúng không, thì quả nhiên hoa đã khô héo thực, bèn lấy làm lạ mà nghĩ rằng:
- Nước có khi trong khi đục. Người có kẻ tục kẻ thanh. Nay chồng ta bỗng dính dzô cái đường ham sắc. Xét cho cùng cũng là lẽ thường tình của các bậc mày râu, thì chẳng có chi đáng cho ta phải gào than thế này thế nọ. Chỉ là mấy ổng hổng đụng cái ni thì ôm chầm cái khác. Hổng rượu trắng bạc bài thì nghía mấy chị mấy em, vẫn hơn cứ say sưa rồi nẩy sinh lắm điều lắm chuyện. Mà giả như ảnh có nhiễm thói trăng hoa nhiều đi chăng nữa - hẳn lá rụng về cội chứ chẳng lẽ bay về gốc mận ở đằng kia - thì có xá chi ba cái tiếng đâm hơi nói này nói nọ. Thôi thì từ ngày ấy đến nay chồng ta ở nhà lo sám hối. Âu cũng là phước lành đặng tích tụ ngày mai, thì ta không thể nhớ lỗi kia mà… hét la rùm beng cho được. Chi bằng ta cứ đầu đuôi cho xuôi rót. Chung thủy một lòng một dạ với người thương, thì vẫn hơn xán chén xán tô rồi đôi vào cái chạn. Chớ chuyên gia cang mà để bên ngoài thêm với bớt - thì việc nhỏ hóa… rồ - ta còn biết định liệu làm sao" Biết giữ ra răng cho yên bề chính đạo"
Đoạn, cứ yên tâm lo vén khéo trong ngoài cho tươm tất. Bỏ mặc người đời châm chọc ở bờ môi, mà vẫn thấy an nhiên bên chồng lo… thấy mẹ. Chừng đến một hôm, bà vợ thấy hai người trong lỗ mũi chồng mình chui ra. To chưa bằng hạt đậu. Xăm xăm đi ra cửa. Xa dần thì không biết chỗ nào nữa. Một lát lại khoác tay cùng về. Bay vào mũi chồng, như ong chui vào bộng. Vài hôm sau, Phương Đống nghe bên trái có tiếng nói:
- Con đường hầm xa quá. Đi về không thuận tiện. Chi bằng trổ lấy cửa rồi ra vào.
Bên phải đáp:
- Vách của ta dày quá. Khó mà mở được.
Bên trái nói:
- Để ta mở thử. Nếu được thì dùng chung.
Đoạn, Phương Đống cảm thấy trong con mắt bên trái, tựa hồ như có ai cào xé. Giây lát mở mắt, tự nhiên trông thấy bàn ghế, đồ đạc, liền mừng rỡ báo cho vợ biết. Người vợ xem kỷ, thấy màng mắt thủng một lỗ nhỏ. Con ngươi đen lay láy chỉ bằng hạt hoa tiên tử. Qua một đêm, màng che tan hết, mới thấy hai con ngươi nằm trong một mắt. Còn mắt bên phải vẫn mờ như củ. Người vợ thấy thế, mới nắm tay lang quân mà thủng thẳng nói rằng:
- Từ ngày gá nghĩa với chàng đến nay, thiếp mới hiểu ra được đôi điều mặn nhạt - là chữ Hạnh phúc mà ngày nào chàng hay nói đến - chỉ thực sự nắm, vò khi chàng… bệnh hoạn mà thôi. Chỉ thực sự trổ hoa khi chàng… mờ mắt lại. Chớ khoảng trước đây chàng đang còn đôi mắt sáng, thì lòng trí mập mờ đánh lận tráo con đen, khiến thiếp tủi thân trăm ngày tuôn giọt lệ. Thời may trong cái rủi có duyên lành đưa đến. Xô đẩy chàng thoát bỏ cái tà đi, thành thử thiếp hân hoan không làm sao nói được. Thiếp vẫn biết đôi vai mình cáng đáng. Lớp phụng dưỡng mẹ già lớp yên ủi chồng đau, thì làm sao thiếp ngược xuôi chu toàn cho hết được" Nhưng sự an vui trong tâm hồn thiếp có. Như động lực tuôn trào thúc đẩy… dáng người đi, khiến thiếp mãi hăng say không còn chi biết mệt.
Nay chàng bỗng nhiên được Trời cho mắt sáng. Dẫu chưa đủ hai đàng, nhưng cũng phân rành nắng xế với chiều hôm. Cũng thấy mẹ thấy cha thấy đồ thấy đạc, thì thiếp chỉ mong chàng hãy bình tâm mà suy xét: Tối mắt sáng lòng, vẫn hơn là tối lòng mắt… rực như đèn pha, thì uổng phí công lao bao năm trời an định. Đó là chưa nói tuổi đời chàng càng thêm chất chứa. Ngày lại ngày gần đến cái huyệt sâu, thì chơi chẳng ra chi chẳng ăn thua gì hết cả. Sao bằng chàng tận dụng khoảng thời gian đang có. Ngắm nhìn chuyện đời mà tịnh cái lòng tâm, thì vẫn hơn ghẹo nguyệt trêu hoa cho đời thêm nát mục. Chứ nghĩa Phu thê dẫu mặn nồng như muối đất - thì thiếp vẫn đau lòng - khi thấy chàng nhảy múa chốn vực sâu. Khi thấy đức lang quân chẳng biết mô tê gì hết cả. Chỉ là sắc hương như trời mưa gió cuốn. Đến một lúc nào lặn hết chẳng còn chi!

Mõ Sàigòn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
Mỗi năm lên tuổi già đi, tưởng đâu đã được an nhàn, nào ngờ đảng Cộng sản Việt Nam vẫn phải tối mắt đấu tranh để tồn tại vì các chứng nan y: Suy thoái tư tưởng; Đạo đức xuống cấp; Tham nhũng; và, Lợi ích nhóm trong trong cán bộ,đảng viên.
Bản thông báo của cảnh sát đưa ra hôm Thứ Năm ngày 5 tháng 12/2019, cho biết cô bé mất tích tên Lara Nguyen, 12 tuổi, cư dân thị trấn Menda. Lần cuối cô bé được nhìn thấy là tại nhà cô bé này ở đường Coppice Street, khoảng 8 giờ sáng hôm Thứ Tư ngày 4 tháng 12/2019.
Sài Gòn: Trong 11 tháng kiều hối đạt 4,3 tỷ USD, dự kiến cả năm 2019 dự kiến 5,3 tỷ USD, tăng trên 9% so với năm 2018. Kiều hối về đã giúp sản xuất kinh doanh, giải quyết khó khăn đời sống người thân, giải quyết việc làm, tạo điều kiện cho kinh tế Tp SG phát triển.
Do dự đoán thời tiết sẽ có 40-50% cơ hội mưa rào vào Thứ Bảy tới, 7 tháng 12 - ngày sự kiện ‘Winter in the Grove’, Thành phố sẽ dời sự kiện này đến ngày thứ Năm tuần sau, vào ngày 12 tháng 12, và chương trình sẽ bắt đầu lúc 5:00 giờ chiều đến 8:00 giờ tối
Tại nhà hàng Diamond 3, Westminster, Nam California, Tối thứ Sáu, ngày 29 tháng 11 năm 2019, Hội Đồng Hương Quảng Nam – Đà Nẵng (QNĐN) đã tổ chức buổi tiệc tri ân các mạnh thường quân và các ân nhân đã ïđóng góp cho chương trình cứu trợ Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa Quảng Nam Đà Nẵng.
Hôm biểu tình 17/11, lãnh tụ trẻ Joshua Wong hô lớn khẩu hiệu "Hồng-kông là Bá-linh mới !" trước đông đảo dân Hồng-kông tụ tập tại Công trường Edimbourg trong khu phố doanh thương.
Chính phủ Trump đang thắt chặt các đòi hỏi làm việc đối với một số người nhận phiếu thực phẩm, một sự thay đổi dự kiến sẽ loại bỏ các lợi ích của Chương Trình Hỗ Trợ Dinh Dưỡng Bổ Sung (SNAP) cho 688.000 người lớn.
Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Tư đã đột ngột bãi bỏ cuộc họp báo đã được lên lịch trình để kết thúc chuyến đi đầy tranh cãi tới Anh cho cuộc họp năm thứ 70 của Tổ Chức Hiệp Ước Bắc Đại Tây Dương gọi tắt là NATO.
Có 422.9 triệu khẩu súng đang lưu hành, khoảng 1.2 khẩu cho một người Mỹ, và 8.1 tỉ dây đạn được bán vào năm ngoái, chứng tỏ súng là phổ biến tại Mỹ, theo National Shooting Sports Foundation cho biết.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.