Hôm nay,  

Thơ Bé: Holiday

04/01/200400:00:00(Xem: 3461)
Em được nghỉ hai tuần
Trong dịp Giáng Sinh và Tết Tây
Ba mẹ đâu bỏ lỡ dịp may
Dẫn đàn con đi chơi thỏa thích

Một ngày ở Disney Land
Với nhiều trò chơi mạo hiểm
Em ngồi ghế đu lên trời xanh
Rồi chúi đầu đâm xuống tận đất

Đi thuyền lòng vòng trong hang động
Ở đâu cũng được đón chào
Bằng từng đoàn con búp bê, con rối
Những bông hoa biết cười, múa, nói

Một ngày ở Sea World
Làm sao coi cho hết được
Em cũng đi vào trong hang động
Cá ở xung quanh em, cá trên đầu em

Những con cá heo nhào lộn
Trong hồ rộng nước xanh biếc
Có con cùng những cô gái làm xiếc
Trẻ con nhìn không chớp mắt

Có những con cá dưới nước lên bờ


Làm trò theo người chỉ dẫn
Những trò rất nguy hiểm, rất lạ
Người với cá mà rất hiểu nhau.

Còn một ngày nữa đi sở thú
Bao nhiêu con vật trên rừng
Ngựa vằn, cọp beo, chó sói
Và rất nhiều con khỉ của năm Thân

Em nhìn rất kỹ những con khỉ
Vì đâu nhiêu ngày sẽ tới Tết ta
Nó nhăn mặt với em, em nhăn mặt lại
Người với vật cùng nhau làm trò

Vậy là năm Thân chắc sẽ vui
Sẽ nhộn như khi em thấy khỉ
Tay cầm cành cây thân đu đưa
Nhe răng cười với em hi hí…

Hai tuần nghỉ lễ qua thật nhanh
Em lại vô trường gặp thầy gặp bạn
Còn mấy tuần lễ học cho nhanh
Vì Tết Việt mới là Xuân mình!

Ngân Hà Phạm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Anh chỉ có một điều bận tâm hiện nay thôi. Đó là làm sao cho em và những người đi sau không bao giờ biết tới bệnh là gì.” Tôi thò tay qua bàn, xếp tờ báo kia lại và ném qua bàn bên cạnh. “Cuộc đời lạ lắm. Chúng ta không bao giờ hiểu được. Để anh bổ túc một ý kiến hôm trước, chúng ta không những chỉ
Buổi chiều, khi ông Tâm trở về, trời chưa tối hẳn. Hôm nay là ngày cuối ông ở Albany , cái thị trấn nhỏ bé miền cực Bắc New York . Hơn mười bảy năm ông đã ở đây, làm việc, chơi đùa, đi lang thang cà khịa với những người bạn Mỹ, uống những lon bia trước TV, dò dẫm từng bước chân trên những đụn tuyết,
Trời chiều, đèn đường vừa lên, anh ngẩng nhìn qua khung kính. Những dòng người xuôi ngược về trạm xe điện. Ly cà phê khen khét còn vương ở cổ. Cuốn sách dày cộm, nhìn muốn nản. Anh gấp lại, những dòng chữ không muốn đọc của ngày níu lại. Bước xuống phố, gió phất lạnh giữa mặt. Ngày đã đi và đêm tới.
Phải nhiều tháng sau, tôi mới biết cô nàng bị bệnh ung thư. Gần như là không ý thức, tôi từng nhìn những dãy chai thuốc đủ nhãn hiệu, thuốc viên, thuốc nước, thuốc bột trong ngăn tủ phòng nàng và hoàn toàn không thắc mắc hay có ý niệm gì về sự có mặt của chúng. Cũng thường thôi, có nhiều người vẫn thích
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.