Hôm nay,  

Chấm Phá Thời Sự: Cafta Là Gì?

06/06/200400:00:00(Xem: 9349)
Ta có mù tịt về CAFTA thì cũng dễ hiểu. Nó không là đề tài nóng, truyền thông Mỹ ít nhắc tới, nên coi như pha.
Ngày 28 vừa qua, Đại diện Thương mại Hoa Kỳ ký với năm xứ Trung Mỹ Costa Rica, El Salvador, Guatelama, Honduras và Nicaragua thỏa ước thành lập Khu vực Tự do Mậu dịch Trung Mỹ. CAFTA là Central America Free Trade Agreement. Y như NAFTA, Thỏa ước này có lợi về lâu về dài cho cả sáu nước. Nhưng trước mắt, nó là của nợ.
Cho ăn kẹo Bush cũng không dám chuyển Thỏa ước qua cho Quốc hội phê chuẩn. Các nghiệp đoàn và phe bảo hộ mậu dịch (đa số) trong đảng Dân chủ sẽ lên lưới tấn công và ông lại mất thêm ít phiếu hiếm hoi cần thiết. Chi bằng cứ đợi tới đầu năm sau, nếu thắng cử.

Nếu không, sau khi lập xong nội các và giải quyết vấn đề hệ trọng hơn, Tổng thống John Kerry sẽ đòi viết lại Thỏa ước để bảo vệ nghiệp đoàn Mỹ. Nghĩa là sớm lắm, CAFTA bis sẽ ra Quốc hội vào năm 2006 thay vì 2005. Trong khi đó, năm nước kia hý hửng về trình qua Quốc hội phê chuẩn thật sớm. Rồi cả nước ngồi đợi như phỗng đá. May thì sang năm, không thì năm sau nữa, sau khi phải thương thuyết lại từ đầu với Đại diện Thương mại của chính quyền Kerry. Lúc đó, có CAFTA hay không thì một số việc làm trong ngành dệt sợi tại Mỹ đã vượt biển qua tới Trung Quốc hay Ấn Độ.
Chúng ta đã hiểu vì sao nhiều xứ ghét Hoa Kỳ chưa" Cóc tin được.
Trong khi chờ đợi, đảng Dân chủ vẫn xoa tay hồ hởi. Kinh tế thiếu phấn chấn sẽ khiến di dân Trung Mỹ tiếp tục nhập lậu vào Mỹ qua ngả Mexico. Và sẽ được đảng Dân chủ o bế, vì đảng luôn luôn quan tâm và bảo vệ di dân thiểu số. Dù là nhập lậu.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một trong những lời tôi được học và đã nhập tâm ngay từ lần đầu nghe tới là Thâm Tín Nhân Quả, nghĩa là Phải Tin Sâu Vào Nhân Quả. Hình như luôn luôn có cái gì đáng sợ trong cuộc đời mà tôi lúc nào cũng cảm nhận được. Không phải là những điều cụ thể như sợ thất bại trong đời, mà là một nỗi lo mơ hồ không rời,
Nơi tôi ngồi, bên kia khung kính là biển. Cát chạy dài, nước liếm từng lượn nhỏ xuống và lên. Cầu tàu đi từng nhịp khẳng khiu. Dăm người đi tới lui dưới ánh đèn vàng tỏa trên vai cầu. Tôi nhìn. Sóng vỗ sủi tăm. Phía trong, người ca sĩ Mỹ đứng nhịp chân hát; mặt nàng thật tươi. Người nhạc
Tôi cầm thư Hòa, và thật chậm, rọc mép thư, đọc từng dòng chữ một. Nhiều năm rồi, tôi mới được thư anh. Hàng tem in ở góc với con số hơn tám ngàn đồng Việt Nam , tôi biết đây là một hy sinh lớn; anh không nhiều tiền. Anh thuộc loại người xông xáo làm đủ mọi chuyện để kiếm sống và nuôi gia đình, nhưng định mệnh
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.