Hôm nay,  

Phần 53

28/02/201100:00:00(Xem: 20655)
Ăn uống xong xuôi, anh Tình và tôi trở lại phòng chúng tôi. Căn phòng sơ sài, chỉ có một cái giường nhỏ, một cái bàn và một cái ghế đơn sơ. Tôi nói:

-- Anh Tình nằm giường này nhé! Tối nay Quang ngủ đất! Bàn thì xài chung, từ từ rồi tính. Với lại, Quang cũng ít khi ở đây, gần mặt trời, nóng lắm! Có ngày bị cháy!

Anh Tình cười, nhận ra câu nói hóm hỉnh của tôi:

-- Không được, mình ngủ đất được mà! Ở Ayunpa mình cũng đi lại đây đó, tránh xa văn phòng, nên mắc võng và ngủ đất, ngủ sàn hoài. Để mình ngủ đất đi!

-- Đừng nói lôi thôi! Anh ngủ giường, Quang ngủ đất! Đã nhất định rồi!

Thấy tôi cương quyết, anh Tình buông tay cười xoà:

-- Được, gia chủ quyết định thế thì tôi phải tuân theo.

-- Anh nằm nghỉ trưa chút đi, anh đi xe lên đây, chắc cũng mệt rồi. Chiều nay anh đi với Quang sắp xếp nơi ăn chốn ở cho giáo sinh. Quang giới thiệu anh với người trong các làng, các xã luôn. Được anh lên trợ lực, đúng là trời chấp thuận lời cầu của Quang đó!

-- Quang làm như mình là ... người yêu không bằng!

-- Cũng suýt soát đó anh! Anh là đại ca của tiểu đệ mà!

-- Lại cải lương nữa kìa!

Tôi cười, xua tay:
-- Thôi anh nghỉ đi, Quang sang gặp cô Hương chút!

Hồi xưa lúc Du còn ở Phòng Giáo Dục, Du ở chung phòng với cô Hương nên cô Hương vẫn xem tôi là bạn và phòng cô Hương cũng rất quen thuộc, đơn sơ. Du đi thì chị Nhung, lúc đó đang ở chung phòng với chị Hiệp, xin qua chung phòng với cô Hương. Không ai hỏi, nhưng ai cũng đoán biết là vì quan hệ giữa chị Hiệp và anh Nhật. Ban ngày chị Hiệp làm việc trên phòng anh Nhật, còn chị Nhung làm việc ngay tại phòng mình, cũng có giường, cũng có bàn như phòng tôi, khác là chỗ trang trí và số giường nằm thôi.

Khi vào phòng cô Hương và chị Nhung, tôi sực tìm ra cách giải quyết cho chuyện giường ngủ của anh Tình và tôi. Tôi có thể xin anh Nhật lấy chiếc giường dư trong phòng chị Hiệp ra cho anh Tình. Chị Nhung là người thấy tôi gõ cửa và vào đầu tiên nên chị đứng lên nói:

-- Chị đi ra ngoài để hai em nói chuyện tự nhiên nhé!

Tôi chưa kịp xua tay nói chị cứ ở lại vì giữa cô Hương và tôi chẳng có chuyện gì riêng tư, nhưng cô Hương đã nhanh nhẹn nói:

-- Chị cô tụi em chừng 15 phút được rồi! Em chỉ có tí chuyện riêng với Quang thôi!

Tôi ngạc nhiên thấy cô Hương có vẻ hơi bí mật, nhưng cười trừ, không biết nói gì. Chị Nhung nói:

-- Em ngồi xuống ghế nói chuyện với Hương đi, chị ra ngoài nha!
-- Cám ơn chị

Khi chị Nhung khuất rồi, cô Hương mới bắt đầu nói:

-- Quang tầm bậy lắm nhé! Hồi quen Du và Hương, chẳng hề đả động hay nói gì về vợ chưa cưới! Sau đó thì nói đã đính hôn chưa cưới, tuần rồi lúc Du đi xe đò chung với hôn thê của Quang mới biết là quan hệ hai người đã như vợ chồng rồi!

-- Sao Hương nói vậỷ
-- Du không hỏi chuyện với Nhung, nhưng thấy Nhung nói lên Phòng Giáo Dục tìm Quang và trên đường đi ói mửa tùm lum thì Du đoán biết việc gì mà!
-- Tại đường xe gồ ghề, giồng dềnh thôi mà! Đi không quen thì ói mửa là chuyện thường.

Cô Hương trừng mắt nhìn tôi:
-- Quang ngu hay là giả nai vậy" Bọn này là đàn bà con gái đấy nhé! Ói mửa lúc ốm nghén, có thai, khác xa với ói mửa vì say sóng, say xe nha!

Tôi há hốc định phân trần, nhưng sực nhớ tới vai trò của tôi nên lặng yên, không nói gì. Cô Hương nghĩ im lặng là chấp thuận nên tiếp tục lên lớp phê bình tôi.

-- Cũng may mà Du nó chưa nhẹ dạ nói yêu Quang đó, chứ Du thương Quang lắm. Ngay từ hồi mới ****, có anh kia, quen với chồng chị Xuân, chị của Du, muốn hỏi Du làm vợ mà chưa được. Từ khi Du quen với Quang anh ấy cũng hỏi Du hai ba lần nữa mà Du từ chối, nhưng lần này thì không chừng...
-- Không chừng gì" Hương nói hết đi!
-- Không chừng nhận lời vì Quang đã sắp làm chồng, làm cha rồi còn gì!
-- Du có yêu người đó không cái đã chứ"
-- Chưa yêu thì cũng sẽ yêu thôi, đâu còn gì lựa chọn đâu! Người con gái lớn lên như Du, như Hương chỉ mong tìm được một người yêu thương hoà hợp tâm đồng, nhưng nếu không được lấy người mình yêu, thì lấy người yêu mình thì cũng tốt đẹp thôi! Tình yêu rồi sẽ nảy nở thôi mà!

Tôi cảm thấy choáng váng trước tiết lộ bất ngờ đó. Thì ra Du về thị xã để làm đám hỏi, hay đám cưới. Thật là vội vàng! Nói cho đúng, tôi không thể trách Du được vì chứng cớ hiển nhiên trước mặt. Ai mà thấu hiểu chuyện tình ngay lý gian, hoàn cảnh éo le của tôi." Thôi ngồi thừ, thở dài...

-- Tiếc rồi hở" Đào hoa chi lắm, lăng nhăng cho lắm làm chi! Thôi về tự hỏi lòng xem rằng mình yêu ai và phải cưới ai đi! Đàn ông con trai người nào cũng có tính sở khanh cả!

Bị rủa oan, tôi ức làm, muốn phân bua, nhưng ráng nhịn, biết làm sao hơn. Tôi buồn bã đứng lên:

-- Cám ơn Hương đã cho Quang biết sự thật! Quang sẽ suy nghĩ xem mình phải làm gì!
-- Còn phải làm gì nữa" Trời ơi, Quang không biết danh dự là gì sao" Quang phải cưới Nhung chứ còn làm gì nữa, mặc dầu Hương chẳng quen biết gì Nhung, cứ như thường thì Hương mong Quang và Nhung nên lứa đôi. Nhưng muộn quá rồi! Các người sẽ đau khổ cho mà coi!

Hương đẩy tôi ra khỏi phòng, mắt hình như muốn khóc:

-- Thôi Quang đi đi, việc Hương muốn nói, Hương nói rồi! Hương giận Quang quá đi!


Nguyên Đỗ

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Các tuyên truyền loại thùng rỗng của csvn hôm nay không ngừng nêu lên vấn đề “trí tuệ” này: Đỉnh cao trí tuệ loài người; Bác Hồ kiệt xuất; Đảng là văn minh là ánh sáng…
trời, biển, đất đai và cây cối ở đây bị cái không khí oi nồng của trời nhiệt đới ấp ủ, vỗ về cho nên tất cả tỏa ra một cái gì đó vừa chầm chậm, vừa mệt mỏi, như cái không khí u buồn tại các thánh đường nơi các tín đồ Hồi Giáo đang quỳ gối khóc than. Từ trên chóp núi nhìn ngay xuống bãi biển, Chùa Từ Bi trông giống như một căn nhà tôle lụp xụp
Cả chục thời đại người dân Việt Nam chúng ta đứng lên đánh đuổi quân Tàu, lấy lại chủ quyền quốc gia, giang sơn gấm vóc của tiền nhân VN để lại cho nhân dân Việt, đều là do Tổ Tiên chúng ta dùng chiến tranh bất cân xứng, nhỏ dùng thế, yếu dùng mưu.
Đức Giáo Hoàng Francis cho biết hôm Thứ Sáu rằng giá khí carbon là “thiết yếu” để ngăn chận hâm nóng toàn cầu -- là tuyên bố rõ ràng nhất của ngài từ trước tới nay trong việc ủng hộ xử phạt người gây ô nhiễm -- và chống lại những người phủ nhận biến đổi khí hậu để lắng nghe khoa học.
Chuyện nghe thì có vẻ giống như trên phim bộ truyền hình, nhưng lại là sự thật 100% tại Anh. Một vị bác sĩ tim đã cứu sống một mạng người, khi thực hiện một ca mổ tim ngay bên lề đường lộ.
Victoria, British Columbia (FOX 13) – Một sảnh sát trưởng ở Gia Nã Đại nói ông đã tặng một vé phạt thật nặng cho một tài xế đã quăng mẫu tàn thuốc lá qua cửa sổ xe.
Đại Suy Thoái đã chính thức chấm dứt cách nay một thập niên. Đối với nhiều người Mỹ có ít lý do để ăn mừng. Tài chánh của nhiều người đã không hồi phục từ đại suy thoái, theo một thăm dò mới được thực hiện bởi trang mạng tài chánh cá nhân Bankrate.com cho biết.
Những người về hưu trên toàn cầu đang phải đối diện với một vấn đề nan giải. World Economy Forum công bố vào hôm Thứ Năm 13/06: từ Mỹ, cho đến Châu Au, Úc, Nhật, tiền hưu trí trong tài khoản đang tăng nhanh không kịp so với tuổi thọ của người già.
Theo một nhóm luật sư môi trường: hàng triệu tấn nitrate từ ngành công nghiệp canh nông đã tìm đường đi vào nước uống, gây ra hàng ngàn ca ung thư và các vấn đề sức khỏe khác.
Một vaccine có thể phòng ngừa căn bệnh mất trí nhớ (Alzheimer) đang được phát triển bởi các nhà nghiên cứu thuộc Đại Học New Mexico- CBS Albuquerque cùng KRQE-TV đã đưa tin vào hôm Thứ Ba 11 tháng 6.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.