Hôm nay,  

Chuyện Dài Dài Trong Nhà Ngoài Ngõ: Đi Tìm Thuốc Trị Bá Bệnh

28/06/200800:00:00(Xem: 9205)
Cũng trong câu lạc bộ thể thao.

Vào ngày chủ nhựt, giờ này vắng lắm, nhóm phụ nữ tụ lại một góc hồ bơi vừa nhún lên nhún xuống, xoay qua xoay lại tập eo vừa chuyện vãn.

Cô Lan ngó quanh quất, lên tiếng trứơc:

-Giờ này mà bà "sao hổng thấy dư" chưa vô há. Dám đi mua đồ đại hạ giá lắm à. Mùa nầy họ bán sale lung tung, mặc sức cho bả rinh về chứa. Bữa nay vắng quá chừng, mặc sức cho mình lội. Mọi ngày, mấy con nhỏ tụ tập đứng giữa đừơng già chuyện, hổng lội được cho suông, phát tức! Ngày chủ nhựt những ngừơi trẻ tuổi thì đi chơi, chỉ có bọn mình là vô đây thôi. Nguyên cái hồ bơi, mặc sức mà vùng vẫy  cho đã… ãããã...

Chị Diệu lấy tay khoát nước lên mình, cô Lan nhìn theo bàn tay chị Diệu, chụp lại săm soi:

-Uiiii đẹp quá. Chị làm tiệm nào mà khéo quá vậy chị Diệu" móng giả y như móng thiệt ta ơi, sơn trắng vẻ bông trắng nhụy hồng khéo quáaáa...

Chị Diệu cười cười hảnh diện nói:

-Thì móng thiệt chớ giả gì.

Lan trố mắt, nhìn:

-Ủa! vậy sao" khéo quá khéo, y chang thiệt.

Cô Méo Rì liếc qua, cười tươi đôi môi mọng nhờ chích Botox hồng hồng nhờ xâm có luôn đường viền môi đẹp triền miên, đôi má lúm đồng tiền sâu lút đầu đũa, đẹp vĩnh viễn, Méo Rì thỏ thẻ:

-Sao mà nhà quê quá hổng biết nữa!. Múôn biết móng thiệt giả lật bàn tay ngửa lên, coi bên dưới móng là biết liền chớ gì.

Chị Diệu vã lả:

-Hôm qua trong tiệm, vừa coi cô thợ làm móng vừa nghe mấy cổ kể chuyện, ngộ ghê. Mấy ngừơi có nghe ai nói gì về vụ người ta trị bịnh bằng nọc con ong chưa"

Ai nấy trố mắt, cùng nói chưa, sữa ong chúa thì có. Họ nói xài sữa ong chúa để lột da đẹp như tiên thì có. Chị Diệu cừơi hì hì hì, nói thầm "ui chaaa, con ong chúa bi lớn" rồi làm sao nặn sữa nó ra ta"".

Cô Lan nói:

-Lấy con đỉa cho hút máu mủ thì có, tại vì em mới coi cuốn phim Đại Hàn Thần Y Hơ Yun, thấy họ xài đỉa trị bịnh, nghe nói bây giờ Tây y cũng bắt chước, còn nọc ong thì mới nghe lần đầu. Họ trị làm sao chị"

Diệu nói:

-Thì ông thầy lấy cây kim nọc của con ong chích vô huyệt, trong mình mình có nhiều huyệt lắm cứ chích ngay vô huyệt.

Trinh nói:

-Có nghĩa là chích chất độc vô mình hả, lấy độc trị độc hả chị"

Mà trị bịnh gì chị"

-Bá bịnh. Bịnh gì cũng trị bằng kim nọc hết. Tuỳ chứng bịnh, bịnh nào chích huyệt đó.  Nge cô thợ nói nguyên gia đình bạn cổ lại ông thầy đó đó. Gì là tiểu đường, thận suy, mất ngủ, phong thấp, cả nhà đủ thứ bịnh. Gia đình đó mà đi nằm nhà thương mỗi ngừơi một phòng thì chiếm nguyên cái dưỡng đường à.

Lan nói:

-Em nhớ hồi nhỏ em thấy mấy người thượng du, hổng nhớ rõ ngừơi Chàm hay người Thượng gì đó, họ gánh một gánh nước thuốc đen thui, với ống tre thấm thuốc đen thui, họ cắt lể rồi lấy ống tre đã nấu chín úp lên hút cả ống máu ra thấy mà ghê. Trị bịnh tại chợ, ngừơi ta ra đó ngồi cho trị bịnh đó.

Trinh hỏi:

-Mà hết bịnh không"

Lan nói:

-Nghe nói hết mới hay chớ. Có nhiều loại thuốc làm bằng lá cây, bông hoa, hột này rể nọ mà trị được nhiều chứng bịnh đó nghe, vậy chớ hồi xưa có thúôc Tây đâu" xài thúôc Bắc thuốc Nam, lá cây lá cỏ chớ bộ. Mấy thầy học làm thúôc, họ thấy con vật nào bị thương, họ theo dõi nó. Thú vật khi bị thương nó tự vô rừng vô bụi kiếm lá cây này nọ nhai đắp mà hết, rồi ngừơi ta theo đó mà ghi chép nghiên cứu rồi chế biến xử dụng cả ngàn năm. Nhân sâm Hồng sâm đó, cả ngàn đô một ký lô. Bây giờ Tây Y đang theo nữa.

Bà Méo Rì sáng mắt lên, hỏi:

-Thầy này ở đâu vậy"

Diệu nói:

-Quên hỏi. Chắc cũng nội Cali chớ đâu. Mà bà hỏi chi vậy" bộ tính lại nhờ ổng lấy kim nọc chích cho bà cải lão hoàn đồng thành con gái mới trổ mã hả" -rồi cừơi mĩm, Diệu tiếp-  bà đi làm thử đi bà, nếu bà trẻ lại cở năm tuổi thôi, là tui sẽ kiếm ổng liền.

Bà Méo Rì háy Diệu, cừoi mĩm chi, làn da căng ra, thẳng và mịn màng trắng trẻo.

Hôm trứơc chồng của Diệu có gặp bà Méo Rì rồi, về nhà ông ta hăm bà Diệu:

-Mình làm ơn đừng có bắt chứơc cái bà gì đó nghe hông. Thiệt tình, nhìn cái mặt giả của bả hổng thấy cảm chút xíu nào hết à.

Diệu hỏi móc:

-Thôi đừng có làm bộ. Tui đi giày ba ta vô bụng ông rồi. Vậy, tại mấy ông ưa ham mấy cô trẻ trẻ, ông nào về Việt Nam một mình cũng bị "dính" hết hà, làm sao mấy bà hổng sửa sắc đẹp để giữ chồng cho được". Đáng lẽ thấy vậy mấy ông nên tự điều chỉnh cặp mắt lơ láo máu dê của mấy ông để không làm khổ tụi tui chớ. Đàn bà phải lo chồng lo con, đi làm tám tiếng về nhà còn phải cơm nước hầu hạ, phải cực khổ trăm chiều mới được nhà được cửa được xe hơi, về già thằng chồng đổi tánh, chê bà vợ già mê mấy con trẻ trẻ, nó thấy có tiền có cái mã Việt Kiều nó ham nó nhõng nhẽo nó vúôt ve mấy cha già trở về đây đòi li dị vợ, đồ đàn ông phũ phàng phản bội, đồ giàu đổi bạn sang đổi vợ, đồ…. tui có bà bạn kìa chính mắt tui thấy hai vợ chồng cả đời tạo dựng sự nghiệp đùng một cái thằng chả mê con nhỏ trẻ hơn ba chục tuổi trẻ hơn con gái mình, hổng tức sao được. Tụi tui xúi bả hể "ông ăn chả thì bà ăn nem" tội gì ở đó sầu khổ" Thế rồi hai ngừơi li dị sự sản tan tành nhà cửa tan nát. Tại ai"

Chồng bà Diệu trề môi:

-Thôi. Nói chuyện gì đâu không. Nói hành nói tỏi lập cập là cà chuyện gà chuyện vịt mình ơi sao tự nhiên bắt anh phải ngheee... Tội ai làm nấy chịu, đi mà diễn thuyết cho mấy người phụ vợ đi mình cưng của anh.

Diệu cứơp lời chồng, giận chuyện thiên hạ, hằn học:

-Thôi. Nói cho anh biết trứơc luôn anh mà có vợ bé thì tui có chồng khác liền, sức mấy mà ngồi đó than trời trách đất. Hổng có tui đâu!

… 

Nhìn bà Méo Rì, Diệu tự hỏi hổng biết có phải vì sợ chồng bị dựt mà bà phải chịu đau đớn cả tháng trời căng da mặt hay không.

Nếu quả là vậy thì đáng tội nghiệp cho thân đàn bà biết bao!

Lan nói, cắt ngang tư tưởng của Diệu:

-Thôi em lội vài vòng nha mấy chị.

Lộc Minh Tây.      

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.